Cô rốt cuộc cũng cảm thấy hóa ra mình không tệ đến vậy, cố gắng một chút cũng có thể xem là xứng với Cố Gia Huy.
Nghĩ đến đây, cô không khỏi bật cười.
Hứa An Kỳ ở một bên thấy vậy không nhịn được mà cười lạnh, nói: “Chim sẻ bay lên cành cao tưởng mình là phượng hoàng thật sao? Bản chất của cô vẫn vậy thôi, vốn chỉ là hư danh.”
“Dù là hư danh cũng có sao, ở xã hội thượng lưu, ai thật sự coi trọng bên trong chứ, thứ họ nhìn không phải là vẻ bề ngoài xinh đẹp danh giá sao? Nếu chị không gả vào nhà họ Cố, nhà họ Hứa cũng không có thanh thế lớn như vậy, không phải sao?”
“Cho nên, nói trắng ra thì chị cũng không phải sinh ra đã là phượng hoàng.”
“Cô…”
Hứa An Kỳ bị một câu đó chặn họng, mặt dần đỏ lên.
Hứa Minh Tâm bĩu môi một cái, nghĩ đến đứa nhỏ trong bụng cô ta bèn nhịn xuống.
Cô ta bây giờ đã là phụ nữ có thai, không thể cứ gây chuyện với cô ta được.
Rất nhanh buổi họp báo kết thúc, bọn họ ngồi xe trở về, ở trước mặt ký giả tỏ vẻ một nhà hòa thuận.
Thời điểm dùng cơm tối tương đối trễ, bên ngoài trời đã tối.
Hứa Văn Mạnh ngồi ở ghế chủ nhà, Trần Hiểu Vân ngồi bên tay phải, vợ chồng Cố Tử Vị bên tay trái, còn cô ngồi ở đối diện.
Bọn họ là một gia đình thân thiết, còn cô chỉ là một người đến ké bữa cơm.
Cô chỉ muốn ăn cho nhanh rồi trốn về sớm một chút.
Hứa Minh Tâm ngồi có chút lệch, nhìn chằm chằm thịt viên đặt ở khá xa.
Cô định gắp mấy lần đều không được, đành phải ngại ngùng bỏ qua.
Cô chỉ có thể cố nén, nhìn chằm chằm mấy đĩa cải xanh nấm hương trước mặt rồi lặng lẽ ăn.
Cô cũng nghi Trần Hiểu Vân cố ý, đặt hết thịt cá bên đó, còn chỗ cô đều là rau xanh cải trắng.