“No, ‘hắn’ không muốn giết anh.” Anh quay đầu nhìn cô, thảnnhiên cười: “Em lại đi tin lời của Tommy? Bắt đầu từ câu thứ nhất của anh và hắn,hắn đã nói dối rồi.”
Giản Dao ngẩn ngơ một lúc.
Bạc Cận Ngôn dừng thuyền ở một nơi mặt nước phẳng lặng, ngồixuống bên cạnh cô. Sắc trời xanh thẫm, hơi thở nam tính trong trẻo lành lạnh củaanh tới gần trong nháy mắt, gương mặt anh càng lộ rõ vẻ đẹp trai chết người.
“Câu nói đầu tiên của hắn chính là?” Anh hỏi.
Giản Dao đáp: “Nếu như anh để em gặp hắn, hắn sẽ nói cho anhbiết thân phận của số một.”
“Hắn xem số một như trụ cột tinh thần, tuyệt đối sẽ khôngbán đứng.” Giọng nói của Bạc Cận Ngôn lộ ra mấy phần lạnh lùng: “Hắn chỉ muốnmê hoặc anh.”
Giản Dao gật gật đầu, anh lại nói: “Đương nhiên, những câutiếp theo đều là nói nhảm. Hắn căn bản chưa từng nhìn thấy phương thức mật mãbình phương của số một, mà cách nói bình phương là đại biểu cho hai người bọn họ…”
Giản Dao tiếp lời: “Anh đã từng nói, địa vị của số một caohơn Tommy. ‘Hắn’ sẽ không bao giờ đặt mình và Tommy bằng vai phải lứa.”
Bạc Cận Ngôn khẽ gật đầu, lại nói tiếp: “Sau khi nhìn thấynhững tin tức mà số một để lại, phản ứng của hắn cũng không vui vẻ gì. Rõ ràngđó là việc ngoài dự tính của hắn. Còn những lời cuối cùng hắn nói với anh…”Khóe môi anh hiện lên ý cười nhè nhẹ: “Nếu như hoàn toàn không để ý đến chuyệnnày, lấy tính cách giảo hoạt của hắn, đại khái sẽ bán ra một cái nút thắt, bànđiều kiện với anh, còn nói thêm mấy lời láo toét nhảm nhí. Nhưng hắn lại lập tứcrời đi. Cho dù hắn cố gắng khống chế không biểu lộ ra ngoài, nhưng anh nghĩ cảmxúc của hắn dao động rất lớn.”
Giản Dao sững người.
“Tại sao? Nếu như số một thật sự muốn giết anh, hắn phải vuimừng mới đúng chứ.” Bạc Cận Ngôn nâng ly rượu lên, khẽ nhấp một ngụm: “Giảithích duy nhất chính là, hắn đang đố kỵ, hắn đang phẫn nộ, hắn sợ bị anh thaythế.”
“Ý của anh là…” Giản Dao cảm thấy không thể tin được: “Hắncho rằng mục đích cuối cùng của số một, là khiến anh trở thành một người cộngtác phạm tội mới?”
Bạc Cận Ngôn lạnh nhạt gật đầu.
Giản Dao lại trầm mặc.
Tommy là người hiểu rõ số một nhất.
“Số một muốn đánh bại anh trước, khuất phục anh, rồi lạidùng kỹ thuật tâm lý khống chế anh?” Giản Dao hỏi.
Bạc Cận Ngôn nói không sai, số một quả nhiên bị chứng vọngtưởng. Cô tin chắc rằng, dù kỹ thuật khống chế tâm lý của ‘hắn’ có mạnh mẽ đếnđâu, cũng không thể khống chế được một người xuất thân từ tâm lý học chính thốngnhư Bạc Cận Ngôn, lại còn là người có ý chí rất mạnh.
Nhưng mà Bạc Cận Ngôn không lập tức trả lời, ánh mắt hờ hữnglướt qua mặt nước, anh trầm mặc mấy giây, mới mỉm cười đăm chiêu trào phúng:“Đương nhiên là ‘hắn’ không thể.”
Giản Dao bất đắc dĩ, tâm tình cũng không thoải mái như trướcnữa. Kẻ điên, người bọn họ đối phó, quả thực đều là những kẻ điên. Sát thủ biếnthái muốn có được một nhà tâm lý tội phạm nổi danh toàn cầu, làm một người cộngtác mới?
Quay đầu nhìn lại, Bạc Cận Ngôn vẫn còn đang chăm chú ngắm mặtnước, không biết đang suy nghĩ điều gì, gương mặt tuấn tú nổi bật trong bóngđêm, vừa mông lung vừa sinh động. Giống như cảm nhận được ánh nhìn nghi hoặc củacô, anh nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt trở nên thâm trầm.
“Đột nhiên nhớ ra, đã lâu rồi chưa hôn em.”
Sau khoảnh khắc quấn quýt si mê, cô đã bị Bạc Cận Ngôn ômlên trên đùi, một cánh tay ôm lấy eo cô, một cánh tay giữ lấy sau đầu, hôn rấtnồng nhiệt, mạnh mẽ và tao nhã. Trong sắc đêm mát lạnh, không khí lại trở trên ẩmướt động lòng người. Bạc Cận Ngôn ôm ngang người cô, đi vào giường lớn trongkhoang thuyền.
…
Rời khỏi du thuyền, lúc bước xuống bến tàu, dáng vẻ Bạc CậnNgôn cao to thon dài, vẻ mặt như gió thoảng mây bay, ẩn chứa ý cười. Gò má GiảnDao vẫn còn đỏ ửng, kéo lấy cánh tay anh.
Rõ ràng cô và anh đều làm chuyện người lớn nồng nhiệt, tạisao hiện tại chỉ cô cảm thấy giống như đứa trẻ lén ăn vụng kẹo? Còn có vị ngọtngào không thể để người ngoài biết được?
Thời gian cùng anh trộm lấy nửa ngày ở riêng cùng nhau, cònvượt qua rất nhiều sớm sớm chiều chiều.
Hai người nắm tay nhau trở về phố lớn, trước mặt lại thấy mộtnhân viên đi cùng phía Trung Quốc tiến tới, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng: “Bênphía Hồng Kông xảy ra chuyện rồi.”
Hai người đều ngẩn ra, nghe thấy anh ta nói tiếp: “Số một gửitới một đoạn video. Một đoạn video vô cùng… tàn nhẫn biến thái.”
Hai ngày sau, trong phòng hội nghị của bộ hình sự Cục Cảnhsát Hồng Kông.
Trên bàn dài, nhân viên bên Trung Quốc và Hồng Kông đã ngồixuống. Cửa sổ được che kín, ánh đèn hơi tối, màn trắng phía trước mặt sáng lên.Người thao tác máy tính là An Nham, một người cảnh sát Hồng Kông đứng trước mànchiếu, sắc mặt nghiêm túc giải thích cho mọi người: “Buổi trưa hai hôm trước,USB này được đặt trong một phong thư, do nhân viên chuyển phát nhanh đưa tới CụcCảnh sát. Chúng tôi đã điều tra USB và nhân viên chuyển phát nhanh, hung thủkhông hề để lại bất cứ manh mối nào.”
Giản Dao và Bạc Cận Ngôn ngồi ở hàng đầu tiên, yên lặng lắngnghe.
Đoạn video bắt đầu chiếu.
Một vùng tối đen.
Nhưng thấp thoáng âm thanh, dường như là tiếng khóc của phụnữ, lại có tiếng bước chân.
Đột nhiên, ánh đèn sáng vụt lên, xuất hiện trước mặt bọn họ,là một căn… phòng giam!
Phía sau song sắt bằng kim loại, có một không gian khoảng chừngmười mét vuông. Một cô gái tay chân bị trói bởi sợi xích thật dài, ngồi ở trêngiường, bên cạnh còn có một cái bô. Đột nhiên ánh đèn chiếu tới, khiến cô ngẩngđầu thật mạnh, lộ ra biểu tình kinh sợ tuyệt vọng: “Không! Đừng! Cầu xin anh thảtôi ra, đừng đánh nữa!”
Những người đang xem đều không lên tiếng. Lòng Giản Dao bồihồi.
Cô gái này thanh tú trắng trẻo, khoảng hơn hai mươi tuổi,nhưng lúc này khắp người đều là vết thương. Trên người cô mặc quần áo giống nhưvải rách. Trừ gương mặt ra, chỗ nào cũng hồng tím, chằng chịt vết thương hẹpdài, có nhiều vết thương còn đang rỉ máu huyết mơ hồ.
Giản Dao cầm báo cáo phân tích phía Hồng Kông chuẩn bị từtrước, vết thương của cô gái là bị roi quất.
Chính vào lúc này, cửa nhà giam tự động mở ra. Cô gái sợhãi, lảo đảo trốn ra phía sau, nhưng xa nhất thì cũng chỉ có thể trốn trong góctường.
Không trông thấy người, chỉ thấy một cái roi dài từ phía sauống kính, mạnh mẽ quất lên người cô gái đó.
Roi quất kéo dài liên tục khoảng mười phút, cô lại trầy datróc thịt lần nữa, giống như con thú nhỏ gào thét, lăn lộn trên đất, run rẩy từngcơn giống như bị co giật.
Màn hình chợt tối đen.
Cách mấy giây, lại sáng lên lần nữa.
Phòng giam thứ hai.
Lần này là một ông lão lấm tấm tóc bạc, mặt mũi hiền lành, bộdạng khoảng chừng hơn sáu mươi tuổi, cũng bị xiềng xích khóa lại. Nhưng ôngkhông bị roi quất, quần áo vẫn còn lành lặn.
Chỉ là biểu tình của ông vô cùng hoảng sợ, hoảng sợ nhìn ngóbốn phía. Bởi vì trên một góc cao của vách tường, treo một cái máy phóng thanh,âm thanh truyền tới từ máy, là tiếng gào thét của cô gái lúc nãy.
Vẻ mặt ông lão trống rỗng, sau khi nghe một lát liền giơ tayche lấy lỗ tai mình, giọng nói khàn khàn hét lớn: “Rốt cuộc là ai? Thả tôi ra!Tôi cho, tôi sẽ cho cậu tất cả tiền để dành của tôi!”
Căn phòng thứ ba, màu sắc của màn ảnh đã khác trước, tràn ngậpmột màu đỏ sậm. Đây là cách quay phim trong bóng tối, màn hình cũng không rõ lắm.
Một người đàn ông khác hẳn với hai người trước, bị trói chặttrên một chiếc giường sắt ở trong phòng giam. Trên màn mình mơ hồ có thể nhìnthấy cả người anh ta đang vùng vẫy kịch liệt, nhưng hoàn toàn không động đậy.Trên miệng cũng bị băng keo dán kín, không thể phát ra tiếng nào.
Chính vào lúc này, một người đàn ông cao to mặc một bộ đồ ytế trắng toàn thân, đeo khẩu trang và kính hồng ngoại, hoàn toàn không nhìn thấychút mặt mũi nào. Hắn từ phía sau camera, dần dần tiến vào trong màn ảnh.
Lòng Giản Dao giật thót, là hắn!
Cuối cùng, lần đầu tiên nhìn thấy bóng dáng của hắn, lại ởtrong tình huống như thế này!
Trên tay hắn cầm một con dao giải phẫu, một cái khăn, lữngthững đi đến bên giường sắt.
Tiếng hô hấp của người đàn ông đó trong nháy mắt trở nên nặngnề và đau khổ, thấp thoáng có thể nhìn thấy anh ta nghiêng đầu, gương mặt anhtuấn co rút cực độ. Con dao của hắn thong thả cắt qua làn da bên cánh tay phảicủa người đàn ông.
Trong giây lát, hắn cắt ra một miếng thịt cỡ quả trứng gà.Người đàn ông thở dốc từng cơn, nức nở như một con dã thú. Hắn lại cầm miếng thịtđó trong tay, thảy thảy, từ từ bước ra khỏi màn hình.
Phòng giam thứ tư, lòng Giản Dao càng siết chặt hơn.
Là một cậu bé khoảng bảy tám tuổi, gương mặt sáng sủa, nhưngsắc mặt tái nhợt vô cùng, vẫn còn mặc một bộ đồng phục tiểu học, run rẩy ở títđầu giường. Sở dĩ cậu bé sợ hãi như vậy, là bởi vì trừ nó ra, vẫn còn một sinhvật cũng bị vòng cổ xích chặt trong không gian nhỏ hẹp đó giống nó.
Là một con chó lớn xương thịt bầy hầy. Con chó đó cao gần bằngnửa người, bộ lông bị cạo loan lỗ, toàn thân cũng chằng chịt vết thương, thè lưỡi‘hừ hừ’.
Một người một thú, cứ giằng co như vậy.
Lúc này, phía dưới màn hình, một bàn tay đeo găng của ngườiđàn ông đẩy một khay thịt sống vẫn còn ứa máu, thông qua song sắt đưa vào phònggiam.
Đôi mắt của cậu bé và con chó đen đều nhìn chằm chằm miếngthịt. Con chó đen mãnh liệt nhảy phốc qua! Cậu bé lộ ra biểu tình cực kỳ sợhãi, nhắm mắt lại, cũng nhảy xuống giường tranh đoạt đồ ăn. Con chó đen ngẩng đầucắn về phía bắp chân cậu bé…
Bốn loại tra tấn thể xác và tinh thần hoàn toàn khác nhau.
Màn hình tạm dừng tại chỗ này.
Rất nhiều người đều cảm thấy toát mồ hôi lạnh toàn thân.Trái tim Giản Dao cũng cảm thấy nghèn nghẹn. Còn Bạc Cận Ngôn ở bên cạnh cô, sắcmặt lạnh lẽo yên tĩnh, mặt mày cương quyết, ánh mắt anh không hề có chút độ ấm.
Nhân viên cảnh sát Hồng Kông giải thích: “Thân phận bốn ngườibị hại này đã được xác nhận, đều có trong báo cáo trên tay các vị.”
Giản Dao đã xem đại khái qua một lượt.
Hoa Du, nữ, hai mươi lăm tuổi, nhà ở Tây Cống, công việc làngười bán hàng. Mất tích vào năm ngày trước, địa điểm là trên đường tan tầm vềnhà.
Châu Lâm Phủ, nam, sáu mươi tư tuổi, nhà ở Aberdeen (Tiểu HồngKông), là viên chức nhà nước đã nghỉ hưu. Mất tích vào sáu ngày trước, địa điểmlà trên đường đi đến nhà con gái.
Dương Vũ Triết, nam, hai mươi chín tuổi, nhà ở đảo Nam Á, kiếntrúc sư. Mất tích vào bốn ngày trước, địa điểm là trên đường đến khu dã ngoạicuối tuần.
Lý Khải Hiên, nam, tám tuổi, nhà ở Đồn Môn, học sinh tiểu học.Mất tích vào bảy ngày trước, địa điểm là trên đường tan học về.
Bốn người bị hại hoàn toàn khác nhau, cho tới hôm nay thì vềmặt ngoài vẫn chưa thấy có bất kỳ mối liên hệ nào.
…
Màn hình tiếp tục chiếu.
Đây là bốn bức ảnh nhỏ, đồng thời xuất hiện trên màn hình.Cũng là màn cuối cùng của đoạn video này.
Giản Dao nhìn những bức hình, lòng bàn tay bắt đầu thấm đẫmmồ hôi lạnh.
Bức đầu tiên, cô gái nằm sấp bất động, da dẻ toàn thân đã bịlột sạch;
Bức thứ hai, cổ họng ông lão bị cắt rời, nằm trên đất, vũngmáu tràn lan khắp mặt đất; máu của ông cũng đã chảy cạn, toàn thân trắng bệch;
Bức thứ ba, người đàn ông nằm yên lặng trên giường sắt, toànthân lồi lõm tứ phía, không có chỗ nào lành lặn; phía ngực trái có một lỗ lớn,trái tim đã bị móc ra.
Bức cuối cùng, cậu bé sắc mặt yên bình nằm trên giường, chỉlà dưới hai cổ tay đều đứt lìa, bàn tay đã bị cắt mất.
Bốn phương thức hành hạ đến chết hoàn toàn khác nhau.
…
Trong không khí yên tĩnh của hội trường, ngoài màn hình còncó một giọng nói khàn khàn âm điệu kỳ lạ, đột nhiên vang lên:
“Hi, Simon. Tao đến rồi đây.”
Đó là giọng nói đã được máy biến âm xử lý. Tất cả mọi ngườiđồng loạt run lên, nhìn về phía Bạc Cận Ngôn. Trong lòng Giản Dao giống như bịmột tảng đá lớn đè nặng, cũng đưa mắt nhìn về phía anh.
Bạc Cận Ngôn không chút biểu cảm, chỉ có đôi mắt lạnh băngnhìn chằm chằm màn chiếu.
Sau đó, hắn tuyên chiến.
“Simon, đến phiên mày rồi.” Hắn cười khẽ nói: “Có giỏi thìphác họa tao đi.”