“Uh, có đáp án rồi chứ?”
“Có.” Nghiêm Chân cúi đầu, giọng nói có chútkhàn khàn, “Bà ấy nói bà ấy không phải là mẹ ruột của con.”
Đáp án này cũng không ngoài ý muốn của Cố lãogia, ông dừng một chút rồi nhìn về phía Nghiêm Chân, “Vậy có có hỏi bà ấy về mẹruột của con là ai không?”
Nghiêm Chân gật đầu, đem những gì ngày đó TưởngDi kể mà nói cho Cố lão gia nghe.
Cố lão gia nghe xong cũng chỉ im lặng.
Qua hồi lâu sau ông mới thở dài, “Ba con là mộtngười quân nhân tốt, không phải người quân nhân nào cũng có thể giống như ông ấy,là người xa xứ thủ vững ở cao nguyên như vậy trong thời gian dài. Còn mẹ củacon nữa… bọn họ… đều là những người đáng khâm phục.”
Khóe miệng Nghiêm Chân hơi nhếch lên, trongloan lại không hiểu sao mà có chút chua xót, “Đáng tiếc, con sống đến gần 30năm mới biết được sự tồn tại của bọn họ.”
“Con không thể nói như vậy.” Cố lão gia trấnan cô, “Con khi đó còn nhỏ, để cho con gánh trên người trách nhiệm này cũng rấtvất vả, bà nội con không nói cho con biết cũng có đạo lý của họ, nếu như là bathì ba cũng sẽ làm như vậy thôi.”
“Con biết,” Nghiêm Chân cúi đầu, “Con sẽ khôngoán ai cả, bất kể là ba mẹ thân sinh ra con hay là bà nội cùng ba con, con chỉcảm thấy những gì mình trải qua còn rất ít so với bọn họ.”
“Vậy con nghĩ thông suốt rồi.” Cố lão gia cườicười, “Nhưng con, nhìn con ngày hôm qua đến bây giờ luôn không yên lòng, sao vậy?”
Nghiêm Chân nghe vậy cúi đầu, trầm mặc rất lâusau mới nói, “con chỉ cảm thấy có chút hỗn loạn, đối với Tưởng Di con không biếtnên đối mặt như thế nào, với Hoài Việt thì con cũng có chút áy náy, còn có bà nộinữa, con không biết nên làm thế nào để nói cho bà rằng con đã biết mọi việc,còn có ba mẹ ruột của con…”
Vấn đề nhiều lắm, nó ép cô đến không thể thởđược.
Cố lão gia hiểu được tâm tình lúc này của cô rấtphức tạp, “Nếu đó là điểm mấu chốt, như vậy lần này phải là tự con quyết định lấy,đừng để cuộc sống sau này lại có cơ hội mà hối hận nữa.”
Cố lão gia ôn hòa trấn an như vậy làm choNghiêm Chân cảm thấy mũi mình chua xót hơn nữa, ông đã lo lắng cho cô rất nhiều,cô rốt cuộc cũng hạ quyết định, “Ba, con muốn đi Tây Tạng?”
“Đi Tây Tạng?”
Nghiêm Chân gật gật đầu, “Con muốn đi gặp ba mẹruột của con.”
“Cái này thì nên đi, ba cũng không có lý do gìphản đối.” Cố lão gia cười cười, “Nhưng nha đầu, Hoài Việt làm sao bây giờ?”
Đây đúng là người khiến cô do dự.
Nghiêm Chân nắm chặt tay, giọng nói có chútkhàn khàn, “Con không biết.” Cô đối mặt với anh thì không biết nên làm như thếnào, “Kỳ thật con muốn nói với anh ấy, nhưng lại không biết nên nói như thếnào?”
“Nó nếu biết thì khẳng định sẽ không cho conđi một mình.”
“Con biết.” Nghiêm Chân thấp giọng nói, “Nêncon muốn nhờ ba nói với anh ấy để anh ấy không cần phải đi với con.”
Thứ nhất là do chân anh bị thương còn chưa códưỡng thương tốt, thứ hai nữa là mấy vấn đề này cô muốn tự mình giải quyết.
Cố lão gia nghe xong vẫn không nói gì. Một látsau, ông đứng dậy, đi tới cửa phòng phẫu thuật. Tuy rằng để lại cửa sổ bằng thủytinh, nhưng từ bên ngoài nhìn vào thì cái gì cũng không nhìn thấy. Ông đứng ởnơi đó, đứng lặng thật lâu, mới chậm rãi xoay người sang chỗ khác rồi nói haichữ, “Đi thôi.”
“Sao ạ?” Ngữ khí của ông quá nhanh, NghiêmChân nhất thời không có nghe ra.
“Ba nói con đi đi.” Cố lão gia thản nhiên lặplại lần nữa, “Là vấn đề quan trọng thì cần giải quyết, từng bước từng bước mộtmà làm. Phía Hoài Việt, con nếu không nói được thì ba sẽ thay con nói. Bên kiarất vất vả, con vẫn không nên đi một mình, nên cùng đi với các thầy cô giáo đicứu viện ở cao nguyên Tây Tạng đi.”
“Ba…”
An bài cẩn thận tỉ mỉ như thế khiến cho cô cơhồ là mở miệng không được.
Cố lão gia vỗ vỗ bả vai của cô, “Ba cho con thờigian nhưng con cũng phải cam đoan vượt qua được thời gian quan trọng này rồicái gì cũng không nghĩ nữa, cứ như vậy mà sống cho tốt.”
“Vâng.” Nghiêm Chân gật đầu.
……………
Có lão quân y tự mình ra tay, phẫu thuật tiếnhành rất thuận lời.
Qua thời gian gây tê, nơi phẫu thuật khó tránhkhỏi cảm giác vô cùng đau đớn, cứ ép buộc như vậy hai ba ngày sau thì Cố HoàiViệt mới hoàn toàn tỉnh táo lại.
Đó là ban ngày, Nghiêm Chân chưa kịp sửa sanglại góc chăn cho anh thì bỗng nhiên bị anh cầm lấy tay, sau khi hoảng sợ rồinhìn rõ thì mới biết là anh tỉnh lại, sắc mặt có chút tái nhợt, khóe miệng lạilộ ra nụ cười.
Nghiêm Chân ngẩn ra, sau đó nhanh chóng quay đầuđi, không nhìn thẳng anh.
Cố Hoài Việt cũng không vội, chậm rãi xoa taycô, thẳng cho đến khi cô ngứa chịu không nổi nữa mới quay lại liếc nhìn anh mộtcái, anh nhìn cô, dĩ nhiên đôi mắt kia đã phiếm hồng.
Anh nói với giọng khàn khàn, “Qua vài ngày nữathì tốt rồi.”
“Em biết.” Nghiêm Chân nở một nụ cười, “Anh cókhát không, em rót cho anh cốc nước.”
“Được.”
Cô rót cho anh một cốc nước, lại đỡ anh ngồi dậy.
Cố Hoài Việt liền từ tay cô cầm lấy cốc nướcmà uống mấy ngụm, sau đó lại nhìn chằm chằm vào cô.
“Trên mặt em có gì sao?” Nghiêm Chân bị anhnhìn thì có chút sợ hãi.
“Có. Tiều tụy, lo lắng, còn có mệt mỏi.” CốHoài Việt vừa đánh giá cô vừa nói, cho đến khi Nghiêm Chân không chịu được nữa,trừng mắt nhìn anh thì anh mới nở nụ cười, “Em là đang chuẩn bị để cho bệnh việnnhận thêm một bệnh nhân nữa sao?”
“Nào có.” Nghiêm Chân nghiêm mặt lại, “Anh..anh đang ngủ ngon giấc thế… sao vừa tỉnh lại đã nói nhiều rồi.”
Sao lại chuyển đề tài sang việc anh nói nhiềurồi thế này, nha đầu ngốc này.
Anh cúi đấu cười, cầm lấy tay cô, “Không thểngủ tiếp, chờ một thời gian nữa chúng ta trở về nhà, khi đó sẽ để cho em nghỉngơi thật tốt.”
“Vậy anh phải nhanh chóng đứng được đã.”Nghiêm Chân thấp giọng nói.
“Được.” Cố Hoài Việt cười đồng ý với cô.
Chấm dứt phẫu thuật được vài ngày, lão quân ylại tham gia một đội của quân khu đi chữa bệnh, đi tới vùng thảo nguyên, tớinơi đó xem bệnh cho những người dân làm nghề chăn nuôi ở nơi đó. Trong sư đoàncũng đến đây không ít người, đều là những người lính còn trẻ tuổi, cùng Cố HoàiViệt nói chuyện cũng không có kiêng dè gì.
Nghiêm Chân ngồi ở một bên nghe những ngườinày nói chuyện rồi chọc cười mà cũng cảm thấy rất thú vị, đang khi cô địnhtránh đi thì nghe thấy một vị thiếu tá hỏi Cố Hoài Việt, “Tham mưu trưởng, nghenói anh sang năm được điều đến đại học quốc phòng làm giáo viên, chuyện này cóthật không vậy?”
Giáo viên? Nghiêm Chân dừng cước bộ lại, cóchút kinh ngạc nhìn Cố Hoài Việt. Sao lại không nghe anh nhắc qua?
Cố Hoài Việt liếc nhìn cô một cái rồi mới nói,“Các cậu là từ ai mà nghe được tin này thế?”
“Cái này anh không cần biết đâu, dù sao trong sưđoàn cũng truyền loạn đi rồi. Lão Lưu nói anh ở phương diện đào tạo binh línhnày cũng là một người tài, mọi người cũng không nghĩ để cho anh đi đâu.”
Cố Hoài Việt cười cười, “Được rồi, lời tándương của các cậu tôi xin nhận. Chuyện này còn chưa có quyết định, đến lúc đóhãy nói sau.”
Nghiêm Chân một mực yên lặng ngồi ở bên giường,trong đầu bỗng nhiên nhớ chuyện bí mật mà anh muốn giữ kín trước khi anh làm phẫuthuật kia, chẳng lẽ chính là chuyện này?
“Em đang suy nghĩ cái gì thế?” Tiễn bước nhữngngười đó, Cố Hoài Việt liền thấy Nghiêm Chân ngồi ngẩn người ở bên giường.
“Có phải là thật không?” NghiêmChân ngẩng đầu hỏi anh.
“Cái gì mà có phải là thậtkhông?”
“Này… anh đừng giả bộ hồđồ.” Nghiêm Chân vội la lên, “Anh… anh thật sự chuẩn bị chuyển thành văn chứcsao? Không còn ở đây huấn luyện binh lính của anh nữa sao?”
Cố Hoài Việt nhìn cô sốtruột mà cười, một lát sau mới có biểu tình thật sự nghiêm túc, còn thực sự nói,“uh, không còn ở đây huấn luyện cũng như diễn tập nữa.”
Một câu này nói ra rấtthoải mái, nhưng quyết định được lại thật sự khó khăn. Nhưng là mũi tên đã lêncung thì không có thể quay đầu lại được, anh phải làm, cố gắng làm cho tốt.
“Sao có thể được?”
“Sao lại không được. Vềsau em và Gia Minh chính là lính của anh.” Cố Hoài Việt cười nói, “Từ khi kếthôn tới nay chưa thể chiếu cố tốt cho em cùng Gia Minh, bây giờ anh còn bị nhưvậy khiến em khổ theo anh cả một thời gian dài, là lúc anh nên bồi thường lạicho hai người rồi.”
“Hoài Việt.”
“Cảm động sao?” Cố HoàiViệt hôn cô, “Cảm động thì nên cho anh thêm một chú lính nữa đi, hai người thìanh cũng không ngại ít đâu.”
Nghiêm Chân bắt lấy tayáo của anh, không biết nên nói cái gì mới tốt.Thật lâu sau,dưới ánh mắt có chútchờ mong của anh thì cô mới nói, “Hoài Việt, chúng ta phải xa nhau một đoạn thờigian.”
Quả nhiên, thân thể anhtrong nháy mắt cứng ngắc.
“Nghiêm Chân, em đang nóicái gì?”
“Em… em nói là… em chuẩnbị đi Tây Tạng cho nên chúng ta sẽ phải xa nhau một thời gian.”
Lời nói còn chưa dứt, liềncảm giác được anh thở dài nhẹ nhõm một hơi, “Anh tưởng là việc gì nữa, làm choanh sợ nhảy dựng lên rồi.” Nói xong anh còn gõ đầu cô, “về sau nói chuyện khôngcho phép ngắt giữa chừng.”
Nghiêm Chân cúi đầu khônglên tiếng.
“Không cần tách ra làmgì, nếu em muốn đi thì anh đi cùng em.”
“Không được.” Nghiêm Châncự tuyệt, “Chân của anh vừa làm phẫu thuật xong, không thể đi đến nơi lạnh nhưvậy.”
“Không có việc gì đâu.” CốHoài Việt cười, “Về điểm chịu rét này thì anh giờ vẫn có thể nằm trên đất được,anh cũng không phải là tàn phế.”
“vậy cũng không được.”
“Nghiêm Chân.” Anh giữ chặttay cô, ý đồ muốn nói mình không có việc gì.
“Mặc kệ nói như thế nàocũng không được.” Nghiêm Chân đẩy tay anh ra, rống lên một tiếng như vậy khiếncả hai người đều ngây ngẩn cả người.
Rất nhanh, Cố Hoài Việtthu hồi tay lại, khẽ cau mày, “Nghiêm Chân, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”
Nghiêm Chân nhìn anh,trong lòng có rất nhiều điều muốn nói với anh, nhưng nhất thời lại không biếtnói như thế nào. Thẳng đến khi cửa phòng bệnh mở ra, đồng thời vang lên một giọngnói, “Để ba nói với nó.”
Hai người đồng thời nhìnra cửa, là Cố lão gia.
Ở trên ghế dài ngoàiphòng bệnh, Nghiêm Chân ngồi ngẩn người ở đó. Khoảng cách giữa họ chỉ là cánh cửadày này, nhưng cô cũng nghe không được bên trong đang nói cái gì.
Đến cuối cùng vẫn là Cốlão gia thay cô nói ra, trong khi hai người giằng co thì cô cảm thấy mình làngười không có tiền đồ khi rời đi như vậy, anh vẫn nhìn chằm chằm vào cô khi côrời đi, nghĩ đến ánh mắt của anh nhìn cô khi cô muốn rời đi thì Nghiêm Chânkhông dám nghĩ nữa.
Cô chỉ có thể nặng nề màche mặt.
Không biết chờ bao lâu,lâu đến mức cô nhịn không được nữa mà muốn tới gõ cửa, bỗng nhiên bên trongtruyền đến âm thanh thật lớn của tiếng đồ vật rơi vỡ, mí mắt cô nhảy dựng lên,lập tức từ trên chiếc ghế dài nhảy dựng lên, cái gì cũng không nghĩ nữa mànhanh chóng gõ cửa.
Nhưng người bên trong sovới cô cò nhanh hơn, vừa khi nghe tiếng rơi vỡ cũng là lúc cửa được mở ra từbên trong.
Cố Hoài Việt đứng ở trướcmặt cô, phía sau là bàn trà bằng thủy tinh bị anh đập nát, cô nhìn thấy mà ghêngười.
“Hoài Việt, em…” Cô kéotay anh, hoàn hảo là không có bị thương làm cho cô thoáng cảm thấy nhẹ nhõm. Rồisau đó lại sửng sốt vì Cố Hoài Việt lật tay lại rồi cầm lấy tay cô.
“Nghiêm Chân.” Anh rũ mắtnhìn cô rồi nói, “Anh đồng ý.”
Cô giật mình mà nhìn anh,thẳng đến khi trên miệng anh lộ ra một nụ cười khổ, “Anh nói là em đi đi.”
Anh đồng ý rồi, cô hẳn lànên vui mừng.
NhưngNghiêm Chân nhìn anh, lại rất nhanh lấy tay bưng kín miệng, ngắn chặn thanh âmnức nở sắp tràn ra.