Cùng lúc đó, vẻ mặt Đàm Hưng hơi khó coi.
Ông ta rõ ràng là một Đại Tông Sư, nhân vật đại biểu của Thập Nhị Lộ Đàm Thoái tự mình đến Đông Hải, Giang Ninh tự nhiên nói không rảnh, không gặp!
Vậy khó tránh khỏi quá kiêu ngạo đi!
Thật sự tưởng Đàm thị ông ta không biết tức giận sao?
Vẻ mặt Đàm Hưng thâm trầm. Ông ta sống gần bảy mươi tuổi, từ trước đến nay chưa từng tức giận như vậy.
Trên mặt mấy người trung tuổi đi theo ông ta đầy sát khí, hận không thể băm thây Giang Ninh thành nghìn mảnh.
Nhưng ba mươi người ngăn cản trước mặt bọn họ đều lộ ra vẻ mặt vô cảm.
“Thật ngại quá, gần đây đại ca bận việc nên không tiếp khách được, mấy vị từ đâu tới thì cứ quay về đó đi”
Anh Cẩu cười lạnh: “Đại ca nói các người thích tới thì tới, cho dù tới thì chúng tôi cũng không tiếp đón!”
Đàm Hưng siết chặt nắm đấm khiến từng khớp xương kêu răng rắc.
“Cao quý quá nhỉ?”
Ông ta hừ một tiếng: “Không biết thực lực của hán có phải cũng cao như vậy hay không?!”
“Nếu không cho Đàm thị tôi một câu trả lời thì đừng trách chúng tôi không khách sáo!”
“Hừ, thật sự cho rằng chúng tôi không dám ra tay à?
Đừng ép chúng tôi!”
Mấy người Đàm thị lớn tiếng quát: “Nếu hắn không ra thì chúng ta đánh vào bên trong!”
Bây giờ không biết có bao nhiêu người đang chú ý tới Đàm thị, chú ý tới động tĩnh của Đông Hải bên này. Nếu bọn họ thậm chí còn chẳng gặp được người, chẳng phải sẽ bị người ta cười đến rụng răng sao?
Đàm thị đã bao giờ bị người ta sỉ nhục như vậy chứ?
Ngay cả Đàm Hưng từ trước đến nay luôn là người điềm tĩnh, đầy cao ngạo, lúc này cũng giận đến run người.
“Đánh vào à?”
Anh Cẩu phá lên cười, mười mấy người phía sau lập tức thay đổi đội hình: “Có thể, nhưng phải nhảy qua thi thể của chúng tôi trước đãi”
“Muốn ra tay với đại ca, phải hỏi xem chúng tôi có đồng ý hay không đãi”
VùiI Vùit VùI Ba mươi người lập tức xếp thành hàng theo kỹ năng chiến đấu đội hình, khí thế hoàn toàn khác hắn.
Vừa rồi còn là từng hạt cát rời rạc, lúc này lại giống như tường đồng vách sắt.
Vẻ mặt Đàm Hưng thoáng biến đổi.
Với ánh mắt của ông ta làm sao không nhìn ra được tư thế và kỹ năng chiến đấu đội hình của đám người anh Cẩu không đơn giản!
Đông Hải này còn có người như vậy sao?
Ông ta có thể cảm giác được thực lực của đám người anh Cẩu không tính mạnh mẽ, một đấu một với cao thủ cấp Tông Sư thì sợ rằng chỉ được mấy chiêu. Nhưng bọn họ đứng chung một chỗ, không ngờ lại làm cho ông ta đặc biệt kiêng ky.
Đây cũng không phải đơn giản chỉ là một cộng một, mà là tăng thêm gấp mười gấp trăm lần, kỹ xảo thật đáng sợ.
Trong giang hồ hình như chưa từng nghe qua có người như vậy đi?
“Tôi muốn Đông Hải các người cho Đàm thị tôi một câu trả lời hợp lý”
Đàm Hưng nói: “Nếu các người không cho, vậy tôi lại tự mình lấy!”
Ông †a bước lên một bước, khí thế phát ra, trong con ngươi mờ đục hiện lên sự lạnh lùng: “Từ xưa đến nay, giết người thì đền mạng, đây là chuyện đương nhiên!”