“Vì em biết điều nên tha cho em lần này.” Tuấn Khải gõ nhẹ trán cô nói.
“Anh hai, chuyện của Nhu Nhi là thế nào vậy ạ?” Diễm Tinh sau khi đợi Tuấn Khải ngồi xuống ghế mới lên tiếng hỏi.
“Đợt này Triệu Thị chúng ta đấu thầu mảnh đất chính phủ đưa ra. Giản thị và Mã thị là hai tập đoàn hợp tác với chúng ta lần này. Cho nên ngày đó anh đi gặp Giản lão gia cùng Mã lão gia bàn công việc. Giản tiểu thư hôm đó cũng đi theo. Nhưng khi về cô ấy nói cô ấy muốn đến một nơi rồi mới về. Lúc đầu anh cũng không để ý, nhưng sau đó lại nghĩ dù sao cũng là bạn của em. Cho nên muốn đưa cô ấy đến nơi đó. Giản tiểu thư cũng không từ chối, nói ra địa điểm với anh. Anh đưa cô ấy đến nơi đó, thời gian khi đấy đã muộn. Anh có chút không yên tâm nên muốn ở lại đợi người cùng cô ấy. Nhưng Giản tiểu thư không đồng ý nói rằng chốc nữa cô ấy có người đưa về, anh cũng không kiên quyết tiếp tục nói tài xế lái xe về. Nhưng đi được một nửa lại thấy cô ấy quên túi xách trên xe nên anh quay lại. Đến lúc quay lại cô ấy đã nằm ở đó rồi. Vùng đó là khu công trình, cho nên bình thường cũng không ai tới.”
Diễm Tinh nghe đến đây, mày nhíu chặt. Nếu không phải anh hai một lần nữa quay lại, thì sợ rằng Nhu Nhi đã sớm bỏ mạng rồi.
Hạo Hiên ngồi một bên nhìn lên, quả nhiên thấy em gái thay đổi sắc mặt. Với tính tình của A Tinh, có lẽ đã tìm hiểu về vụ này rồi. Anh không nhanh không chậm lên tiếng: “Đã biết ai đứng sau chuyện này chưa?”
“Rồi ạ!” Diễm Tinh gật đầu, ánh mắt hiện lên sự tính toán.
“Có cần anh cả giúp không?” Hạo Hiên lại mở lời.
“Không ạ. Em có thể tự làm được.” Diễm Tinh lắc đầu nói.
Hạo Hiên gật đầu, không nói gì nữa. Mà Tuấn Khải, anh đang nghĩ đến chuyện khác. Cho nên ba anh em, 3 suy nghĩ khác nhau ngồi ở phòng khách.
Cùng lúc đó, ở một nơi khác Tần Phong ngồi tại bar Angel. Bên cạnh anh là hai người đàn ông lạ mặt. Một người có gương mặt giống một anh chàng ngoại quốc với đôi mắt xanh tóc vàng cả người toát lên vẻ bất cần không quy củ, nhìn vào rất giống một anh chàng play boy. Còn một người thì ngược lại, anh ta đeo kính gọng vàng, mang theo vẻ trầm ổn khí chất cấm dục.
Ba người đàn ông với ba cỗ khí chất khác nhau ngồi chung một chỗ.
“Phong, sao rồi, Hạo Hiên không đến à?” Người đàn ông tóc vàng lên tiếng, giọng nói có vẻ không kiên nhẫn.
“Ừ.” Tần Phong chỉ nhàn nhạt đáp một câu.
“Có phải hay không có bạn gái rồi nên mới bỏ mặc chúng ta thế này.” Anh chành tóc vàng nhướng người, hơi gian tà hỏi.
“Ở nhà bồi em gái ăn cơm.” Tần Phong liếc hắn một cái, không biểu cảm phun ra một câu.
“Hả?” Người tóc vàng đó có vẻ không tin, hỏi lại.
“Em gái cậu ta tính đến giờ cũng phải gần 20 tuổi rồi, còn bồi cái gì?”
“Cậu nghĩ ai cũng thích làm loạn như cậu?” Lúc này người đàn ông keo kính mới lên tiếng, ném theo ánh mắt khinh bỉ cho người tóc vàng kia.
“Lâu lắm mới có cơ hội tụ họp mà tên đó còn ở nhà bồi em gái, thật hết nói nổi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tôi còn chưa được gặp em gái cậu ta đâu đấy. Nghe nói cô ấy là một cô gái rất đẹp, thật muốn gặp một lần xem có đúng không. Biết đâu sau này tôi có thể làm em vợ của Hạo Hiên thì sao, hahaha.” Người tóc vàng đó vừa nói vừa tưởng tượng, gương mặt anh ta lúc này nhìn vô cùng gợi đòn.
Nhưng mộng đẹp chưa kịp mơ đủ đã bị một vật gì đó đập vào mặt khiến mặt anh ta đau rát, kèm theo đó là tiếng nói mang theo sát khí vang lên: “Thu chủ ý khiếm nhã của cậu ra khỏi người cô ấy.”
Người đàn ông tóc vàng kia lườm Tần Phong một cái, nhưng bị ánh mắt của hắn liếc đến rốt cuộc cũng chỉ có thể lẩm bẩm nhỏ giọng: “Cũng đâu phải em gái cậu, quản cái gì chứ!”
…****************…
Một khoảng thời gian sau, vẫn là ba người đàn ông ngồi với nhau nhưng vị trí của Tần Phong thay thế bằng Hạo Hiên.
“Phong không đến sao?”
“Ừ, không đến, còn ở nhà bồi vợ ăn cơm.”
“…” Cảnh này có vẻ hơi quen thuộc nhỉ?
Nhưng đó là chuyện của sau này.
Tần Phong sau khi cảnh cáo người kia xong hắn mới lên tiếng: “Bên gia tộc Lucas có hành động gì không?”
Người đàn ông đeo kính gọng vàng nhấc môi nói: “Lô hàng xuất sang Trung Đông của chúng ta, bọn họ đang nhắm đến.” Dáng vẻ giống như đã sớm biết được chuyện này.
Người đàn ông tóc vàng lấy lại dáng vẻ khinh khỉnh, cầm ly rượu lên cười mỉa: “Đồ của Phong mà cũng muốn động, Gavin Lucas mới lên làm lão đại được vài ngày mà đã huênh hoang rồi.”
“Hắn ta chưa biết hắn có bao nhiêu phân lượng.” Người đàn ông đeo kính cười cười, cũng nâng ly rượu lên nhấp một ngụm.
“Không cần để ý quá nhiều, hắn ta cứ để Hàn giải quyết.” Tần Phong không quan tâm nói. Một tên đó không đáng để hắn bận tâm.
Hạo Hiên, người tên Hàn và hai người này đều là bạn thân của Tần Phong, cùng Tần Phong lớn lên từ nhỏ. Trong đó người tên Hàn là thiếu gia của một tổ chức sát thủ khét tiếng có tên Ảnh, và hắn ta tên Kỷ Dạ Hàn.
Người đàn ông tóc vàng nhìn thì không đáng tin cậy nhưng những người đã tiếp xúc thì đều biết, hắn là một người rất tàn nhẫn, thậm chí có thể nói hơi điên một chút. Nhưng hắn không hề làm hại những người không liên quan, có lẽ đây là điểm tốt duy nhất của hắn. Và hắn còn một thân phận khác, đó là thiếu gia của tổ chức mafia ý, là con lai tên Riccardo Capo hay là Capo Sở Tiêu.
Còn người còn lại, tên Diệp Vô Song, đây là luật sư riêng của Tần Phong. Từ năm Tần Phong 15 tuổi, Diệp Vô Song đã bên cạnh giúp đỡ rất nhiều. Hắn ta nhìn có vẻ như gia thế không nổi bật nhất trong 5 người nhưng thật ra đằng sau đấy còn có câu chuyện bí mật khác mà hiện tại chưa thể tiết lộ được.
Diệp Vô Song và Capo Sở Tiêu nghe được giọng điệu của Tần Phong không nặng không nhẹ thì biết được hắn đã có kế sách rồi.
“Đợt vừa rồi ở bên kia tôi có nghe được, em trai ngoan của cậu đang quản lý một dự án quan trọng của Tần Thị. Haizzz Phong à, cậu đúng là càng sống càng thụt lùi, thế nào mà lại để hắn nhơn nhơn trước mặt cậu lâu như vậy chứ.” Capo Sở Tiêu liếc nhìn Tần Phong, lắc đầu ngán ngẩm nói.
Nhưng câu tiếp theo của Tần Phong lại khiến anh ta không nói nên lời: “Bẩn tay.”
Khóe miệng Sở Tiêu giật giật, giơ ngón cái lên với Tần Phong: “Cậu quả nhiên lợi hại!”
Diệp Vô Song ngồi một bên uống rượu vừa chán nản nhìn Sở Tiêu, giọng anh đều đều vang lên: “Cậu bớt nói lại đi. Có thiếu gia tổ chức mafia Ý nào nói nhiều như cậu không, điếc tai tôi.” Nói xong anh lại quay sang nhìn Tần Phong hỏi.
“Tên kia, cậu định xử lý thế nào?”
Tần Phong cong môi thành một đường cong đẹp mắt, từ nụ cười hắn hiện lên vẻ gian tà.
“Nghe nói, gia tộc Lucas có một khẩu súng rất tốt.”
“Cậu còn thiếu súng sao?” Sở Tiêu khó hiểu nhìn Tần Phong.
“Là khẩu súng được làm bằng thiên thạch đó à? Khẩu súng đó tuy tốt, nhưng có vẻ không hợp với cậu lắm.” Nghĩ một lúc Diệp Vô Song nhấc môi, ánh mắt mang theo mấy phần hứng thú nhìn Tần Phong.
Ý cười trong mắt Tần Phong đậm thêm một chút: “Tặng cho con mèo nhỏ của tôi.”
Vì Capo Sở Tiêu sống ở Italia cho nên đối với câu này của Tần Phong có chút không hiểu. Nhưng Diệp Vô Song vừa nghe là có thể đoán ra một hai phần, e là họ sắp có chị dâu rồi.