Lại trôi qua một nén nhang thời gian, theo huyết quang chỉ dẫn, Mạnh Hạo xuất hiện tại một nơi lầu các mông lung, nơi này có sân vườn, là một mảnh khô héo, có không ít cỏ dại
Còn có một tảng đá cao gần nửa người dựng đứng ở đó, tảng đá này là thứ duy nhất mà Mạnh Hạo nhìn thấy không phải chỉ có hai màu đen trắng, hơn nữa cũng không có sương mù bao quanh, mà là một nơi có nhiều màu sắc
Trảm ngọc tự mình bay tới trên tảng đá, vừa dừng lại thì huyết quang lập tức lấp lánh
Mạnh Hạo nhanh chóng đi tới, đứng gần tảng đá nhìn mọi nơi, thầm nghĩ nơi này ứng với một trong ba nơi có thể cảm ngộ
Hắn liền khoanh chân ngồi trên tảng đá, nhìn Trảm ngọc lơ lửng trước mặt, ánh mắt lộ ra tia sáng suy tư
– Qua nhiều năm như vậy, trước ta thì đã có không ít người tiến vào đây, nhưng chưa từng có ai cảm ngộ thành công, huyết quang trên Trảm ngọc thiêu đốt xong thì cũng có nghĩa là hết giờ cảm ngộ!
Mạnh Hạo nhíu mày, trong lòng mong đợi lấy được Ngưng Khí quyển cực kỳ mãnh liệt
Nhưng hắn cũng hiểu được, tư chất của mình rất bình thường, dù sao đây vốn là cơ hội thuộc về Vương Đằng Phi, mình e rằng khó mà thành công
Hắn không lập tức thiêu đốt Trảm ngọc, mà ngẩng đầu nhìn huyết quang, hai mắt lộ ra tia sáng kỳ dị
Sau một lúc, Mạnh Hạo cắn răng, chộp lấy Trảm ngọc vào trong tay, thần sắc lộ ra sự chấp nhất mãnh liệt
– Lúc này, nói cái gì ta cũng phải cảm ngộ được Thái Linh kinh kia!
Mạnh Hạo kiên quyết nói, hắn vỗ túi trữ vật, gương đồng lập tức bay ra, lại lấy thêm không ít linh thạch, chuẩn bị phục chế
Mạnh Hạo tiến vào nội môn được một tháng, linh thạch phát cho đệ tử nội môn nhiều hơn không ít so với ngoại tông
Hơn nữa, tại một tháng này, tiệm tạp hóa của hắn ở ngoại tông cũng được đám đệ tử ngoại tông cố ý lấy lòng, làm cho túi trữ vật của hắn có không ít linh thạch
Nhưng rất nhanh, sắc mặt hắn liền trở nên khó coi, hắn phát hiện mình lấy ra toàn bộ linh thạch do tông môn phát cho, nhưng lại không thể hoàn thành phục chế, không phải gương đồng mất đi tác dụng, mà không đủ linh thạch, ngay cả linh thạch trung phẩm cũng vô dụng
Mạnh Hạo nhìn chằm chằm Trảm ngọc, sau một lúc lâu, hắn mới nhớ tới mình còn bảy tám viên linh thạch lớn đặc biệt
Hắn có chút chần chừ, sau một lát hắn cắn răng, ánh mắt cũng đỏ lên, hắn lấy ra một khối đặt lên gương đồng
Không đợi Mạnh Hạo lấy ra khối thứ hai, trong gương đồng đã lóe lên quang mang, trong phút chốc như có tia sáng chói mắt, ngay sau đó, liền xuất hiện mười lăm viên Trảm ngọc
Một màn này làm cho Mạnh Hạo sửng sốt, hắn vốn tưởng mình cần phải bỏ ra nhiều linh thạch hơn mới xong, không nghĩ tới một khối linh thạch bự này lại phục chế ra tới mười lăm viên huyết tinh
Đó là Trảm ngọc, là tâm huyết của Kháo Sơn lão tổ biến thành, nhưng hôm này lại xuất hiện mười lăm viên, Mạnh Hạo trợn mắt há mồm mà nhìn
– Đây đây là linh thạch gì vậy?
Mạnh Hạo ngẩn ngơ, sau đó hắn liền nhớ tới mình hao phí hơn hai ngàn khối linh thạch bự này, trong lòng lập tức đau đớn
Hắn mãnh liệt cảm giác được khối linh thạch bự này không phải là thứ tầm thường!
Nhưng giờ phút này, đối với Mạnh Hạo mà nói, Thái Linh kinh mới là trọng điểm, hắn cắn răng, không nghĩ tới chuyện hai ngàn khối linh thạch bự trước nữa
Mạnh Hạo lập tức lấy ra một khối huyết tinh rồi thiêu đốt, vừa đốt lên, huyết quang phóng ra, từng âm thanh mơ hồ như ẩn như hiện, giống như trong giấc mộng
Làm cho Mạnh Hạo trầm mê vào trong đó, quên mất thời gian
Giờ khắc này, Hứa Thanh cùng Trần Phàm đều ở tại một khu vực cảm ngộ riêng của mình
Thân ảnh bị huyết quang che mờ, hai người có tư chất không tầm thường, khả năng có được cảm ngộ cao hơn mấy phần
Trên thực tế, đây là nơi Kháo Sơn lão tổ bế quan, tất cả đều phải nhìn ở tư chất, mà thứ gọi là cơ duyên cũng thế
Không biết trôi qua bao lâu, huyết quang trên người Mạnh Hạo biến mất, hắn liền tỉnh lại, thần sắc có chút mờ mịt
Sau hồi lâu hắn mới bình thường lại, nhưng trong đầu một mảnh trống trơn, không hề có nội dung Thái Linh kinh
Mạnh Hạo thở dài, việc này hắn đã sớm đoán được trước rồi
Hắn lại lấy ra huyết tinh, tiếp tục cảm ngộ, đến khi tiêu phí mười bốn viên huyết tinh mà vẫn không thành công, làm cho Mạnh Hạo càng thêm đau lòng quấn quít
Hắn cắn răng, lấy thêm một khối linh thạch bự, quyết tâm phục chế Trảm ngọc huyết tinh mới, lại lần nữa thiêu đốt, huyết quang lần nữa bao trùm thân thể, hắn tiếp tục cảm ngộ
Lúc này, huyết quang trên người Hứa Thanh cùng Trần Phàm đã sớm tán đi, nhưng hai người cũng không đứng dậy, mà tiếp tục ngồi, không biết là có chiếm được cảm ngộ gì không!