Rất nhanh, Cố Khanh Hằng đã đến, vừa vào cửa đã vội hỏi: “Hoàng thượng sao rồi?”
Bất giác ngoái đầu nhìn, ta lắc đầu, nói: “Người không sao, đã ngủ rồi, chúng ta ra ngoài nói chuyện.” Dứt lời, không nhìn huynhấy, ta đi thẳng ra ngoài.
Huynh ấy ngây người, cuối cùng cất bước đi theo.
Không đi xa quá, mặc dù lúc này ta mặc nam trang nhưng không đi lung tung thì vẫn hay hơn.
Đi được một đoạn, ta dừng bước, ngoảnh đầu nhìn Khanh Hằng, giơ tay rút lá thư trong tay áo, đưa cho huynh ấy. “Dùng bồ câu đưa thư về hoàng cung cho muội.”
Huynh ấy kinh ngạc, hỏi theo phản xạ: “Đây là cái gì?”
Ta không giải thích, chỉ đáp: “Huynh không cần hỏi, chỉ cần làm theo lời muội nói.”
Khanh Hằng do dự giây lát, cuối cùng nhận lấy, mãi sau mới hỏi: “Hoàng thượng không biết, đúng không?”
Ta không giấu giếm, gật đầu, nếu không, ta cũng không cần đưa huynh ấy ra ngoài.
“Tam Nhi…” Huynh ấy hé môi, định nói rồi lại thôi.
Ta quay người, nói nhỏ: “Huynh mau về nghỉ ngơi đi, mấyngày nay, huynh đã rất vất vả rồi. Khanh Hằng, muội luôn cảm thấy có lỗi với huynh.” Nhớ tới lời của Cố đại nhân khi ấy, ta cũng biết, thực raCố Khanh Hằng không cần sống vất vả như vậy. Cha huynh ấy đứng đầu nộicác, huynh ấy lại là con độc nhất, huynh ấy đâu cần phải chinh chiến nơi sa trường chứ!
Người phía sau vội vã bước lên, chặn trước mặt ta, nói:“Đừng nói lời xin lỗi với ta, muội biết ta không cần. Ta chỉ muốn thấymuội sống tốt.”
Ngước mắt, rưng rưng nhìn huynh ấy, ta gượng cười, nói: “Được, muội sẽ sống thật tốt.”
Huynh ấy bất giác nhìn về doanh trướng phía sau, nhỏ giọngnói: “Ta cố gắng bao lâu, chỉ hy vọng người có thể sống. Ta hy vọngngười có thể sống hơn bất cứ ai. Tam Nhi, muội có hiểu không?”
Ra sức gật đầu, đương nhiên là ta hiểu.
“Khanh Hằng…” Ta vốn muốn nói cảm ơn nhưng lời ra tới cửa miệng lại trở thành. “Phải cẩn thận!”
Hạ Hầu Tử Khâm không thể chết, Cố Khanh Hằng cũng không thể chết.
Đối với ta, họ đều là những người vô cùng quan trọng. Ta tuyệt đối không muốn bất cứ ai xảy ra chuyện.
Bây giờ huynh ấy mới chậm rãi nở nụ cười, sau đó lại nói:“Bây giờ Bắc Tề đã tổn thất năm vạn tinh binh, nếu tính không sai, ngàymai bọn họ sẽ không xâm phạm. Theo lý mà nói, quân ta nên tiến công ồạt, song Hoàng thượng lại xảy ra chuyện như vậy.” Huynh ấy dừng lại rồinói: “Vì vậy, ít nhất ngày mai sẽ ngừng chiến. Quan trọng nhất là thânphận mà muội muốn, ta vẫn chưa nghĩ ra.”
Ta cũng biết, để ta chỉ huy toàn quân, phải nghĩ ra một thân phận hợp lý trong một chốc một lát không hề dễ dàng.
Ta nên lấy thân phận
Cố Khanh Hằng lại nói: “Hiển Vương thu xếp ổn thỏa gia thất, chắc ngày mai sẽ trở lại.”
Ta mới nhớ ra nơi này gần đất phong của Hiển Vương nhất,bách tính ở đó đều di tản về phía đông. Chẳng trách không thấy HiểnVương. Ngày mai y trở lại, vì chuyện của Hạ Hầu Tử Khâm sẽ là một vấn đề nan giải.
Ta gật đầu, nói với huynh ấy: “Việc này muội đã biết, huynh đi đi!”
Huynh ấy nhìn ta một cái rồi xoay người rời đi. Nhìn bóng lưng huynh ấy, đôi tay ta siết chặt.
Phong thư đó ta gửi cho Diêu Thục phi, bởi vì ta biết, nàng ta có tình cảm với Hạ Hầu Tử Khâm. Bây giờ ta chỉ có thể đánh cược xemnàng ta thật sự có một người cha làm mọi việc vì nàng ta hay không.
Hạ Hầu Tử Khâm không thể cúi đầu trước Diêu Hành Niên, vậythì để ta cúi đầu trước Diêu Thục phi. Trong thư, ta đã kể cho nàng tatình hình ở nơi này, hy vọng nàng ta ra mặt, đưa Chu Du Thường đến.
Nếu nàng ta có thể cứu Hạ Hầu Tử Khâm, nàng ta muốn gì, tasẽ cho hết. Lúc này, ta cũng không sợ nàng ta biết chuyện ta giả chết,còn việc gì quan trọng hơn tính mạng của Hạ Hầu Tử Khâm chứ?
So với việc để Hạ Hầu Tử Khâm trao đổi với Diêu Hành Niên, chi bằng ta trao đổi với Diêu Thục phi.
Dù thế nào đi nữa, giữa ta và nàng ta cũng chỉ là chuyệntranh giành quyền lực nơi hậu cung, ta biết rõ trong lòng Diêu Thục phicó Hạ Hầu Tử Khâm, vậy ta còn sợ cái gì? Bất luận tương lai ra sao, nàng ta cũng sẽ không làm hại hắn.
Rất nhanh, tin tức sẽ đến tai nàng ta, nàng ta vốn là connhà tướng, nếu gấp rút lên đường ắt phải nhanh hơn ta rất nhiều, Hạ HầuTử Khâm nhất định có thể cầm cự tới lúc đó. Còn nàng ta làm cách nào đểxuất cung, ta không cần lo lắng.
Quay người vào lều, hắn vẫn đang ngủ.
Lý công công bèn nhỏ giọng hỏi: “Nương nương, chuyện của Hoàng thượng có cần bẩm báo với Thái hậu không?
Ta ngây người, lập tức lắc đầu. “Chuyện này tuyệt đối không được truyền ra ngoài.” Nếu Thái hậu biết, nhất định sẽ biết cả việc HạHầu Tử Khâm truyền ngôi, sự việc sẽ loạn thêm.
Lúc này, trời vẫn chưa sáng hẳn, ta cuộn tròn bên giườnghắn, chợp mắt một lúc. Lý công công đứng canh một bên, không gây ra bấtkỳ tiếng động nào.
Nghỉ được khoảng một canh giờ, ta chợt tỉnh, thấy hắn vẫnđang ngủ, vì vậy không ai đánh thức hắn. Đồ ăn Lý công công đi lấy chota đã nguội, ta cũng không nói gì, chỉ ngồi ăn tạm.
Chỉ một lát sau, nghe thấy tiếng huyên náo từ bên ngoàivọng vào, ta dỏng tai lắng nghe, mới biết Hiển Vương đã trở lại.
Giật mình, ta nháy mắt ra hiệu cho Lý công công, y hiểu ý, vội rảo bước ra ngoài.
Lúc ngoái đầu nhìn, liền thấy hắn cảnh giác mở mắt. Tahoảng sợ, thấy hắn nhổm người dậy, ta vội đỡ lấy hắn rồi nói: “Hoàngthượng mau nằm xuống.”
Song hắn lắc đầu. “Trẫm nghe thấy Hiển Vương đã trở về?”
Ta cắn môi, hắn khẽ cười, nói: “Trẫm chưa từng thấy nàng như vậy. A Tử, nàng thay y phục giúp trẫm!”
Ta giật nẩy mình, vội nói: “Hoàng thượng muốn làm gì?”
Hắn đáp: “Tam đệ của trẫm đã tới, sao trẫm có thể không gặp?”
Ta cũng biết điều này, nếu hắn không gặp Hiển Vương, nếuHiển Vương bắt đầu nghi ngờ, hơn nữa còn biết được tình trạng của hắn,vậy thì y sẽ nghĩ đến việc truyền ngôi. Hạ Hầu Tử Khâm đã muốn trao ngôi vị cho Tấn Vương, có lẽ lúc này Tấn Vương đang ở hoàng đô, Hiển Vươngchỉ cần điều tra là biết ngay, không phải sao?
Thế nhưng…
Nhìn nét mặt nhợt nhạt của hắn, ta không biết hắn có cầm cự được không.
“Hoàng thượng…”
Hắn ngắt lời ta: “Trẫm cảm thấy vẫn ổn, cứ làm theo ý củatrẫm đi!” Ta còn muốn nói nhưng nhìn dáng vẻ của hắn, đành phải nén lại. Ta đứng dậy, lấy bộ y phục bên cạnh, mặc cho hắn.
Do bị bệnh, sắc mặt nhợt nhạt một chút cũng không sao nhưng màu môi của hắn, chỉ cần nhìn là biết đã bị trúng độc.
Ta đến vội vàng, không mang theo bất cứ đồ trang điểm nào để phủ lên cho hắn. Vậy thì phải làm thế nào đây?
Dường như hắn nhìn thấu tâm tư ta, đưa tay chỉ cái hộp bên cạnh rồi nói: “Mang cái hộp kia qua đây!”
Ta gật đầu, cầm lấy, mở ra mới phát hiện đó là một hộp phấn, bên cạnh còn có son.
Hắn quả thật đã chuẩn bị tất thảy.
Lấy phấn qua, ta run rẩy bôi lên đôi môi mỏng của hắn, từng chút một. Dù sao cũng đang bị bệnh, nếu môi đỏ sẽ thành bất thường, dođó nên làm cho nó trở nên trắng nhợt.
Lúc này, âm thanh bên ngoài càng lớn hơn, nghe thấy Lý công công nói: “Vương gia, Hoàng thượng còn đang nghỉ ngơi, chi bằng chútnữa ngài hãy đến.”
“Ngươi đi bẩm báo với Hoàng thượng, bản vương có việc quantrọng cần bẩm báo!” Nghe giọng nói của Hiển Vương, hôm nay y nhất địnhphải vào bằng được.
“Ôi, vương gia…” Lý công công hình như không ngăn được.
Đúng là người của Hạ Hầu gia, những tướng quân khác, ai dám xộc vào như vậy chứ? Hạ Hầu Tử Khâm đột nhiên lên tiếng: “Tiểu Lý Tử,để Hiển Vương vào!”
Ta vội đứng sang một bên, thấy Lý công công vội vàng chạyvào, nhìn thấy Hạ Hầu Tử Khâm đang ngồi, dường như y giật mình kinh hãi, vội tiến lên, nói: “Hoàng thượng, nô tài không biết Hoàng thượng đãtỉnh, nô tài đáng chết!” Nói xong, y còn tự vả vào mi
Hiển Vương đã sải bước vào trong, quỳ một chân xuống, nói: “Thần tham kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế!”
“Tam đệ không cần đa lễ, khụ khụ!” Hắn khẽ ho mấy tiếng.
Hiển Vương đứng dậy, nhìn thấy dáng vẻ của Hạ Hầu Tử Khâm, y nhíu mày, nói: “Thần vừa trở lại đã nghe nói Hoàng thượng long thể bấtan, trong lòng lo lắng, vội vã qua thăm người. Hoàng thượng bây giờ thếnào rồi?”
Hắn khẽ cười, nói: “Bệnh của trẫm không đáng ngại.”
Hắn vừa dứt lời thì Lý công công liền nói: “Vương gia,người không biết đấy thôi, sau khi người rời đi, Hoàng thượng ngày đêmlao lực nên mới… mới sinh bệnh.”
Trong lòng cười thầm, Lý công công rất biết nhìn sắc mặt.
Nét mặt Hiển Vương thoáng thay đổi, y cúi đầu, nói: “Thầncó tội, lúc này mới có thể trở về san sẻ cùng Hoàng thượng. Mấy ngàytới, xin Hoàng thượng hãy nghỉ ngơi, chiến sự cứ giao cho thần. Thầnnhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của Hoàng thượng!”
Trong lòng thoáng xao động, như vậy cũng tốt. Để Hiển Vương nhìn thấy vẻ ốm yếu, xanh xao của Hạ Hầu Tử Khâm, sau đó chính miệng ynói muốn san sẻ với hắn, vậy thì Hạ Hầu Tử Khâm có thể quang minh chínhđại không ra mặt.
Thế nhưng, điều duy nhất không ổn là nếu cứ như vậy, đạiquân há chẳng phải lại rơi vào tay Hiển Vương ư? Thế thì những điềuchúng ta suy tính trước đó không phải đều thành công cốc sao?
Nếu ngay từ đầu đã như vậy thì Hạ Hầu Tử Khâm không cần ratiền tuyến. Song tình hình bây giờ thế này, hắn nên từ chối thế nào?
Trong lòng ta hoảng loạn nhưng nét mặt Hạ Hầu Tử Khâm không hề thay đổi, khóe miệng mỉm cười, khẽ nói: “Tam đệ có lòng, trẫm cảmthấy rất mừng. Chiến sự giao cho tam đệ, trẫm cũng yên tâm, nhưng ở nơinày có một người còn thích hợp hơn bất cứ ai để làm quân sư của toànquân.”
Lời của hắn khiến vẻ mặt Hiển Vương biến sắc cũng bất giác siết chặt hai tay.
Ánh mắt hắn nhìn sang phía ta, vẫy tay ra hiệu cho ta bướcqua. Ta ngập ngừng giây lát, cuối cùng cất bước đi lên. Hắn kéo tay ta,lôi qua. Cảm thấy bàn tay hắn không có chút sức lực, vậy thì ta đànhphải giả vờ cho giống vẻ bị kéo.
Ánh mắt Hiển Vương đượm vẻ khó tin, y chỉ vào ta, hỏi: “Y là ai?”
Ta mới nhớ ra, nãy giờ ta không nói gì, trên người còn mặctrang phục của binh sĩ, cho nên chỉ nhìn thì y không thể biết.
Hạ Hầu Tử Khâm khẽ cười, giơ tay cởi mũ của ta, trong chớpmắt, mái tóc dài đen nhánh buông xuống. Ta cũng giật mình kinh hãi, cóđiều vẫn không thể lên tiếng. Ta không biết hắn muốn cho ta thân phậnnhư thế nào.
Hiển Vương kinh ngạc nói: “Hoàng thượng, nàng ta là…”
Ánh mắt Lý công công cũng hết sức ngạc nhiên, có điều y càng không dám nói.
Hạ Hầu Tử Khâm không đáp, chỉ gọi: “Lý Văn Vũ!”
“Có thuộc hạ!” Lý Văn Vũ vội chạy vào.
Hắn nói: “Đưa thư của Hoàng đế Đại Tuyên cho vương gia đọc.”
Ta giật mình kinh ngạc, Hoàng đế Đại Tuyên?
Đúng thế, ta vẫn không biết, giữa hắn và Đại Tuyên rốt cuộc có trao đổi gì?
Lý Văn Vũ nghe lệnh, rút từ trong người ra một lá thư, còncó kim ấn. Ta hoảng hốt nhìn y. Lúc trước, khi còn ở Trường Hồ, ta hỏi y có mang theo thứ gì đó như lệnh bài để chúng minh thân phận không, song y nói không có.
Vậy thì thứ này là của Đại Tuyên ư?
Hiển Vương nghi ngờ nhìn Hạ Hầu Tử Khâm, cuối cùng nhận lấy, bóc lá thư đó ra.
Từ chỗ ta đứng chỉ có thể nhìn xuyên qua mặt sau của láthư, lờ mờ nhìn thấy nét ch bên trên, còn viết gì thì ta hoàn toàn không nhìn rõ. Có điều, ta có thể nhìn thấy phía dưới có đóng dấu. Đó là ngọc tỷ của Hoàng đế Đại Tuyên.
Đây là thủ dụ.
Hiển Vương xem xong lá thư, sắc mặt thay đổi, quỳ xuống nói với Hạ Hầu Tử Khâm: “Hoàng thượng, cho dù nàng ấy là công chúa của ĐạiTuyên thì thế nào chứ? Bây giờ là chiến sự của thiên triều ta, sao người có thể trao quyền thống lĩnh toàn quân cho nàng ấy?”
Bàng hoàng sửng sốt, y nói gì, ta là công chúa của Đại Tuyên?
Hạ Hầu Tử Khâm khẽ cười, ôm lấy ta, nói: “Nhưng chẳng bao lâu nữa nàng ấy sẽ trở thành phi tử của trẫm.”
“Hoàng thượng, chuyện này…”
Hiển Vương còn muốn nói song bị hắn cắt lời: “Còn có mộtđiểm quan trọng nhất, công chúa là đồ đệ của quân sư Bắc Tề. Trẫm cảmthấy nàng ấy có thể hậu sinh khả úy.” Lúc hắn nói lời này, ánh mắt nhìnchằm chằm lên khuôn mặt ta. Tay hắn vô lực, song ta nắm chặt tay hắn.
Hậu sinh khả úy.
Hạ Hầu Tử Khâm, ta chắc chắn sẽ không để chàng phải thất vọng.
Tô Mộ Hàn…
Mỗi lần nhớ tới y, trong lòng ta đau đớn tột cùng. Ta muốnquang minh chính đại giao đấu với y, còn muốn hỏi y vì sao lại lựa chọnthủ đoạn như vậy để hại hắn?
Chẳng trách y nói có một vài người phải dựa vào thù hận mới có thể sống tiếp.
Y hận Hạ Hầu Tử Khâm…
Lý lẽ của Hạ Hầu Tử Khâm khiến Hiển Vương không thể nói câu nào.
Hạ Hầu Tử Khâm nhìn Lý công công, Lý công công hiểu ý, vộlấy một chiếc hộp ở bên cạnh ra, quỳ xuống, dâng lên trước mặt ta.
Ta mở hộp phát hiện, bên trong là soái ấn.
Giơ tay nhận lấy, nặng quá! Giống như trái tim ta vậy.
Hóa ra, hắn đã nghe thấy cuộc đối thoại của ta và Cố KhanhHằng ngày hôm qua. Cũng chỉ có hắn mới có đủ sức trao cho ta thân phậnnày, nắm giữ đại quyền, lại còn ở trước mặt Hiển Vương, như vậy càngkhông ai dám nói gì. Quả thật, tình trạng hiện nay của ta vẫn cần HiểnVương phụ tá. Ta cùng lắm cũng chỉ là một quân sư, nhưng lạ là binhquyền lại nằm trong tay của quân sư.
Mãi sau mới thấy Hiển Vương lên tiếng: “Hoàng thượng đã coi trọng nàng ấy, vậy thần đương nhiên không có ý kiến. Hôm nay thần mớitrở về, trước mắt sẽ ra tiền tuyến tìm hiểu quân tình, Hoàng thượng nghỉ ngơi cho tốt!”
Hắn lạnh nhạt nói: “Vậy phiền tam đệ!”
“Thần cáo từ!” Hiển Vương đứng dậy, ra ngoài.
Lý Văn Vũ ngây người, cũng vội theo ra.
Ta sực tỉnh, thấy cơ thể Hạ Hầu Tử Khâm hơi chao đảo, vộirút đồ trong tay cho Lý công công, giơ tay ra đỡ hắn. Đến tay hắn cũngrun bần bật, hắn gắng gượng mỉm cười. “Như vậy thì trẫm yên tâm rồi!”
Cõi lòng ấm áp, ta nghẹn ngào, nói: “Hoàng thượng nghỉ ngơi đi!”
Nắm lấy tay ta, hắn cười, nói: “Trẫm đói.”
Nghe vậy, Lý công công vui mừng nói: “Nô tài đi lấy đồ ăn ngay đây!” Dứt lời, y vội vàng chạy đi.
Hắn lập tức thu lại nét cười, cất lời: “Trẫm vốn không muốn giao việc này cho nàng.”
“Không, Hoàng thượng vẫn nên giao cho thiếp. Thiếp sẽ dốc toàn bộ sức lực vì chàng.” Nhìn hắn, ta kiên định nói.
Đáy mắt có chút ngẩn ngơ, hắn mệt mỏi dựa lên người ta, khẽ nói: “Cho dù đối phương là tiên sinh của nàng?”
Xem ra ci của ta ngày hôm đó, hắn đã đoán ra hết.
Sững sờ, cuối cùng ta gật đầu.
Ta xưa nay chưa từng nghĩ ta và Tô Mộ Hàn có thể có ngày hôm nay, nhưng lúc này ta và y đều không có đường lui.
“Thiếp chỉ có một yêu cầu.”
“Hử?”
“Chính là Hoàng thượng phải sống.”
Hắn ngây người, cuối cùng gật đầu. “Được!”
Trong lòng ta tính toán, không lâu sau khi nhận được tin,Diêu Thục phi sẽ gấp rút lên đường, đi không ngừng nghỉ. Khi nàng tađến, hắn sẽ được cứu.
Nghĩ vậy, khóe môi ta bất giác cong lên.
Giờ đây, cuối cùng ta cũng hiểu được khoảng thời gian hắnmột mình chống đỡ với mọi chuyện khi ta ở trong lãnh cung, hắn từng nói, chỉ cần ta biết, hắn vĩnh viễn có thể chống đỡ được. Còn bây giờ, đốivới ta, ta chỉ cần hắn sống, con đường phía trước khúc khuỷu hơn nữa, ta cũng sẽ tiến lên, không lùi bước, bởi vì luôn có một người chờ đợi ta.
Ánh mắt hướng về phong thư bên cạnh, do dự giây lát, cuốicùng ta cầm nó lên. Chỉ thấy trên đó biết: “Ấn của Công chúa TrườngPhù.” Thứ bên cạnh chắc chắn là của công chúa.
“Hoàng thượng…” Ta thảng thốt mãi không thôi, rốt cuộc là chuyện gì?
“Trẫm sắp xếp cho nàng đi Đại Tuyên cũng là vì muốn chonàng một thân phận. Hoàng đế Đại Tuyên đã đồng ý, thu nhận nàng làmnghĩa muội, phong hiệu là Trường Phù.”
Ta kinh ngạc, thứ này vốn là để đưa cho người của Đại Tuyên tiếp ứng ta ở sông Tầm xem, nhưng lại được hắn dùng để… lừa gạt HiểnVương.
Nghĩ đến hai từ “lừa gạt”, không biết vì sao, ta đột nhiên muốn bật cười.
Nắm tay hắn, ta hỏi: “Vì sao Hoàng đế Đại Tuyên lại sẵnlòng đồng ý với yêu cầu của Hoàng thượng?” Yêu cầu như vậy có phần hơiquá.
Bảo vệ ta, cho ta thân phận công chúa, thậm chí còn vuilòng bào chế thuốc giải cho Hạ Hầu Tử Khâm, đối với quân chủ của mộtnước như Hoàng đế Đại Tuyên, tất cả những điều này đã vượt quá phạm vinhân từ của y.
Ít nhất, nếu là Hạ Hầu Tử Khâm, hắn tuyệt đối sẽ không đồng ý. Ta rất tò mò, hắn đã dùng thứ gì để trao đổi? Rốt cuộc là thứ gì màcó thể khiến Hoàng đế Đại Tuyên đồng ý làm như vậy?
Hắn khẽ cười, nói: “Trong tay trẫm có nữ nhân mà y xem như bảo bối.”
Ta giật mình kinh ngạc, buột miệng hỏi: “Ai?”
“Trẫm nghe nói Hoàng đế Đại Tuyên yêu tha thiết biểu muội của y.”
Ta sững sờ, chẳng trách khi ở Thượng Lâm uyển, y uống nhiều đến vậy, còn nói với thị vệ của y là đã rất lâu rồi y chưa được nghenàng ấy gọi hai tiếng: “Biểu ca.” Hóa ra người y yêu là biểu muội, chonên khi Dao Phi gọi Hạ Hầu Tử Khiêm là “biểu ca” ngay trước mặt mọingười, y mới có vẻ hốt hoảng, ngẩn ngơ như vậy.
Hạ Hầu Tử Khâm cười đắc ý. “Nàng cho rằng trẫm phái Cố Khanh Hằng ra ngoài lâu như vậy để làm gì?”
Ta kinh ngạc. Ta vốn luôn cho rằng vì phải bào chế nhiều thuốc giải nên Cố Khanh Hằng mới mất nhiều thời gian, hóa ra…
“Hoàng thượng muốn Khanh Hằng đi tìm biểu muội của Hoàng đế Đại Tuyên?”
Hắn chớp chớp mắt nhìn ta. “Nàng nói xem?”
Ta vừa định nói, liền nghe thấy Lý công công tiến vào, nóivới hắn: “Hoàng thượng, nô tài kêu bọn họ nấu canh, người uống một chútđã…”
Ta vội đón lấy nói với y: “Đưa cho ta, ngươi ra ngoài
Ta bón cho hắn uống, hắn mới uống một ngụm, đột nhiênnghiêng người, nôn ra một ngụm máu. Ta vô cùng sợ hãi, thuốc giải tốiqua đã hết công dụng rồi ư? Thầm thất vọng, hắn uống được quá ít thuốcgiải, có thể chịu đựng lâu như vậy quả thật không dễ dàng. Đặt bát canhtrong tay xuống, ta đỡ hắn rồi nói: “Hoàng thượng…”
Hắn lắc đầu, cười bất đắc dĩ. “Bây giờ trẫm không ăn nổi thứ gì.”
“Hoàng thượng nghỉ ngơi đi!” Ta đỡ hắn nằm xuống, hắn cũng không cự tuyệt.
Ta biết hắn đang khó chịu, không nỡ cho hắn uống thuốc giải nữa. Ngồi bên hắn một lát, dường như hắn bắt đầu mơ màng. Tay ta chầmchậm lướt trên gò má gầy guộc của hắn, cắn chặt môi. Sau đó, ta đứngdậy, đi ra ngoài.
Ở đây cạnh hắn, ta cũng không thể không quan tâm tới tình hình quân sự, bằng không, sao ta có thể dẫn quân đánh trận?
Cũng may, bản đồ địa hình của Trường Hồ được treo trongdoanh trướng. Nhìn kĩ, ta ghi nhớ từng chút một. Sau đó, ta phân tích ưu thế của quân doanh giữa quân địch và quân ta rồi từ từ suy nghĩ vềchiến dịch ngày hôm qua.
Trong đầu đã có những nét sơ lược, lát nữa ta sẽ được nghevề tình hình nửa tháng gần đây. Khi quay trở vào bên trong, hắn vẫn chưa tỉnh. Đưa mắt nhìn kim ấn ở đầu giường, chần chừ giây lát, cuối cùng ta bước lên, nắm chặt nó trong tay. Nhìn nam tử trên giường, khóe miệng ta cong lên. Sao ta không biết, trong tay hắn nào có biểu muội của Hoàngđế Đại Tuyên chứ?
Hắn muốn Cố Khanh Hằng ra ngoài lâu như vậy, mặc dù takhông biết hắn sai huynh ấy điều tra cái gì nhưng ta biết, hắn muốnHoàng đế Đại Tuyên biết, biểu muội của y đang nằm trong tay hắn.
Hoàng đế Đại Tuyên vì yêu sâu đậm nên tâm trí rối loạn.Song có thể ngoài điều này, giữa hắn và Hoàng đế Đại Tuyên vẫn còn traođổi lợi ích khác.
Hít thật sâu, ta quay người đi ra ngoài. Bắt đầu từ giâyphút này, ta là Công chúa Trường Phù, là quân sư của quân doanh.
Tiên sinh…
Ta cắn môi, y đã cho ta mọi thứ, vậy mà lúc này, y lại muốn cướp đoạt tất cả.
Thế nhưng, ta tuyệt đối không cho phép!
Ra đến bên ngoài, Lý Văn Vũ vội nói: “Nương nương…”
Ta ngắt lời y: “Lý đại nhân, xin hãy nói năng thận trọng. Bản cung là Công chúa Trường Phù.”
Mặt biến sắc, y vội nói: “Vâng, thuộc hạ lỡ lời!”
Trời sẩm tối, cả quân doanh đều đã biết đến ta. Hạ Hầu TửKhâm thật sự tính toán rất tốt, để Hiển Vương chính miệng công bố vớitoàn quân, càng làm tăng thêm độ tin tưởng, không ai nghi ngờ. Cũng may, thủ dụ và kim ấn của Hoàng đế Đại Tuyên đều là thật. Thân phận của tacũng là thật.
Cuộc đình chiến lần này có thể kéo dài ba ngày.
Sức khỏe của hắn ngày càng xấu, nhiều lúc ngủ mê mệt, vẫngắng gượng uống thuốc giải nhưng đều không chịu được, không ngừng nôn ra máu…
Bắc Tề hao binh tổn tướng, ta nghĩ Tô Mộ Hàn nhất định sẽchuẩn bị chu đáo, phòng thủ khi bọn ta tấn công. Chắc y cũng cảm thấy kỳ lạ khi đại quân của thiên triều không có động tĩnh gì.
Thế nhưng, ta chỉ cần ghi nhớ kĩ càng mọi tình tiết của hai bên, trên chiến trường không thể có bất cứ sơ hở nào. Ta cần phải chuẩn bị thật đầy đủ. Trận chiến này chỉ có thể thắng, không thể thua.
Tới ngày thứ tư, sĩ khí quân thiên triều dâng cao, nhuệ khí được nuôi dưỡng nhiều ngày, chỉ đợi trận tấn công này.
Ta hạ lệnh, tấn công.
Không lên ngựa. Đã là công chúa, vậy thì phải ngồi xe ngựa. Ta để Cố Khanh Hằng ở lại trong doanh trại để bảo vệ Hạ Hầu Tử Khâm,trong số ngự tiền thị vệ, cũng chỉ mang theo một mình Lý Văn Vũ.
Nhìn đại quânBắc Tề từ xa.
Trông thấy xe ngựa của y chầm chậm xuất hiện trong tầm mắt, ta bất giác siết chặt hai tay.
Giọng của Hiển Vương truyền đến: “Bản vương rất muốn thấythủ đoạn của công chúa, hy vọng công chúa đừng vì đối phương là ân sư mà hạ thủ lưu tình!”
Ta sẽ không nể tình!
Tô Mộ Hàn, y nợ ta một lời giải thích.