Tối đó, Nhiên Nhiên nằm trong lòng anh. Bàn tay không yên phận mà vẽ bậy bạ vài nét
-Ông xã, anh có thấy Vỹ Du và Min Ri rất đẹp đôi không?
-Anh không biết, nhưng Min Ri nhìn qua là biết chẳng có ý gì với Vỹ Du đâu!!
-Nhưng mà Vỹ Du rất giỏi trong việc tán gái nha!!
-Thật sao?
-Ừm, lúc trước. . .à không, ngủ thôi anh!!
-Lúc trước??
Mạc Kiên nhíu mày nhìn cô, anh dí mặt sát lại mặt cô mờ ám nhìn cô
-Em không phải đã động tâm?
-Không có!!
-Không có? Em biểu cảm gì thế này??
-Haha em không có mà, anh đừng có nhìn em như vậy!!
-Hừm. . .
Nhiên Nhiên vòng tay qua eo anh, mũi hít hít vài cái rồi hôn lên má anh
-Một chút, nhưng mà em vẫn luôn hình dung đâu đó trong em có anh!!
-Thật không?
-Thật!!
-Nhưng mà một chút là sao . . . huhu. . . anh không chịu đâu. . .
Cô nhíu mày nhìn bộ dạng trẻ con của anh. Cái gì mà vùng vằng rồi tay chân mua loạn lên, làm vậy làm gì không biết?
-Này, anh nằm đàng hoàng coi!!
Giọng cô đanh lại có chút nghiêm túc. Mặt Mạc Kiên nhanh chóng sựng lại nằm nghiêm túc trên giường. Nhiên Nhiên muốn bật ra tiếng cười nhưng lại ghìm lại liếc xéo anh một cái. Quay lưng lại với anh, lúc này cô mới có thể cười được nhưng lại bị vòng tay phía sau ghì chặt lại
-Em sao lại cười?
-Tại anh trẻ con đấy!!
-Em thật là, quay lại đây. . .!!
Nhiên Nhiên quay lại rụi mặt vào ngực anh. Mạc Kiên ôm nhẹ lấy cô vào lòng
-Sao vậy?
-Em muốn mai xuất viện!!
-Sao được, để em khỏe lại đã!!
-Ưm. . .nhưng mà em khỏe rồi mà!!
-Được rồi, mai anh làm thủ tục xuất viện cho em!! Về nhà cùng anh!!
Nhiên Nhiên bật cười, tay vòng qua ôm lấy eo anh dần chìm vào giấc ngủ. Mạc Kiên khẽ hít lấy mùi hương dịu nhẹ từ tóc cô. Mùi hương trên người cô đối với anh thật sự rất dễ chịu. Nhắm mắt lại anh chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, mặt trời mới ló dạng Nhiên Nhiên đã nằng nặc đòi anh đi làm giấy xuất viện cho mình. Mạc Kiên hết cách đành phải xin phép bệnh viện cho cô xuất viện trước kỳ hạn. Nhiên Nhiên được về nhà liền vui vẻ lên hẳn. Mạc Kiên nhìn qua cô khẽ liếc mắt
-Về nhà thì. . .
-Thì gì?
Nhiên Nhiên đánh nhẹ lên người anh rồi mỉm cười nhìn ra ngoài cửa sổ. Chiếc xe đen bóng loáng lao vun vút trên đường.
Trở về nhà, Nhiên Nhiên nhanh chóng chạy vào trong nhà ôm lấy tiểu Bảo Bảo khiến anh không khỏi lo lắng
-Nhiên Nhiên, từ từ thôi em!! Em vẫn chưa hoàn toàn hồi sức đâu!!
-Aaa~~Bảo Bảo~
Nhóc con thấy mẹ về liền nhào lại ôm mẹ bỏ mặc người cha đang tối sầm mặt phía sau. Mạc Kiên cúi người chào bà Trần, Nhiên Nhiên cũng đứng thẳng dây cười tươi rói mà chào mẹ chồng
-Mẹ. . .
-Về là tốt rồi. Lên phòng nghỉ ngơi đi con!!
-Dạ vâng.
Mạc Kiên thở ra đỡ cô lên lầu. Nhiên Nhiên bĩu môi nhìn anh
-Em có què đâu mà!!
-Em đó, tuy là các vết thương đã khỏi nhưng mà em nên nhớ em là người vừa mới ngủ suốt 3 tháng ròng. Không phải thần thánh!!
-Vâng, em biết rồi. . .