Trần Trì cũng cắn một miếng, uể oải nói: “Không ngon bằng em mua!”
Thời Ôn chớp chớp mắt, đưa bánh bao xuống phía dưới: “Vậy chúng ta đổi đi, nhất định sẽ rất ngon!”
Trong mắt Trần Trì nhiễm ý cười, cầm lấy bánh bao của cô, đồng thời cũng đưa của mình qua.
–
Phần lớn thời gian Thời Ôn đều luyện vũ. Làm xong bài tập ở trường cô liền quên mình mà bắt đầu luyện tập vũ đạo.
Đương nhiên, trừ bỏ lúc cô về nhà ngủ, còn lại 80% thời gian Trần Trì đều ở bên cạnh cô.
Ngày công bố thành tích kỳ khảo thí vừa rồi, Thời Ôn cùng Thời Noãn không hẹn mà gặp ở trước bảng thông báo.
Thời Noãn chỉ vào bảng xếp hạng, khoe khoang: “Thấy chưa, cá cùng tay gấu không thể được cả hai!”
Đứng đầu toàn khối: Thời Noãn.
Vị trí thứ hai: Thời Ôn.
Thời Ôn nhún nhún vai, tầm mắt di chuyển xuống, Trần Trì đứng ở vị trí số 10.
Vẫn là điểm Tiếng Anh thấp nhất, nhưng cũng đã cao hơn trước rất nhiều.
Thời Ôn ghé vào tai Thời Noãn, nhỏ giọng khiêu khích: “Em không thể so với chị nhưng em có thể bảo Trần Trì vượt qua chị, chị tin không?”
Thời Noãn nhìn xếp hạng của Trần Trì, hừ một tiếng:
“Mày đùa tao à? Kém nhiều người như thế, đứng trước cậu ta đều là học sinh mũi nhọn đấy!”
Thời Ôn nghiêng đầu: “Cho dù không vượt qua chị cũng không sao bởi vì gần đây hôm nào chị cũng được anh Quan Ngọc ôn tập cho. Em cảm thấy lần sau Trần Trì có thể thi được vào top ba, tóm lại nhất định sẽ vượt qua chị, chị nên cố gắng hơn đi!”
Thời Noãn “xuỳ” một tiếng:
“Cậu ta ngày nào cũng đi cùng mày đến lớp phụ đạo, còn tham gia khoá học cờ vây gì gì đó, mày tốt nhất nên đốc thúc cậu ta học thì hơn.”
Thời Ôn mím môi: “Em biết rồi.”
Cô đem những lời Thời Noãn nói ghi tạc trong lòng.
Lớp vũ đạo thi thoảng sẽ được nghỉ ngơi một giờ, Thời Ôn cầm khăn giấy vừa lau mồ hôi vừa chạy chậm lên lầu.
Bầu không khí của lớp học cờ vây hài hoà, mọi người đều đang chơi cờ với nhau.
Thời Ôn nhìn thấy Trần Trì ngồi trong một góc.
Cậu dựa vào tường, tư thái rời rạc, tóc đen tự nhiên rũ xuống, ngón tay khớp xương rõ ràng đang mân mê viên cờ trắng.
Thời Ôn cong môi nhìn về phía đối diện cậu.
Hả? Một ông lão?
Cô cảm thấy kì quái, phòng học này hẳn là không nhận những người có tuổi như vậy chứ?
Thời Ôn nhìn quanh phòng học mới phát hiện không thấy lão sư.
Có lẽ lão sư chính là người ngồi đối diện Trần Trì.
Hoá ra ban đầu đối diện Trần Trì không có ai sao?
Vì sao? Bị cậu đuổi đi hay là cậu vẫn bị những người khác cô lập?
Thời Ôn có chút lo lắng nhìn vào phòng học, tầm mắt lại chuyển đến trên người Trần Trì.
Cậu đã đổi tư thế, không biết từ khi nào đã ngồi thẳng dậy, môi khẽ mím lại, đôi mắt nhìn chằm chằm bàn cờ, biểu tình nghiêm túc.
Mà ông lão ngồi đối diện cậu lại cười đến thoải mái.
Thời Ôn hiếm khi thấy cậu đối với việc gì đó mà lộ ra vẻ nghiêm túc chăm chú như vậy.
Cô mỉm cười, cảm thấy như vậy cũng khá tốt, học cờ vây có thể cải thiện tư duy, mấu chốt là cậu cảm thấy hứng thú.
Dựa theo thành tích hiện tại của Trần Trì, vào được trường Khoa Học Kĩ Thuật khẳng định không thành vấn đề. Trường đó cũng là một trường đại học vô cùng tốt, hơn nữa còn cách học viện vũ đạo của cô rất gần.
Thời Ôn suy nghĩ thông suốt, trong lòng một mảnh bình yên. Sau đó lại nhẹ nhàng rời đi.
–
Từ sau khi bắt đầu luyện vũ, mẹ Thời liền chuẩn bị riêng cho cô một phần cơm “tuy ít nhưng chất lượng”, đảm bảo có thể hấp thu dinh dưỡng tốt cho cả ngày nhưng không tăng cân.
Mà trường học dạo này cũng bắt đầu có đồ ăn thanh đạm.
Vì vậy, Thời Ôn ở trường học ăn trưa ăn càng thêm ít.
Thời Noãn nhịn không được nói:
“Mày thế này là gầy lắm rồi. Còn muốn gầy tới nỗi ra đường bị gió thổi một phát là bay đi à?”
Thời Ôn cầm cốc nước, cười nói:
“Em còn tưởng chị sẽ vui vì không phải chờ em ăn chứ? Hiện tại đến lượt em chờ chị nè!”
Thời Noãn: “Tao không muốn chờ mày ăn cơm, nhưng còn hơn hôm nào đó mày đói đến ngất đi lại phiền tao chăm sóc.”
Thời Ôn vẫy vẫy tay: “Không đến mức vậy đâu ạ. Chị yên tâm đi, em không ăn cũng không sao, dù gì em chỉ ăn một ít là no. Hơn nữa sáng nào em cũng ăn bánh bao với sữa đậu nành.”
Thời Noãn biết Thời Ôn sợ Trần Trì không vui nên mới ăn bữa sáng. Cô ngoài cười nhưng trong không cười:
“Tình yêu vĩ đại thật!”
Thời Ôn ăn nốt miếng rau cần tây cuối cùng, cười hì hì:
“Lát nữa chúng ta đi mua sữa chua đi!”
Thời Noãn ăn xong, hai người cùng nhau đi cất khay. Thấy hai người rời đi, Trần Trì ngồi trong góc cũng đứng dậy đi theo.
Tới siêu thị giáo dục, Thời Ôn lập tức đi đến trước tủ lạnh bắt đầu tìm sữa chua lúc trước cô và Trần Trì từng uống.
Vị đào… Trần Trì thích sữa chua vị đào.
Thời Noãn liếc mắt nhìn cô: “Lần nào đến mày cũng tìm vị đào mà có lần nào tìm được đâu, mày còn không biết ở đây không nhập vị đào về à?”
Thời Ôn nhíu mày: “Tại sao lại không nhập về nhỉ?”
“Tao biết thế nào được?”
Thời Ôn bĩu môi.
Đúng là không biết thưởng thức.
Chỉ còn một hộp vị lô hội.
“Lấy cái này vậy!” Thời Ôn nói thầm.
Vị lô hội Trần Trì cũng thích.
Thời Noãn trợn trắng mắt.
Đối với chị ruột còn không tốt bằng.
Dưới gốc cây ngoài siêu thị giáo dục, Trần Trì ngồi xổm đếm kiến.
Đếm đi đếm lại được 100 con mà Thời Ôn còn chưa ra, cậu lại bắt đầu đếm lại từ 1, còn chưa kịp đếm tiếp điện thoại trong túi bỗng kêu lên.
Là Trương Diệu.
Cậu nhíu mày nhấn nghe.
“Sinh ca, đêm nay có người muốn tới K gây sự, anh đến hỗ trợ được không?”
Trương Diệu lớn giọng nói, cảm xúc kích động nên không khống chế được thanh
âm.
Trần Trì lạnh mặt để điện thoại ra xa: “Không đi.”
Đầu dây bên kia, Trương Diệu hoài nghi lỗ tai mình có vấn đề:
“Anh nói gì thế? Không phải lúc trước anh bảo đánh nhau thì gọi anh à?”
Trần Trì nhàn nhạt nói: “Đấy là lúc trước!”
Trương Diệu đoán được: “Anh không phải vì chị dâu nên mới không đi chứ? Không đến mức thế chứ anh, đàn ông chúng ta sao có thể để phụ nữ quản hết mọi chuyện được?”
Trần Trì quay đầu nhìn siêu thị, đề phòng lúc Thời Ôn đi ra mà mình không nhìn thấy:
“Không đến lượt mày nói!”
Trương Diệu thay đổi phương hướng khuyên bảo:
“Sinh ca anh đừng không tin, nữ sinh thật sự rất thích con trai có phong độ, vừa biết đánh nhau vừa đẹp trai, em khẳng định chị dâu sẽ mê anh lắm luôn!”
Trần Trì: “Cút!”
Trực tiếp tắt điện thoại.
Cậu lại ngồi xổm xuống tiếp tục đếm kiến, đếm tới con 56, con kiến kia lại bị một người dẫm phải.
Trần Trì mị mắt nhìn lên.
Nam sinh đeo tai nghe, trong tay cầm một quyển vở ghi, trong miệng lẩm nhẩm mấy công thức toán, hoàn toàn không chú ý dưới chân mà cứ thế đi thẳng về phía trước.
Thấy cậu ta cách mình ngày càng gần còn có khả năng đụng phải, Trần Trì mới động động môi:
“Này!”
Đường Bác nghe thấy có người gọi, nghi hoặc nhìn qua, sau đó không thể tưởng tượng mà trợn tròn mắt.
“Là cậu?”
Đường Bác tháo tai nghe, gấp vở lại: “Hoá ra cậu cũng học Nhị Trung à?”
Trần Trì nhìn đồng phục trên người mình giống với của cậu ta, cũng không lên tiếng.
Đường Bác cũng đang nhìn đồng phục trên người cậu:
“Trùng hợp nhỉ? Trong trường chưa gặp nhau lần nào nhưng ở ngoài lại đụng phải hai lần.”
Nói đến đây, sắc mặt Đường Bác hơi đổi, không được tự nhiên nói: “Còn lớp cờ vây kia, tôi cảm thấy có học cũng vô ích, hơn nữa cũng sắp thi đại học nên không đến đó nữa!”
Trần Trì không có hứng thú muốn biết, vừa quay đầu liền nghe thấy có người gọi mình.
Cậu nhìn lại,à một gương mặt không quen thuộc nhưng cũng không hoàn toàn xa lạ.
“Trần Trì…” Nam sinh chạy đến trước mặt cậu: “Cậu có thể thay tôi đi đến phòng thực hành tìm chủ nhiệm lớp được không?”
Trong lòng nam sinh có chút sợ hãi, cậu ta chưa từng nói chuyện với Trần Trì, nhưng xung quanh đây cũng chỉ có cậu (Trần Trì) là học nhị ban.
Nam sinh ôm bụng, trên trán còn túa ra mồ hôi lạnh.
“Xin lỗi đã làm phiền cậu, nhưng bụng tôi đau quá.”
Không đợi Trần Trì đồng ý liền vội vàng chạy đi.
Trần Trì mím môi.
Thời Ôn còn chưa ra, cậu nâng lên gót chân muốn đi vào nói với cô một tiếng, dư quang nhìn đến Đường Bác bên cạnh, cuối cùng trực tiếp quẹo phải đi đến phòng thực hành.
Thời Ôn mua xong đồ đi ra ngoài, lại không thấy Trần Trì đâu.
Thời Noãn cũng để ý đến: “Chắc là thấy rét nên vào trước rồi. Mấy ngày nay Nam Đều nhiệt độ hơi thấp mà!”
Thời Ôn quyết đoán: “Không có khả năng!”
Cậu nhất định sẽ không vì cảm thấy rét mà đi vào trước.
Thời Ôn vừa đi vừa nhìn xung quanh.
Bỗng “ẦM” một tiếng thật lớn.
Không khí cùng mọi thứ xung quanh giống như đang rung động.
Túi sữa chua trong tay Thời Ôn lập tức rơi xuống đất.