Lúc học cấp 3, Chu Vãn đã từng hỏi cậu ta một câu, cậu muốn trở thành người như thế nào.
Khương Ngạn trả lời là công thành danh toại.
Hôm nay xem ra, quả là đã thực hiện được.
———
Ngày hôm sau.
Vốn dĩ Chu Vãn không muốn đi phỏng vấn Khương Ngạn, cảm thấy quan hệ rất lúng túng, vẫn không nên gặp nhau cho thỏa đáng, nhưng tạm thời Quý Khiết đang được giao việc khác.
Chú Diệp biết rõ cô và Khương Ngạn là bạn học của nhau, nên rất tự nhiên gọi Chu Vãn một tiếng, bảo cô là đi cùng cậu ta.
Chu Vãn không có lý do để từ chối nên đành phải đi.
Trên đường, cô gửi tin nhắn cho Lục Tây Kiêu, nói phải ra ngoài tăng ca.
6: [Đi đâu?]
Chu Vãn gửi định vị nơi phỏng vấn cho anh, là trung tâm triển lãm.
Chu Vãn: [Không biết khi nào mới kết thúc, anh không cần tới đón em đâu.]
Tạm thời Khương Ngạn có việc khác phải xử lí, đành phải đổi địa điểm phỏng vấn thành trung tâm triển lãm, xử lí công việc xong sẽ đến thẳng để phỏng vấn.
Tới nơi, Chu Vãn dựng camera lên, sau đó học lại mấy câu hỏi phỏng vấn một lần nữa.
“Cô đừng nói, Khương Ngạn này nhìn không giống một thiên tài Vật lý.” Chú Diệp nói: “Tóc nhiều như vậy, lớn lên cũng rất đẹp trai, nhìn thế nào cũng thấy giống một soái ca, lúc trước tôi xem qua mấy tấm hình của các thiên tài khác ai cũng có điểm kỳ quặc riêng.”
Chu Vãn không lên tiếng, chú Diệp nghiêng đầu hỏi: “Đúng rồi Chu Vãn, có phải lúc còn đi học cậu ta có rất nhiều con gái thích không?”
Chu Vãn suy nghĩ một chút, trả lời: “Hình như cũng có một cô gái đã tỏ tình với cậu ta, nhưng mà từ trước tới giờ cậu ta không đặt tâm tư lên chuyện tình yêu, cũng không giao lưu nhiều với các bạn học xung quanh.”
Chú Diệp gật gật đầu: “Quả nhiên, thiên tài đều là những người như vậy.”
Họ ngồi đợi trong phòng nửa tiếng, cửa phòng cuối cùng cũng bị mở ra.
Khương Ngạn đi vào: “Xin lỗi, đợi lâu rồi, hạng mục công việc bên kia đột nhiên rất gấp, thật sự là tôi không đi được.”
Chú Diệp cười vội nói: “Không sao, không sao, cậu Khương, mời cậu ngồi.”
Cậu ta mặc một chiếc áo sơ mi màu xám, bên dưới là quần tây, vạt áo nhét vào trong, sạch sẽ rắn rỏi, đeo một cặp kính mỏng, ngũ quan rõ ràng, quanh người là khí chất tri thức và khí chất nghiêm cẩn của sinh viên Khoa học tự nhiên.
Cậu ta giương mắt, nhìn về phía Chu Vãn, cười rất tự nhiên: “Chu Vãn, đã lâu không gặp.”
Chu Vãn “Ừm” một tiếng, lịch sự đáp lại: “Đã lâu không gặp.”
“Cậu nói xem cái này trùng hợp thật, không ngờ Tiểu Chu là bạn cấp 3 của cậu.” Chú Diệp nói: “Cậu Khương, cậu muốn uống gì?”
“Nước khoáng là được rồi.”
Khương Ngạn ngồi xuống sô pha: “Lúc trước tôi và Chu Vãn là bạn cùng bàn, vốn dĩ cuộc thi Vật lý năm xưa cả tôi và Chu Vãn đều tham gia, chỉ là lúc đó cô ấy gặp phải ít chuyện nên không thể đi, thật đáng tiếc, bằng không với năng lực của cô ấy thì nhất định cũng được tuyển thẳng, nói không chừng người được phỏng vấn hôm nay lại chính là cô ấy.”
Khương Ngạn quả thật rất khác so với trước kia.
Không còn là “con mọt sách” chỉ biết học trong miệng người ta, cậu ta trở nên nói nhiều hơn, chu đáo, khéo léo.
“Thật vậy ư?” Chú Diệp kinh ngạc nhướng mày: “Không nhìn ra đó, tôi còn tưởng Chu Vãn là sinh viên khoa Văn.”
Chu Vãn bật camera, cắt ngang đề tài này: “Chú Diệp, bắt đầu thôi.”
———
Phỏng vấn kết thúc, Chu Vãn lưu lại hết nội dung cuộc phỏng vấn vừa nãy, gửi cho đồng nghiệp.
Cô đóng máy tính lại: “Chú Diệp, cháu đi vệ sinh.”
Đi vệ sinh xong, lúc rửa tay thì cô nghe tiếng bước chân vang lên sau lưng, Chu Vãn giương mắt, nhìn thấy Khương Ngạn đang đi về phía cô qua gương.
“Chu Vãn, gầy đây cậu thế nào?” Khương Ngạn hỏi.
“Rất tốt.”
“Hôm trước ở trên mạng tôi nhìn thấy tin tức của truyền thông Thịnh Hưng, nên mới biết là cậu nghỉ việc rồi.” Khương Ngạn nói: “Là bị chuyện kia ảnh hưởng à, với năng lực của cậu, thì không nên ở một toà soạn nhỏ bé này làm phóng viên chụp ảnh, tuỳ ý bị người ta sai vặt.”
Lời này nghe có vẻ khó chịu, Chu Vãn không nhịn được nhíu mày.
Khương Ngạn: “Nếu cậu cần thì nói, tôi có thể giúp cậu, cậu muốn đến công ty nào thì cũng có thể nói cho tôi biết.”
“Cảm ơn, nhưng tôi cảm thấy công việc bây giờ rất tốt, tôi rất thích.” Chu Vãn nói.
Khương Ngạn cảm thấy là cô cứng miệng, nhíu mày: “Chu Vãn, đã lâu như vậy rồi, cậu hà tất phải như vậy, con người phải đi về phía trước, ít nhất bây giờ tôi có thể giúp cậu.”
“Nhưng tôi thật sự không cần.” Chu Vãn nói: “Khương Ngạn, lúc tốt nghiệp tôi cũng đã nói rất rõ với cậu, bởi vì chuyện năm đó nên chúng ta không thể làm bạn tiếp được nữa.”
Nói xong, Chu Vãn rút khăn giấy lau khô tay, xoay người rời đi.
Lúc lướt qua bả vai cậu ta, cổ tay của Chu Vãn đột nhiên bị cậu ta nắm lấy.
Cô dừng bước.
Khương Ngạn cắn răng, đè thấp giọng nói xuống: “Chu Vãn, nhưng tôi không còn giống trước nữa, tôi thành công rồi, tôi đã thành công, sẽ không có ai xem thường tôi nữa, bọn họ đều nói tôi tiền đồ vô lượng, công thành danh toại, tôi nhất định sẽ đứng trên đỉnh Kim tự tháp, cậu sẽ nhìn thấy tôi.”
Chu Vãn cau chặt mày, dùng sức rút tay mình ra: “Khương Ngạn, cậu buông tay tôi ra trước đã.”
“Vì sao cậu vĩnh viễn không bao giờ nhìn tôi lấy một cái?”
Sau khi rời khỏi thành phố Bình Xuyên, không còn ai xem thường cậu ta, tất cả mọi người đều khen cậu ta, ao ước cậu ta, ghen với cậu ta, cậu ta nhét hết những nỗi nhục nhã vào thành phố Bình Xuyên, ở đây, cậu ta là thiên tài vật lý Khương Ngạn, là người tuổi trẻ tài cao, tiền đồ vô lượng nhất.
Cậu đã quen được với những ánh mắt ao ước sùng bá, cậu ta không thể chịu nổi thái độ của Chu Vãn đối với mình.
“Vì cái gì chứ?!” Khương Ngạn chăm chú nhìn mắt cô: “Chu Vãn, lúc đi học cậu là đối thủ duy nhất trong lòng tôi, cũng là đồng đội kề vai sát cánh, chúng ta là người cùng một thế giới!”
Vừa dứt lời, sau lưng vang lên tiếng cười khinh thường.
Lục Tây Kiêu đứng ở cách đó không xa, không nhìn rõ cảm xúc.
Trong miệng anh ngậm điếu thuốc, có chút đỏ tươi, nơi đây không một bóng người, trống trải yên tĩnh, ngay cả tiếng hô hấp cũng bị phóng đại lên.
“Cậu lại tự dát vàng lên mặt mình rồi.”
Anh búng búng tàn thuốc, chút tức giận đều giấu ở vẻ ngoài thờ ơ: “Hai người là người cùng một thế giới, với dạng như cậu, cũng xứng sao?”
Giữa lúc Khương Ngạn ngây người, Chu Vãn rút tay mình ra, ngoan ngoãn chạy đến bên cạnh Lục Tây Kiêu.
Khương Ngạn nhìn cảnh trước mắt này.
Trong đầu hiện lên hình ảnh lúc còn đi học, cũng là thế này.
Cậu ta còn cho rằng Chu Vãn và Lục Tây Kiêu đã sớm chia tay, cũng đã không thể ở bên nhau nữa.
Cậu ta cười lạnh một tiếng: “Dù sao vẫn dễ chịu hơn loại người ăn chơi trác táng như mày, nếu không phải bố mày, ông nội mày thì mày có thể có ngày hôm nay sao?”
Khương Ngạn không biết Lục Tây Kiêu đã ít lui tới nhà họ Lục, cũng không biết giờ này Lục Tây Kiêu đều dựa vào chính mình.
Nhưng Lục Tây Kiêu cũng lười phí miệng lưỡi giải thích những thứ này cho cậu ta.
Cho đến nay, Khương Ngạn vẫn luôn xem anh là cái đinh trong mắt, nhưng Lục Tây Kiêu căn bản không để cậu ta vào trong mắt.
Lục Tây Kiêu cười khẽ: “Lúc trước chính cậu là người đuổi theo Lục Chung Nhạc gọi bố, liều mạng muốn vào cửa nhà họ Lục, sao bây giờ lại nói thành mấy lời này rồi, Khương Ngạn, có cần tôi nhắc nhở cậu không, không phải là cậu không muốn, mà là cậu không thể.”
Nói xong, anh không chờ Khương Ngạn trả lời, nắm tay Chu Vãn xoay người rời đi.
Anh đi những bước dài, Chu Vãn phải chạy lon ton mới theo kịp anh.
“Lục Tây Kiêu.” Dọc đường cô đều chạy chậm, ngửa đầu quan sát nét mặt của anh: “Sao anh lại ở đây?”
“Vừa vặn tới tham gia một cuộc họp.”
Lên xe, Chu Vãn nghĩ nghĩ, vẫn chủ động giải thích cho anh: “Lục Tây Kiêu, vì có một công việc phỏng vấn nên em mới gặp cậu ta, em cũng không biết sao cậu ta phải lôi kéo em nói mấy lời kia, sau chuyện năm đó, em gần như cắt đứt liên lạc với cậu ta rồi.”
Chút tức giận của Lục Tây Kiêu được xoa dịu bằng giọng nói không nóng không lạnh lại nghiêm túc của cô.
Anh nghiêng đầu nhìn Chu Vãn, giơ tay xoa nhẹ tóc cô, nói: “Em sợ anh giận à?”
“Ừm.”
“À…”
Lục Tây Kiêu kéo dài giọng nói, siết chặt cổ tay cô, da cô mỏng, chạm vào nước lạnh sẽ đỏ lên, bị người ta kéo cũng dễ đỏ, lúc này trên cổ tay cô còn có dấu tay, rất nhạt nhưng lại khiến người ta thấy khó chịu.
Bụng tay anh miêu tả dấu tay kia rồi lại vuốt phẳng, sau đó nâng tay cô lên, bờ môi chạm vào làn da nơi cổ tay.
“Có hơi giận.” Anh mở miệng, giọng nói có chút mơ hồ.
Chu Vãn chớp chớp mắt, cổ tay ngưa ngứa, tim đập rộn lên.
Sau đó, cô nhìn thấy Lục Tây Kiêu há miệng, cắn vào phần thịt mỏng trên cổ tay cô, răng nhọn mài mài.
Có hơi đau.
Sau đó Lục Tây Kiêu cắn mạnh hơn, Chu Vãn có thể cảm nhận được răng của anh đang ghim vào da mình.
Cô mím môi, cố chịu đựng.
Lục Tây Kiêu đối với cô luôn có những loại xúc động tồi tệ, nhịn không được muốn làm cô đau, anh cũng không biết xuất phát từ tâm lý như thế nào, thỉnh thoảng cũng cảm thấy mình rất biến thái, nhưng vẫn không nhịn được.
Anh thích nhìn thấy trên người Chu Vãn có dấu ấn thuộc về mình.
Anh không tự chủ lại dùng sức cắn xuống.
Lúc thẳng người lên, trên cổ tay Chu Vãn xuất hiện một dấu răng, làn da đỏ đến nóng lên.
Anh lại giương mắt, hình như cô gái nhỏ thực sự thấy đau, hai mày còn nhẹ nhíu lại, hốc mắt phiếm hồng, nhưng lại không nói lời nào.
Chu Vãn nhìn anh, cũng không tức giận, còn dịu dàng hỏi: “Anh vẫn còn giận sao?”
Trong nháy mắt, Lục Tây Kiêu cảm thấy mình quả thực là súc sinh.
“Em đau à?”
Chu Vãn lắc đầu.
Rõ ràng hốc mắt đã đỏ nghẹn lên.
Đáng tiếc, làm súc sinh là sẽ nghiện.
“Giận cũng không phải là giận, mà là anh ghen.”
Lục Tây Kiêu ung dung thu tay lại, ở trước mặt Chu Vãn, anh vẫn luôn rất giỏi trong việc mặt dày
Mặt anh lạnh đi, giọng nhàn nhạt nói: “Dỗ anh đi.”