Nghe thấy cái tên này, hắn chợt giương mắt, vẻ kinh ngạc trong mắt còn chưa biến mất đã thấy Mộ Dao cười lạnh với sắc mặt tái nhợt: “Đệ biết Lăng Diệu Diệu nói thế nào không? Nàng nói là nàng nhặt trên đường.”
“……” Sắc mặt Mộ Thanh bỗng trở nên phức tạp.
Ở sau lưng nàng che chở hắn như vậy…
“Túi thơm có thứ gì, đệ cho rằng ta không biết sao? Diệu Diệu không hiểu chuyện, giúp đệ giấu ta. Nàng cho rằng làm vậy là vì tốt cho đệ…”
“A tỷ…” Hắn lại ngắt lời nàng, biểu cảm trên mặt thiếu niên đã hoàn toàn rách nát, trong mắt trống rỗng: “Ta là thứ gì, không phải tỷ đã sớm biết rồi sao?”
“……”
Hắn tiến lên hai bước, bước chân rất nhẹ, dường như đang dẫm lên một giới hạn nguy hiểm.
“Cho dù chính phái có gia tăng trói buộc đối với ta đến đâu cũng không thay đổi được sự thấp kém trong xương cốt ta.” Khi nói ra hai chữ “thấp kém”, trong giọng nói của hắn mang theo ý cười rét lạnh, làm người sởn tóc gáy.
“Ta không chỉ vẽ một tờ Phản Viết phù đó mà còn vẽ rất nhiều tờ khác, nhiều đến nỗi… ta cũng không đếm hết.” Hắn chợt nở một nụ cười xán lạn đến đáng sợ.
“Ta năm lần bảy lượt sử dụng cấm thuật, yêu vật chết trong tay ta đếm không hết.” Hắn rũ xuống hàng mi mảnh dài, phủ xuống đáy mắt một mảnh bóng đen, nhưng trên gương mặt trẻ trung tuấn tú đó lại tràn ngập hơi thở hung ác và tàn nhẫn: “Ta có thù tất báo, nợ máu chồng chất, trước mặt A tỷ chẳng qua chỉ giả bộ làm một con thú cưng ngoan ngoãn để lừa gạt một chút thương hại… Bây giờ ta nói cho A tỷ…”
Mộ Dao đột nhiên đứng dậy, hoảng sợ lùi lại vài bước, bước chân lảo đảo, môi khẽ nhếch, hồi lâu vẫn không nói nên lời.
Hắn ngẩng mặt lên, trên mặt là nụ cười vụn vỡ: “Ta nói cho A tỷ biết ta có thể dựa vào, ta mạnh hơn nhiều so với Liễu Phất Y. Chúng ta sau này còn làm tỷ đệ.”
“Chẳng qua là báo thù mà thôi. Nếu A tỷ muốn giết nàng, ta sẽ có biện pháp. Thiên hạ lang quân nhiều vô số, tuỳ A tỷ chọn, hà tất dựa vào một Liễu Phất Y…”
Môi nàng run rẩy một hồi, sau đó đột nhiên lắc đầu, lên tiếng: “Không thể nào.”
Lời lẽ nghiêm khắc từ chối như một đao chém xuống đầu, quyết định kết cục của hắn.
“Không thể?” Thiếu niên cười lạnh một tiếng, dừng một lát, tựa hồ đang dần kéo lại ý thức đã bị tán loạn: “Không thể từ bỏ Liễu Phất Y, hay là…”
Ngón tay trong tay áo hắn đã bắt đầu run nhè nhẹ, trên mặt vẫn duy trì nụ cười áp bách: “Ta không xứng ở lại Mộ gia, làm em trai ngươi?”
Mộ Dao sắc mặt xanh mét, lùi lại vài bước, trong cơn hoảng loạn cực độ, nàng chạm vào thanh đao trong tay áo, lặng lẽ cầm lấy, lúc này trong lòng mới bình tĩnh lại một chút.
“A Thanh, đệ mệt rồi… về nghỉ ngơi trước đi.”
Trước mắt là gương mặt quen thuộc nhất nhưng lại nở một nụ cười vô cùng gượng gạo, nàng cố tình hạ mềm giọng, nhưng không che giấu được sự hoảng loạn ở cuối câu.
Bước chân Mộ Thanh đột nhiên cứng đờ, như thể bị người dội thẳng một chậu nước đá vào mặt.
Hắn thà hy vọng A tỷ có thể đi lên tát hắn, đánh hắn mắng hắn, như bình thường răn dạy hắn, để hắn biết rằng hắn vẫn là người nhà của nàng, vẫn là em trai nàng.
…… Mà tuyệt đối không phải như bây giờ, nàng giả cười với hắn, như một người thợ săn tay không tấc sắt khéo léo đối phó với dã thú.
Quả thực là tùy cơ ứng biến khi đối địch.
Ánh mắt anh rơi xuống cổ tay áo đang run rẩy của nàng, nơi đó mơ hồ lộ ra hình dáng lưỡi đao.
Bóng đêm đen nhánh, dường như có muôn vàn bông tuyết từ khắp núi rừng quét tới, hóa thành vô số thanh băng đâm vào mỗi một huyệt đạo trên người hắn.
– -Thì ra, A tỷ cũng giống những người đó, sợ gương mặt thật của hắn.
Chỉ là hiện tại nàng thế cô sức yếu, tạm thời không dám trở mặt nên đành phải giả vờ phối hợp để ổn định hắn trước.
Dường như có thứ gì đang dần tan vỡ trong lòng hắn.
Một chút tự tôn còn sót lại, rầm một tiếng, vỡ nát đến mức không thể nhặt lại.
Hắn trầm mặc hồi lâu, lùi bước, xoay người sang chỗ khác, như thể giờ phút này thế giới đã bắt đầu quay cuồng. Từ nay ngày sẽ trở thành đêm, hắn từng bước một, quanh quẩn trong màn đêm vô tận.
Cô độc một mình, không có người thân.
“A tỷ… cũng nghỉ ngơi sớm một chút đi.”
– ———
“Bản chất của ngươi…… trong ngoài bất nhất, tâm địa rắn rết.”
“Dù sao cũng không phải cùng một loại người với Liễu đại ca và Mộ tỷ tỷ. Bọn họ có thể chết vì thương sinh, sống vì đại nghĩa, ngươi có thể không?”
“Ngươi và Mộ tỷ tỷ không hợp đâu, sẽ không có người hiểu ngươi, cánh hoa của ngươi sẽ phải sầu rớt đó…”
Hắn không nhớ rõ mình đã đến phòng Lăng Diệu Diệu như thế nào, chỉ nhớ mình như một lữ khách sắp chết vì mắc kẹt trong sa mạc, theo bản năng chạy về phía ốc đảo hư ảo.
Trước kia nàng là bờ đối diện mỹ lệ sinh động, từng chút một thu hút sự chú ý của hắn. Hiện tại hắn đã là diều đứt dây, ly đàn cô nhạn*. Nếu không có ánh lửa bờ đối diện thì cũng chỉ có thể là con tàu bị lạc trong cơn sóng.
*chim nhạn lạc đàn.
“Mộ Thanh, ngươi có một người mẹ bị mất tích, ngươi rất yêu bà ấy. Từ nhỏ ngươi lớn lên bên cạnh tỷ tỷ, bên cạnh chỉ có nàng quan tâm… Có phải nàng tình cờ lấp chỗ trống… Có phải ngươi mang tình yêu đối với mẹ di chuyển lên…”
“Nếu nuôi hổ con chỉ vì thấy nó không có răng, không có năng lực phản kháng cho nên chiếm hữu nó, thống trị nó, cười nhạo hổ biến thành mèo, nhưng trong lòng lại sợ hãi một ngày nó sẽ cắn ngược lại cho nên đề phòng nó, kiêng kị nó… Đây là Diệp Công thích rồng.”
Ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống hành lang, mỗi một câu lặp lại trong đầu hắn đều là lời nàng từng nói.
Có điều sao nàng có thể nhất châm kiến huyết*… từng lời châu ngọc, từng câu tiên tri như thế?
*một châm thấy máu, ý là nói trúng, nói chuẩn luôn.
Cửa đột nhiên bị đẩy ra, làm ánh nến trên bàn lập lòe một lát, trong phòng tràn ngập vầng sáng vỡ vụn.
Lăng Diệu Diệu buông sách, mặt đầy kinh ngạc đứng lên: “Ngươi đi nhầm rồi, bên cạnh mới là phòng ngươi…”
Lời nói chợt dừng lại, bởi vì nàng phát hiện sắc mặt Mộ Thanh cực kỳ khó coi, cả người như u hồn bay tới trước mặt nàng, chàng trai cao hơn nàng một cái đầu… vậy mà lại đang run rẩy rất khẽ.
Nàng giật mình, phiêu hồn suy nghĩ, hình như hôm nay hắn ở chỗ Mộ Dao lâu hơn bình thường, lẽ nào…
Nàng cứng họng: “Ngươi… ngươi… ngươi đi tỏ tình?”
“Ta không có.” Hắn hồi lâu mới đáp, ánh mắt không có tiêu cự*, như lữ khách bị đóng băng trong mùa đông, phản ứng chậm nửa nhịp.
*điểm nhìn, kiểu không biết đang nhìn đi đâu.
“Không có… là ý gì?” Lăng Diệu Diệu mơ hồ không hiểu ra sao.
Bờ môi hắn đang run lên: “Không có chính là không có.”
Nhưng nhìn bộ dạng này, chắc chắn là hắn đã đi, đã xảy ra rạn nứt, thời khắc hắc hóa mấu chốt sắp đến. Nàng không thèm để ý việc Hắc liên hoa đi nhầm phòng nữa, nhanh chóng thu dọn sách và bút, tay chân nhẹ nhàng chuồn ra ngoài: “Vậy ta không quấy rầy ngươi, ngươi một mình yên tĩnh đi…”
Áo bỗng nhiên bị người giữ chặt từ phía sau.
“…… Cô đi đâu?” Giọng hắn rất thấp, dường như cực kỳ mỏi mệt.
Lăng Diệu Diệu để hắn túm, tay ôm sách, đưa lưng về phía hắn chớp mắt: “Ta… ta đi phòng ngươi ngủ.”
Kỳ quái, người bình thường thất tình bị từ chối, chẳng lẽ không muốn ở một mình một lát sao?
“……” Hắn im miệng, nửa ngày vẫn không thể nói ra lời giữ lại, chỉ nắm chặt vạt áo nàng không chịu buông ra.
Trong một mảnh hỗn loạn, hắn cảm giác được nếu để nàng đi có thể hắn sẽ tan vỡ ngay lập tức.
Lăng Diệu Diệu dừng một chút: “Được… Được rồi, ta không đi.”
Lúc này hắn mới buông tay. Lăng Diệu Diệu kéo Mộ Thanh ngồi xuống, đổ cho hắn một chén trà nóng, dựa vào bàn, cẩn thận nhìn hắn: “Uống nước đi.”
Hắn bất động, nàng kéo hai tay hắn đặt lên chén, sau đó không dung cự tuyệt mà bọc lại hai tay hắn, bắt hắn cảm nhận độ ấm của chén trà.
Tay hai người chồng lên nhau một lát, trước sau đều là ấm, Mộ Thanh rũ xuống hàng mi, run tay nâng lên chén trà, uống một ngụm.
Dòng nước ấm theo cổ họng hắn đi thẳng tới phế phủ.
Hắn lại ấm lên.
Lăng Diệu Diệu đã chạy tới mép giường, cúi người trải giường, nàng dùng tay vỗ phẳng ga giường, hơi quay đầu lại: “Hay là… tối nay ngươi ngủ luôn ở chỗ ta đi, được không?”
Hắn gật đầu, để mặc Lăng Diệu Diệu lôi kéo hắn, nằm lên giường nàng.
Lăng Diệu Diệu ghé vào mép giường, cách chăn vỗ hắn, đôi mắt lấp lánh: “Đừng nghĩ gì cả. Ngủ đi, ta trông chừng ngươi.”
Tác giả có lời muốn nói:
Mộ Thanh: Không có, không có, không có tỏ tình… (tức phát khóc)
———-