Lam mỉm cười bắt tay với Nguyên Tàng: “Chúc mừng.”
Nguyên Tàng cười lắc đầu: “May mắn mà thôi, các cậu rất lợi hại.”
Lam trò chuyện với gã vài câu, quay người rời đi, hắn đang nghĩ lần sau nên để Phi Minh giải quyết đối thủ trước, nhưng lúc ấy cơ giáp của Nguyên Tàng vẫn toàn vẹn, nhất định sẽ nhanh chóng tới tiếp ứng cho đồng đội, sau đó lại từ từ diễn biến thành hai bên hỗn chiến, nhưng trong lúc đối chiến thì tên nhóc bên Lục Thạch vẫn có thể tiếp tục giết quái, cộng với sự trợ giúp của Nguyên Tàng, chắc sẽ không dễ dàng ngã xuống như vậy, đến cuối cùng vẫn khó mà nói ai thắng ai thua.
Cơ mà cũng nên thử một lần chứ hả… Hắn khẽ thở dài, quay lại khu nghỉ ngơi: “Bọn họ rất lợi hại khi thi đấu đoàn đội, mọi người phải chú ý nhiều hơn một chút, thấy tình thế bất lợi thì lui lại ngay, chỉ cần hòa là chúng ta có thể thắng.”
Mọi người đồng loạt lên tiếng đáp lại, đợi quảng cáo chấm dứt, tất cả giữ vững tinh thần bước lên sân.
Bạch Thời liếc nhìn Lăng An một lượt, cuối cùng lại nhìn Tống Minh Uyên, có chút thấp thỏm không yên: “Đại ca…”
Tống Minh Uyên biết rõ bạn nhỏ này đang xoắn xuýt cái gì, xoa xoa đầu cậu: “Em còn có biện pháp tốt hơn?”
“… Không có.” Bạch Thời đáp, tự nhủ thôi thì dù thế nào cũng đã chọc tới Lăng An rồi, nếu không được cứ lờ đi là xong, hơn nữa bây giờ vấn đề quan trọng nhất là trận đấu, họ nhất định phải giành được thắng lợi.
Cậu lấy lại bình tĩnh, ngồi vào trước máy vi tính, đeo kính lên.
Lần này là bản đồ cỡ trung, nhìn cảnh tượng thì hình như là một vùng núi, có thể công cũng có thể thủ, nếu như thao tác ổn chắc sẽ kéo dài được tới khi chấm dứt, nhưng lúc trước Phượng Hoàng đã đủ điểm để vào vòng trong, cậu cho rằng thực lực của đối phương không yếu, hơn nữa chỉ là trận đấu thông thường, sau này sẽ gặp rất nhiều đội mạnh, họ phải cố gắng tích cóp từng chút kinh nghiệm, không thể vừa ra trận đã nghĩ cách trốn, cho nên mọi người vừa vào bản đồ đã tập hợp, bắt đầu tìm kiếm bóng đối phương.
Nếu như Lục Thạch muốn thắng, nhất định phải thắng được vòng này, bởi vậy họ cũng đang đi tìm đối thủ.
Bản đồ không lớn, hai bên nhanh chóng đụng mặt, Lục Thạch xếp đội hình hai – ba, dẫn đầu lần lượt là Nguyên Tàng và nhân vật số hai trong đội, phía Phượng Hoàng là Lam và Bạch Thời.
Nguyên Tàng là người có hành động đầu tiên, gã nhảy lên giữa không trung, nâng pháo hạt bắn thẳng một pháo vào chính giữa đội hình của Phượng Hoàng, muốn lợi dụng thuộc tính Phong để đánh tan họ.
Lam và Bạch Thời chỉ liếc mắt thôi đã biết ngay Nguyên Tàng sẽ thừa cơ xông tới tiếp cận người đứng gần nhất, sau đó đẩy đối phương vào vòng vây của đồng đội.
Lam nhanh chóng phân phó mọi người lùi lại, Bạch Thời không đợi hắn lên tiếng đã bay lên không trung theo Nguyên Tàng, thuận thế nâng pháo đồng lên bắng thẳng về phía gã, hơn nữa còn bắn liền hai pháo.
Lúc này Nguyên Tàng vừa tấn công xong, chỉ kịp tránh một trong hai phát pháo vừa rồi, gã biết có lẽ Bạch Thời sẽ thừa dịp mình bị bắn ngược lại để đuổi tới, dứt khoát đổi vũ khí thành pháo đồng, ấn nút bắn, cùng lúc ấy gã bị phát pháo thứ hai đánh trúng, lập tức bị đẩy lùi lại vài mét.
Nguyên Tàng ra lệnh: “Vây công!”
Dựa theo suy nghĩ của gã, nếu Bạch Thời đuổi theo gã thì sẽ phải đi ngang qua trận doanh của Lục Thạch, mà họ hoàn toàn có thể cản người lại, còn nếu muốn lui thì đầu tiên cậu ta phải né tránh được công kích vừa rồi của gã đã, mà hiện tại Bạch Thời đang dẫn đầu Phượng Hoàng, đợi đến lúc tránh được đạn pháo, người của Lục Thạch cũng đã xông tới, cuối cùng vẫn sẽ bị bao vây thôi.
Tống Minh Uyên nhìn rõ ràng, thầm nghĩ, Nguyên Tàng không hổ là đội trưởng, chỉ trong thời gian ngắn đã phân tích thấu triệt vấn đề, nhưng đáng tiếc, người này vẫn tính sót một chút, đó chính là tinh thần lực của Bạch Thời đang ở cấp A đỉnh phong, một sự tồn tại xấp xỉ với cấp S, một phát pháo không thể làm khó được cậu, đây cũng là nguyên nhân vì sao Lam yên tâm để Bạch Thời một mình xông lên dẫn đầu.
Bạch Thời hơi nheo mắt lại, tiếp tục nã pháo, chỉ thấy đạn pháo của cậu dùng khí thế sét đánh không kịp bưng tai va chạm với đạn pháo mà Nguyên Tàng bắn tới, hai luồng vòi rồng mang theo năng lượng khổng lồ hất tung những người ở xung quanh.
Đồng tử của Nguyên Tàng đột nhiên co lại, bình luận viên không nhịn được mà hít vào một hơi, khán giả xem trực tiếp và khán giả trên mạng lại bùng nổ: “Má ơi, đối mặt luôn! Khoảng cách gần như vậy, sao cậu ta có thể làm được? Đánh bừa hay sao?”
“Có vẻ không giống! Nếu cậu ấy không nắm chắc thì sẽ phải đối mặt với nguy cơ bị pháo nổ ngay chính diện hả?”
“Có lẽ là đang đánh cuộc?”
“Dù sao tui cũng cảm thấy không giống.”
Mọi người bàn tán xôn xao, tiếp tục xem thi đấu.
Giờ phút này chiến thuật của Nguyên Tàng đã mất tác dụng, gã vội vã chạy về, dặn dò đồng đội đừng ham chiến, cố gắng áp sát vào chính giữa. Chỉ là Lam không hề cho họ cơ hội ấy, hắn mỉm cười nhìn đối thủ bị đánh bay, chọn một người gần nhất, dẫn đội ngũ xông tới, vừa bao vây đã điên cuồng tấn công.
Những người còn lại của Lục Thạch sao có thể trơ mắt nhìn cảnh này được, vội vàng chạy tới giải cứu, tình thế dần dần biến thành một chọi một.
Sau phát pháo lúc nãy, Bạch Thời cũng bị chấn động làm cho lui về phía sau mấy mét, vừa ổn định đã xông lên với ý muốn hạ gục đội trưởng của Lục Thạch, chỉ là lúc này một ánh sáng màu đỏ lóe lên trong tầm mắt, cơ giáp của Lăng An cản trở ngay trước mặt cậu.
Giọng nói của Lăng An rất lạnh lùng: “Để tôi làm đối thủ của cậu!”
Bạch Thời liếc cô nàng một cái, động tác không ngừng lại, dứt khoát dùng một lộ tuyến lắt léo với độ khó cao để né tránh, lao về phía Nguyên Tàng.
Lăng An cắn răng, tiếp tục truy kích, nhưng cả Nguyên Tàng và Bạch Thời đều có thuộc tính Phong, tốc độ cực nhanh, dù cô có cố thế nào cũng không theo kịp, cứ lơ ngơ bay loạn thế này chẳng khác nào biến bản thân thành một vở hài kịch.
Tống Minh Uyên ngồi dưới đài quan sát, tâm trạng rất sung sướng.
Lăng An nhìn chiến cuộc phía kia, phát hiện tình thế đang là ba đấu bốn, cô hiểu mình không thể tùy hứng, liếc mắt nhìn Bạch Thời lần cuối, nhanh chóng quay về.
Mặc dù Nguyên Tàng biết thực lực của Bạch Thời rất mạnh, nhưng mỗi trận đấu người này đều dùng thời gian rất ngắn để kết thúc, hoàn toàn không có cách nào tìm hiểu rõ thực lực, hôm nay đối mặt, gã mới hiểu người này còn kinh khủng hơn cả Lam, quả thực không cho người ta cơ hội thở dốc.
Gã nhận ra khả năng chiến đấu của Bạch Thời khá lợi hại, vội vàng kéo dài khoảng cách, không đánh cận chiến nữa.
Chỉ là Bạch Thời không cho gã cơ hội ấy, một mực đuổi theo.
Lục Thạch là chiến đội uy tín lâu năm, kinh nghiệm phong phú, mặc dù ban đầu bị đánh cho không kịp trở tay, nhưng họ nhanh chóng ổn định lại, vừa đánh vừa lui, ngoại trừ đội trưởng, bốn người còn lại đã chậm rãi hình thành thế trận.
Lam tổ chức công kích cực kỳ hiệu quả, người bị bao vây lúc trước đã sắp không trụ được, hắn cũng coi đây là chỗ đột phá đầu tiên để tiến công, Lục Thạch ứng đối rất nhanh, phân ra hai tuyển thủ mạnh để trợ giúp người nọ, tiện thể tiến hành phối hợp thuộc tính, tiếp tục phản kích.
Trận đầu dần dần rơi vào thế giằng co, Lam hơi nheo mắt lại: “A Bạch, giữ chặt.”
Bạch Thời đáp lại, vừa không để đối phương quay lại, đồng thời bắt đầu một vòng tấn công mới.
Nguyên Tàng vừa đối phó, vừa hỏi tình huống đội ngũ, đã biết sắp có một người không trụ được, chắc trận này không thể thắng rồi, liền ra lệnh: “Tản ra.”
Ý tứ của việc tản ra này chính là bảo vệ thế hòa, thứ hạng của họ được quyết định bằng số điểm, gã không thể để Phượng Hoàng thắng quá nhiều, nếu như hòa trận này, hai đội cũng chỉ thua kém nhau một điểm mà thôi.
Thành viên của Lục Thạch đồng loạt lên tiếng, lập tức nhảy lên cao, bay về những hướng khác nhau.
Bên Phượng Hoàng đã phân chia đối thủ xong xuôi, thấy thế lập tức truy kích.
Hướng Lăng An bay tới là hướng mà Bạch Thời và Nguyên Tàng đang chiến đấu, cô nhìn chằm chằm vào Bạch Thời, càng nghĩ càng không cam lòng, dứt khoát rút kiếm bổ về phía cậu, ý định đâm Bạch Thời mấy kiếm trước khi rút lui, tiện thể tạo cơ hội cho đội trưởng thoát thân.
Bạch Thời nhẹ nhàng né tránh, đưa tay ra sau lưng bắn một pháo, mượn sức gió cấp tốc rời đi, tiếp tục tìm kiếm Nguyên Tàng, tiện thể hỏi trong đội: “Ai đuổi giết Lăng An?”
Trì Tả đáp lại rất nhanh: “Tớ.”
“Tớ nhìn thấy cậu rồi, cản Nguyên Tàng lại.”
Trì Tả không có ý kiến, lập tức xông qua, Bạch Thời tận dụng thời cơ này đuổi kịp, sau đó giao Lăng An phía sau lưng cho Trì Tả, còn bản thân thì chuyên tâm đối phó với Nguyên Tàng.
Gần đây có một ngọn núi, Bạch Thời phát hiện thời cơ, không cho đối phương có cơ hội lui lại nữa mà lập tức tăng tốc độ tay. Trong lúc đối chiến với Lam lúc nãy, Nguyên Tàng đã tiêu hao một phần tinh thần lực, bây giờ hiển nhiên không phải là đối thủ của Bạch Thời, chẳng mấy chốc đã bị xử đẹp.
Nguyên Tàng là trụ cột của Lục Thạch, những người khác nhìn thấy thông báo, khí thế giảm mạnh, căn bản không trụ vững được nữa, chấm dứt trận đấu với kết quả thua.
Hai bên lục tục rời khỏi hệ thống, Lục Thạch đã nếm qua mùi vị của sự thất bại vài lần, không ai uể oải, lễ phép bắt tay với đối thủ, tiện thể âm thầm quan sát Bạch Thời, Nguyên Tàng cũng đang nhìn cậu, nếu như không phải tính sai thực lực của người này thì kế hoạch tác chiến của họ hoàn toàn không có vấn đề.
Lăng An cũng đang nhìn chằm chằm vào người nào đó, sắc mặt rất lạnh.
Bạch Thời gánh lấy ánh mắt của cô, do dự thật lâu mới giải thích: “Tôi không lờ cô đâu.”
“Tôi biết.”
Bạch Thời thở phào.
Lăng An nói tiếp: “Chẳng qua cậu đang cảm thấy tôi không xứng làm đối thủ của cậu.”
Bạch Thời: “…”
Cái gì? Sao có thể? Rõ ràng trong lòng ông đây đang dùng một trái tim bạn tốt để đối xử với cô đó!
Cậu cố gắng thành khẩn nói: “Tôi không hề.”
“Tôi căn bản không phải là đối thủ của cậu, hôm nay cậu đã khiến tôi nhận thức điều này vô cùng tinh tường, cũng làm cho tôi cảm thấy bản thân mình thật buồn cười.” Hốc mắt Lăng An ửng đỏ, cao ngạo hất cằm, “Tôi sẽ không quên sự sỉ nhục hôm nay, cậu cứ chờ đi, sớm muộn gì cũng có một ngày tôi chiến thắng cậu!”
Lăng An nói xong liền bỏ đi, hoàn toàn không muốn để ý tới cậu.
Bạch Thời: “…”
Mẹ kiếp, sỉ nhục cái gì… Sao cứ có cảm giác sự việc càng ngày càng nghiêm trọng thế hả, chẳng lẽ cô muốn ngày thắng được tui mới bằng lòng làm bạn với tui sao? Em gái à, cô tỉnh dùm đi, chúng ta không thể chơi với nhau thật hòa thuận à?
Bạch Thời cảm thấy không thể khỏe nổi, ngay cả buổi họp báo cũng lười tham gia, yên lặng rúc trong phòng không ra ngoài. Tống Minh Uyên đẩy cửa bước vào: “Sao rồi?”
Bạch Thời cuộn tròn trên giường: “Cô ta không để ý tới em.”
Tống Minh Uyên chỉ ừ một tiếng, đưa tay xoa xoa đầu cậu, không hề hỏi vì sao.
Bạch Thời xoắn xuýt cả buổi: “Đại ca, đã phát triển tới mức này, nếu như em nói thẳng muốn kết bạn, liệu cô ta có đánh em không?”
“Có.”
Bạch Thời chùm kín chăn, lại làm tổ, bất động.
Tống Minh Uyên nhìn cậu, đổi chủ đề: “Anh phải rời đi một thời gian, mấy ngày nữa sẽ trở về.”
Bạch Thời vội vàng ló đầu ra: “Đi đâu?”
“Có chút việc phải xử lý, không xa, không ra khỏi tinh hệ.” Tống Minh Uyên nhìn cậu, “Có thể trở lại kịp trận đấu tiếp theo, muốn đi cùng không?”
Bạch Thời gật đầu lia lịa: “Đi!”
Tống Minh Uyên rất hài lòng, tiếp tục xoa đầu bạn nhỏ nào đó.