Tiếng thét của Bà Lưu vang vọng trong sân.
“Đại công tử tha mạng, hu hu hu, lão nô tài không thể nói, không thể nói a.”
Bà Lưu nằm trên mặt đất, hai mắt đỏ hoe, đờ đẫn không nói nên lời, không thể quay đầu lại, nhưng vẻ mặt lại ngoan cố không chịu thú nhận.
“Lão phu nhân, đại tướng quân, cho dù các người có bức chết lão nô, lão nô cũng không thể nói được a, các người hãy giết lão nô đi, lão nô không thể nói được a,…”
Bà Lưu khóc lóc thảm thiết, nhưng ánh mắt lại rất kiên định, khiến cho người khác có cảm giác cho dù có chết bà cũng không phản bội người đứng đằng sau.
Tần Lam cau mày.
“Có một loại thuốc, uống vào cực kỳ đau đớn, nhưng sẽ không chịu được mà nói ra sự thật.”
Tần Lam vừa dứt lời, nàng nhìn thấy Bà Lưu khịt mũi, khóe miệng nhếch lên, máu tươi trong miệng bắt đầu chảy ra, bà ta thực sự muốn cắn lưỡi tự tử.
Nhờ Quân Huyền Diệp phản ứng nhanh nhạy, tách cằm bà ta trong nháy mắt.
Lúc này nhìn sắc mặt người của Quân gia càng thêm ngưng trọng.
Điều này nghĩa là gì?
Điều này cho thấy Bà Lưu thật sự kiên quyết.
“Phủ tướng quân ta rộng lượng đối xử với mọi người, đối với gia nô cũng hết lòng từ bi. Nhiều năm như vậy chưa từng có ai phản bội chúng ta. Ngươi âm thầm muốn giết hai tiểu thư của Quân gia, bây giờ ngươi cho dù có chết cũng không nói ra kẻ đứng đằng sau, ngươi quả là tốt bụng.”
Lão phu nhân giận dữ nói, trên tay cầm gậy chống cũng nổi đầy gân xanh.
Tần Lam nhìn thấy bộ dạng của lão phu nhân, lo sợ bà tức giận ảnh hưởng đến thân thể, tiến lên hai bước đỡ lấy bà:
“Tổ mẫu, người đừng tức giận, trên đời này không có chuyện không thể tìm ra chân tướng tội ác, vấn đề chỉ cần có thời gian, chỉ cần người vẫn còn sống, trong lòng họ ắt có suy nghĩ và trăn trở. Bà Lưu cũng vậy. Có thể bà ta có ân với người đứng đằng sau cho nên dù chết cũng không khai, hoặc là tính mệnh người nhà bà ta bị uy hiếp, người phía sau ép bà ta hạ độc, chỉ cần điều tra được một trong hai phương diện này, chắc chắn sẽ tìm ra manh mối.”
“Muội muội nói đúng.”
Quân Huyền Diệp nhìn về phía Tần Lam với vẻ ngưỡng mộ.
Tần Lam cười với hắn, cảm thấy có chút ngại ngùng khó hiểu.