Lý Ỷ La vội bước tới, vuốt lưng cho Tần mẫu: “Mẹ, đừng tức giận kẻo lại sinh bệnh hại thân. Nhị ca, nhị tẩu kiếm được tiền dĩ nhiên phải tiêu xài, trong lòng họ tự có tính toán mà.” Bây giờ vô sự, nhưng chờ sau này phân gia rồi, gặp phải chuyện cần tiền gấp, họ tự nhiên sẽ biết nặng nhẹ.
Tần mẫu thì tức chết: “Chúng nó thì biết tính toán khỉ gì! Chờ lão nhị về, ta thế nào cũng phải treo nó lên mà đánh!”
Mã Đại Ni vừa đứng lại được một chút thì hai chân chợt mềm nhũn, treo… treo lên đánh?
Lý Ỷ La lấy chổi lông gà ra khỏi tay Tần mẫu, kéo bà lại rồi kề tai nói nhỏ: “Mẹ, đừng giận nữa! Con có vài lời muốn nói với mẹ.”
Tần mẫu nghe vậy thì hung hăng trừng mắt nhìn Mã Đại Ni một cái nữa, rồi mới theo Lý Ỷ La vào phòng.
Mã Đại Ni nghĩ mà sợ đến toát mồ hôi đầy trán, rồi nói với Trương Thúy Thúy: “Vẫn là tam đệ muội tốt bụng, sợ muội bị đánh nên dỗ mẹ đi chỗ khác.”
Tính cách Trương Thúy Thúy và Mã Đại Ni hoàn toàn trái ngược nhau. Trương Thúy Thúy nội liễm, Mã Đại Ni xốc nổi. Trương Thúy Thúy toàn tâm toàn ý dành dụm cần kiệm, có ý thức gian nan khổ cực. Mã Đại Ni lười biếng còn bê bối, chỉ biết hôm nay không lo ngày mai.
Đối với Mã Đại Ni, Trương Thúy Thúy không làm sao nhìn hợp mắt được. Đồng dạng, Mã Đại Ni cũng cảm thấy Trương Thúy Thúy quá để ý mọi thứ, không phải là người cùng một đường với Mã Đại Ni nàng ta.
Có điều, may là cả hai đều không phải là người có ý xấu, lại thêm Tần mẫu nghiêm khắc phía trên, tuy có chút không ưa nhau, nhưng lại không khắc khẩu.
Trương Thúy Thúy thừa dịp trời còn nắng nên đem chăn ra phơi, nàng vừa vỗ vào chăn vừa nói: “Nhị đệ muội, ta thấy muội đừng tiếp tục tiêu xài phung phí như vậy thì hơn. Người lớn thì không nói, dù sao muội cũng nên suy xét cho bọn trẻ.”
“Suy xét cái gì? Muội cũng đâu bỏ bê Tử Như. Lần này kiếm được tiền, muội còn mua y phục mới cho nó nữa mà. Ngay cả tướng công cũng không có nữa là.” Dựa theo ý Mã Đại Ni, con cái không quan trọng bằng trượng phu, nhưng nàng ta luôn nghe lời Tần Diệu, Tần Diệu nói mua, nàng ta liền mua.
Trương Thúy Thúy lắc đầu, cảm thấy có nói thế nào Mã Đại Ni cũng không hiểu.
Mã Đại Ni lẩm bẩm với bóng lưng Trương Thúy Thúy: “Tật xấu không đổi, mỗi lần nói chuyện đều chỉ nói một nửa.”
Trong phòng, Tần mẫu kinh ngạc nhìn Lý Ỷ La: “Ỷ La, có chuyện gì thế?”
Lý Ỷ La kéo kéo tay áo Tần mẫu: “Mẹ~, con nói chuyện này ra, mẹ đừng giận.”
Tần mẫu buồn cười: “Gì mà giận với không giận, con cứ nói trước đi đã.”
“Chuyện… Chuyện là, kỳ thực tiền bán tranh thêu của con không có ít như vậy, bức Nghênh Xuân Đồ lần trước bán được ba trăm lượng, Mừng Thọ Đồ lần này bán được năm trăm lượng. Là tướng công, chàng lo nếu con nói thật, để cha biết được sẽ truyền ra ngoài, rồi mấy người đại bá, nhị bá lại kéo tới gây sự. Chàng bảo con đừng nói nhiều tiền như vậy, tìm một cơ hội nói riêng cho mẹ biết là được. Con là thê tử của chàng, dĩ nhiên phải nghe lời chàng, cho nên….”
Lý Ỷ La khẽ nâng mắt nhìn lén Tần mẫu, trong lòng lại thầm xin lỗi Tần Chung, chuyện giữa con dâu và mẹ chồng, tất nhiên phải do con trai đi giảng hòa. Nếu Tần Chung đã là tướng công của nàng, thì hiển nhiên phải gánh tội này rồi. Có điều đây cũng chẳng xem là tội, nói như vậy là vì hai người bọn họ đã thương lượng xong xuôi từ trước.
Tần mẫu hoàn toàn ngây dại ra đó, qua một hồi lâu bà mới hoảng hốt nói: “Ỷ La, con….. con vừa nói bao nhiêu? Sao mẹ bỗng thấy tai mình có chút nghe không rõ?”
“Lần trước ba trăm lượng, lần này là năm trăm lượng.” Lý Ỷ La lập lại lần nữa.
“Ối trời! Con nói nhỏ một chút!” Lần này Tần mẫu đã nghe rõ rồi, bà vội bịt miệng Lý Ỷ La lại.
“Mẹ, mẹ không giận con sao?”
“Mẹ giận con chuyện gì chứ? Tài không thể lộ, lão già như thế, con và Chung nhi cẩn thận như vậy mẹ mới thấy yên tâm! Ỷ La, nhớ kỹ, chuyện này cứ chôn dưới đáy lòng là được, đừng nói cho người khác biết, ngay cả đại ca, nhị ca, và hai tẩu tử của con cũng không được nói.” Số tiền lớn như vậy, nếu để người trong nhà biết, rất khó đảm bảo tất cả đều không sinh tâm tư xấu. Bà hy vọng mấy đứa con của mình sau khi thành gia rồi có thể có chút tính toán riêng của chúng nó, nhưng huynh đệ vẫn nên hòa thuận.
“Con biết rồi!” Lý Ỷ La ngoan ngoãn gật đầu.
Chờ Lý Ỷ La ra khỏi phòng rồi, Tần mẫu vẫn còn đứng yên tại chỗ thêm một lúc lâu nữa, sau khi xác định tâm trạng đã bình thường trở lại, bà mới đi ra ngoài. Nhà bọn họ đúng là đã cưới được một cô con dâu vàng về!
(*nguyên văn là kim ngật, ý đại khái là mỏ vàng, nhưng dùng từ mỏ vàng thì nghe có vẻ Tần gia giống như tham lam tiền bạc quá nên Sa tự đổi thành con dâu vàng.)
Nghĩ đến Lý Ỷ La, lại nhìn Mã Đại Ni ngồi trong sân, hai bên đối lập như vậy, khiến lửa giận của Tần mẫu lại một lần nữa bừng cháy: “Hôm nay ngươi lại không lên huyện? Vậy thì mau đem hết y phục dơ tồn động ra giặt sạch hết cho ta!”
Tần mẫu từng đến phòng của Tần Diệu thêm một lần, từ sau trận thu thập Mã Đại Ni dịp tết, Mã Đại Ni đúng là có sửa đổi một chút. Chỉ là mấy ngày nay nàng ta bận rộn nấu nướng mang lên huyện bán, nên chăn nệm không thay, y phục dơ cũng để đó chưa giặt.
Trương Thúy Thúy mang y phục dơ ra, hiện giờ nàng ta bận rộn từ sáng đến chiều, nào là nấu nướng rồi bán đồ ăn, thời gian rảnh rỗi duy nhất là sau khi từ huyện thành trở về.
Tần mẫu vừa thấy, liền chỉ Mã Đại Ni mắng: “Đi với đại tẩu ngươi đi! Nhà lão đại, con trông chừng nó, nếu nó giặt không sạch, con trở về nói lại với ta!”
“Mẹ, không cần đâu!” Vẻ mặt Mã Đại Ni đau khổ.
Tần mẫu nghiêm mặt: “Còn không mau đi!”
Bấy giờ Mã Đại Ni mới uể oải về phòng, mang y phục dơ và chăn nệm ra.
“Đại tẩu, nhị tẩu, đợi muội với, muội đi cùng mọi người.” Tần Phương cũng mang theo thau gỗ đi tới: “Mẹ, con mang y phục dơ của cha mẹ đi giặt.”
“Đi đi! Đi theo tẩu tẩu của con!”
“Dạ!” Tần Phương dạ, rồi đi theo sau Trương Thúy Thúy và Mã Đại Ni.
Tần mẫu nhìn đứa con gái nhỏ nhà mình mà phiền lòng, dạy lâu như vậy rồi mà lá gan của đứa nhỏ này vẫn cứ như vậy.
Nhánh sông Thông Giang chảy qua Tiểu Thanh Thôn, đến mùa hạ, mặt trời vừa xuống núi thì có rất nhiều người đến bờ sông hóng mát, các phụ nhân trong thôn cũng thường xuyên mang y phục đến bờ sông giặt giũ.
Ba chị dâu em chồng cùng nhắm hướng nhiều người thường đến giặt giũ ở bờ sông mà đi. Còn chưa đến nơi thì đã nghe thấy âm thanh ồn ào nhốn nháo.
“Tiểu Đào, người ta nói là con dâu nhỏ Tần gia, liên quan gì đến nha đầu nhà ngươi hả? Mẹ của Tiểu Đào, bà cũng mặc kệ không quản con mình à?”
“Lời bà nói là tiếng người nên nói hả? Ỷ La tẩu tử là người trong sạch, bà lại bịa đặt chuyện như thế, bôi bẩn thanh danh tẩu ấy, bà có còn là người không?” Trương Tiểu Đào tức đến mặt đỏ tai hồng, nếu không phải cố kỵ mình là đại khuê nữ chưa xuất giá, thì nàng đã sớm chửi ầm lên với Phú Quý tẩu chuyên khoa môi múa mép này rồi. Không thể mắng chửi, lại không cách nào trút được cơn giận, sau khi phản bác Phú Quý tẩu, Trương Tiểu Đào tiện tay cầm lấy một cây gậy gỗ.
“Bắt chó đi cày, xen vào chuyện người khác, ta tận mắt nhìn thấy chiếc xe ngựa to kia dừng lại trước cửa Tần gia, rồi một người đàn ông đón con dâu nhỏ Tần gia lên xe ui da…..”
“Ta cho bà nói bậy, cho bà nói bậy này….” Trương Tiểu Đào giơ gậy gỗ lên liên tục đánh về phía Phú Quý tẩu.
“Ui da, ui da…. Cản nó lại, các người mau ngăn nó lại, nha đầu này điên rồi…..” Phú Quý tẩu bị đánh đến kêu gào ỏm tỏi.
“Bà vừa nói cái gì?” Giữa những âm thanh ồn ào, một giọng nói đầy giận dữ chợt vang lên.
Mọi người quay đầu nhìn lại, là ba người Trương Thúy Thúy.
Ba người đứng xa nghe được đại khái câu chuyện, liền tức muốn nổ phổi. Tam đệ muội/tam tẩu là người tốt như vậy, thế mà mụ ba hoa này lại bôi nhọ muội ấy/tẩu ấy như thế.
Thấy người Tần gia cũng đã đến, trên mặt mấy phụ nhân kia ít nhiều đều có chút không được tự nhiên. Vẻ mặt Phú Quý tẩu càng khổ hơn: “Không có, không có gì….” Nói xong, bà ta liền nghiêng người muốn chạy.
“Mụ độc phụ như bà nên bị đày xuống địa ngục mới đúng! Ta cho bà khua môi múa mép nói năng xằng bậy này!” Không đợi Phú Quý tẩu cất bước, Trương Thúy Thúy đã giơ cao chày gỗ giặt đồ đánh về phía Phú Quý tẩu.
Mã Đại Ni cũng theo sát phía sau.
Lúc đầu, Tần Phương tức đến run người, sau nhìn thấy hai tẩu tẩu giơ chày gỗ rượt đánh Phú Quý tẩu, nàng khẽ cắn môi rồi cũng run tay cầm chày gỗ chạy đến.
“Ối mẹ ơi!”
“Ui da!”
“Đừng đánh nữa, muốn đánh chết người sao?” Phú Quý tẩu bị đánh đến kêu cha gọi mẹ, ôm đầu lăn lộn trên đất.
Nhưng ba người chị dâu em chồng Tần gia đang cực kỳ tức giận, thanh danh của nữ tử quan trọng cỡ nào kia chứ, vậy mà Phú Quý tẩu lại có thể bôi nhọ người ta như thế, đây có khác gì giết người?
May nhờ mấy người bên cạnh sợ chị dâu em chồng Tần gia thật sự đánh chết người, mới tiến tới kéo ba người ra.
Mã Đại Ni nhổ một ngụm nước bọt lên người Phú Quý tẩu: “Tim bà là màu đen đúng không? Đệ muội nhà ta là người thế nào sao chúng ta có thể không biết chứ? Bà đúng là mụ già lòng dạ hiểm độc, lang tâm cẩu phế!”
Trương Thúy Thúy chưa từng tức giận đến như vậy, cho đến khi bị người khác kéo lại, nàng vẫn còn giận đến run tay. Trương Thúy Thúy trừng mắt nhìn Phú Quý tẩu một cái, rồi lại nhìn những người khác mà nói: “Mọi người không biết đó thôi, cách đây mấy ngày, Phú Quý tẩu này có đến nhà ta, thấy tay nghề thêu thùa của đệ muội nhà ta cực giỏi, ngày hôm sau liền mang theo mấy quả trứng gà và con gái của bà ta tới, bảo đệ muội ta dạy con gái bà ta thêu thùa. Thật là nực cười! Đó là tay nghề kiếm cơm của đệ muội ta, mấy quả trứng gà liền muốn học được? Hơn nữa, đệ muội ta ngày thường vất vả làm việc kiếm sống, làm gì có thời gian rảnh rỗi mà dạy ai? Vì thế, mẹ chồng và đệ muội nhà ta đã từ chối ngay lúc ấy. Nhất định là mụ già ác độc này ghi hận trong lòng, nên mới bôi nhọ thanh danh đệ muội ta!”
___________
Tác giả có lời muốn nói:
Trương Tiểu Đào: Đồ lòng dạ đen tối muốn hủy thanh danh thần tượng của ta, tức muốn khóc!