Cho nên Diệp Tích là người bà ta tìm cho con trai mình, còn lấy thân phận là người mang thai hộ nữa, đợi đến khi sinh xong thì nguyên chủ vẫn tưởng rằng đây là con của cô ấy.
Trong lòng Ninh Thư cười lạnh một tiếng, nhìn hai người ở trong phòng lời qua tiếng lại ve vãn nhau.
Tất cả những sự việc này đều bắt nguồn từ việc Nghê Tịnh không thể sinh con.
Cảnh Thiếu Trạch ngoài miệng thì nói yêu Nghê Tịnh, nhưng lại mê luyến cảm giác khi ở chung với Diệp Tích.
Thật sự là lâu “ngày” sinh tình mà.
Ninh Thư xoay người trở lại phòng khách, ngồi trên sofa xem tivi.
Không lâu sau Cảnh Thiếu Trạch bưng một ly nước hoa quả ra, đặt vào tay cô nói: “Anh vừa ép xong đó.”
Không phải anh vừa đi tán gái à, còn có thời gian mà ép hoa quả ư, đừng có mà nói linh tinh.
Ninh Thư uống một ngụm, sắc mặt Cảnh Thiếu Trạch dịu dàng nói: “Lát nữa anh phải đến công ty, em ở nhà phải ngoan đấy.”
Ninh Thư khéo léo ừ một tiếng.
Hắn cầm túi đi, trước khi đi còn cúi người hôn nhẹ vào trán Ninh Thư, nhẹ nhàng như lông vũ, chỉ khẽ chạm một cái.
Cảnh Thiếu Trạch còn quay đầu nhìn Diệp Tích đứng gần đó, hơi nhếch miệng, xoay người rời đi.
Trong lòng Ninh Thư đã có kế hoạch của mình.
Cô xoay người nhìn Diệp Tích đang ngây ngốc, cô ta vội cúi đầu tránh ánh mắt Ninh Thư.
Ninh Thư không nói gì đi lên lầu, rút tài liệu cổ phần trong ngăn kéo ra, 1% cổ phần này là sính lễ lúc trước nhà họ Nghê cho cô.
Cha mẹ Nghê Tịnh đem số cổ phần này chuyển cho Nghê Tịnh, chỉ cần 1% cổ phần này cũng đủ để Nghê Tịnh sống sung sướng rồi.
Ninh Thư cũng không muốn lấy 1% này, chí ít sẽ không để nó rơi vào tay nhà họ Cảnh.
Ninh Thư thay quần áo, bỏ thuốc trợ tim vào trong túi, xách túi đi ra ngoài, liên lạc với cổ đông lớn nhất công ty nhà họ Cảnh.
Mỗi công ty đều có người nắm giữ rất nhiều cổ phần trong tay để áp đảo những cổ đông khác.
Ninh Thư định đem bán 1% cổ phần này cho người cổ đông này.
Người cổ đông kia biết Ninh Thư muốn bán cổ phần cho mình thì hơi ngạc nhiên, cổ phần trong tay hắn đã bằng nhà họ Cảnh, nếu như có thêm 1% này nữa thì thế cân bằng sẽ dần dần nghiêng về phía hắn rồi.
Sau khi bán cổ phần, Ninh Thư lại có một khoản tiền rất lớn, nhưng từ giờ cũng không còn được chia hoa hồng của công ty nữa rồi.
Ninh Thư lại đi mua cho mình một bộ kim châm, còn mua cả máy quay nhỏ nữa.
Trở về biệt thự, Ninh Thư thấy Diệp Tích đang chạy bộ trên máy chạy bộ, dáng người cô ta thon thả, cơ thể cũng rất tốt, nhìn vô cùng khỏe mạnh.
Mẹ Cảnh Thiếu Trạch chọn phụ nữ cho con trai mình đúng là đã tốn rất nhiều tâm tư rồi.
Diệp Tích nhìn thấy Ninh Thư, đi xuống từ máy chạy bộ, hồi lâu mới nói: “Cô về rồi à.” Nói xong lại thấy không đúng, câu đó cũng không đến lượt cô ta nói mà.
Lúc cô ta đối mặt với Ninh Thư, có vẻ rất sợ cô, nhưng không hẳn là sợ, mà là chột dạ, cũng có thể là áy náy.
Có lẽ là áy náy rồi, cho nên sinh con xong thì biến mất, hơn nữa khi đó cô ta còn bị Cảnh Thiếu Trạch tổn thương rất sâu mới lựa chọn rời đi như thế.
Nhưng sự ra đi của cô ta cũng không có ý nghĩa gì, ngược lại còn làm cho tình cảm vợ chồng giữa Cảnh Thiếu Trạch và Nghê Tịnh hoàn toàn tan vỡ, Nghê Tịnh cũng vì thế mà chết.
Nghê Tịnh chết rồi thì không có ai ở giữa ngăn cản hai người họ nữa, cuối cùng bọn họ lại hạnh phúc mà ở bên nhau.
Ninh Thư suy nghĩ một chút, nói với Diệp Tích: “Tôi quên mua một thứ rồi, cô có thể đi mua giúp tôi được không?”
Diệp Tích không ngờ Ninh Thư sẽ nhờ cô ta giúp, hỏi: “Cái gì vậy?”
“Tôi quên mua áo lót rồi, tôi lại chỉ mặc áo lót của hãng đó thôi, cô mua giúp tôi, người giúp việc trong nhà chắc không đi được.”
Diệp Tích gật đầu, cầm lấy tiền Ninh Thư đưa, xoay người vào phòng thay quần áo rồi đi ra ngoài.