Dương Thần vẻ mặt khổ sở, về phần mình cũng cảm thấy không đúng tý nào, nói:
– Anh thấy Hồng Yến vì hơn một triệu tiền thuốc mà lao lực, muốn giúp gia đình cô ấy một chút, chúng ta mua đứt phương pháp gia truyền nhà cô ấy, giúp bọn họ đầu tư mở cửa hàng, rồi từ đó thu chút lợi nhuận là được rồi, không phải em muốn đầu tư vào ngành giải trí sao? Mấy cái làng nghỉ dưỡng, khu vui chơi giải trí, tất cả mấy nơi đấy đều cần đồ ăn vặt, bánh viên chiên chẳng phải là loại đồ ăn vặt mà mọi người yêu thích sao?
Lâm Nhược Khê gật gật đầu:
– Đề nghị này cũng không tồi, nhưng phải được ông Triệu đồng ý mới được, dù sao thì bánh viên chiên cũng không phải là thứ mà một người có thể làm được, phải có chuyên gia huấn luyện, mùi vị và hương vị thì chỉ có tài năng đặc biệt của ông Triệu mới có thể qua mặt được người khác, rất nhiều công đoạn thì không thể để bất cứ người nào khác đảm nhận được, anh thấy là chúng ta có thể làm được?
– Người khác thì có thể không tin, nhưng Nhược Khê bảo bối em là ân nhân cứu mạng của nhà Hồng Yến, huống hồ em lại thèm để ý đến chuyện kiếm tiền từ cách làm bánh viên chiên sao?
Dương Thần cười nói.
Lâm Nhược Khê gật gật đầu, dường như có suy nghĩ gì đó thoáng qua.
Dương Thần tiếp tục kích động, tràn đầy khát khao nói:
– Em nghĩ mà xem, đợi sau này, trong mỗi một khu nghỉ ngơi của Quốc Tế Ngọc Lôi, đều có thứ bánh viên chiên mà em thích nhất, trong những cửa tiệm đều được trang trí bằng màu hồng phấn ấm áp, trên tường là hình ảnh của mèo Hello Katy, trên tường là hai chiếc tivi thật lớn, từ sáng đến tối sẽ phát những bộ phim Hàn Quốc mà em thích nhất, chỗ nào cũng là “sharangheyo” câu tiếng Hàn này tuyệt đối chỉ cần nghe trong phim Hàn Quốc, không cần nghe nhạc.
– Không cần biết em đi đến đâu thị sát, đều có thể trực tiếp bước vào trong cửa hàng, ăn đủ loại bánh viên chiên tươi ngon, mùi vị thì vẫn là loại nhà Triệu gia mà em thích nhất rồi, hơn nữa em còn là Chủ tịch, lại cùng ăn bánh viên chiên với mọi người, sẽ thấy em dân dã thân thiết biết chừng nào, mọi người sẽ nói em rất bình dị gần gũi, rất hiếm có a…
Nói đến đây, Lâm Nhược Khê đã quên luôn việc ăn nốt miếng bánh viên chiên mà mình đang cầm trên tay, đôi mắt long lanh, trong vắt, tưởng tượng, không cần nói cũng biết.
Một lát sau, Lâm Nhược Khê mới phát hiện mình có hơi thất thố, ho một tiếng lấy giọng, mặt hơi hơi đỏ, nói:
– Cửa tiệm trang trí như thế nào là việc của em, đừng có tưởng anh hiểu em, em là thương nhân, chỉ cần là kiếm tiền hợp pháp, thì đương nhiên là em sẽ làm rồi, không cần anh phải quản nhiều.
Dương Thần biết rằng Lâm Nhược Khê đã xao động, vì thế gật đầu nói:
– Đương nhiên, anh cũng chỉ đề xuất ý kiến vậy thôi, chủ yếu thì vẫn xem là vị chủ tịch như em nghĩ thế nào rồi.
Lâm Nhược Khê nói:
– Em sẽ phái Minh Ngọc đi nói chuyện với cả gia đình nhà ông Triệu, nếu như thành công, thì sẽ bắt mô phỏng lại tính khả thi, tiến hành điều tra thị trường, không có vấn đề gì, thì đi huấn luyện lại người, tranh thủ thời gian mở chuỗi cửa hàng.
– Chuyện này nếu có thể thành công, một triệu tiền thuốc của Hồng Yến, anh coi như cũng tính rồi, gia đình nhà cô ấy cũng chẳng dễ dàng gì, trực tiếp thu mua thương hiệu nhà cô ấy luôn coi như xóa nợ.
Dương Thần đề nghị.
Lâm Nhược Khê cũng phản đối luôn nói:
– Nợ là nợ, nếu như dễ dàng tìm một cái cớ rồi xóa sạch mọi thứ đi như vậy, vậy thì không tôn trọng Hồng Yến rồi, nhất định phải trả hết nợ, một phân tiền cũng không được thiếu, về phần tài chính, thì chúng ta sẽ dùng cách khác.
Dương Thần bĩu môi, từ đầu đến giờ vẫn không cùng một kết quả, chỉ là cái tính nguyên tắc của Lâm Nhược Khê lại trỗi dậy, thì có mà người thân cũng không nhận chứ đừng nói.
Một loạt những mẩu đối thoại như này, đã phá vỡ khoảng cách giữa hai người, Dương Thần cũng thở phào nhẹ nhõm, ngày qua ngày, cũng sắp đến lúc phải đi Yến Kinh với Thái Nghiên rồi, vì thế cũng nói luôn:
– Nhược Khê, hai ngày nữa có thể anh phải đi Yến Kinh một chuyến, làm một số chuyện, vì vậy nói với em một tiếng trước.
Lâm Nhược Khê hỏi:
– Yến Kinh? Anh phải về nhà sao?
Dương Thần sửng sốt, theo như lời Lâm Nhược Khê nói, thì đương nhiên là Dương gia rồi, chau mày lại:
– Không phải, có chuyện khác phải làm.
Lâm Nhược Khê “ồ” lên một tiếng, rồi lại yên lặng tiếp tục ăn.
– Em không muốn biết anh đi Yến Kinh với ai sao?
Dương Thần tò mò hỏi.
Lâm Nhược Khê lắc đầu:
– Biết rồi thì lại phiền lòng, tốt hơn hết là không biết thì hơn, dù sao thì em có bảo anh không đi, thì anh cũng không nghe lời em.
Dương Thần mỉm cười:
– Sao đột nhiên lại hào phóng như vậy?
Lâm Nhược Khê lườm người đàn ông này một cái:
– Để cho anh thoải mái mấy ngày, đợi sau khi kỳ hạn một năm qua đi, anh sẽ hiểu rõ em “hào phóng” như thế nào.
Lưng Dương Thần chợt lạnh toát, hóa ra vẫn là cái “điều khoản” đó lại cứu mình một phen.
Trời cũng rạng sáng rồi, Lâm Nhược Khê còn không có ý nghỉ ngơi, Dương Thần cũng không dám phá hỏng tiến độ làm việc của cô gái này, đang định nằm ở sô pha làm một giấc, thì phát hiện điện thoại của mình rung.
Dương Thần bực bội, muộn như vậy rồi ai lại còn gọi điện thoại cho mình, hay là từ điện thoại từ nước ngoài?
Nhưng vừa đứng lên, Dương Thần kinh ngạc, không ngờ lại là điện thoại của Đường Đường, không phải con nha đầu này đã cùng mẹ là Đường Uyển về nhà họ Đường ở Yến Kinh rồi sao?
– Nha đầu, muộn như vậy rồi lại lên cơn thần kinh gì thế?
Dương Thần hỏi.
Đầu dây bên kia, tiếng Đường Đường rất nhỏ, kèm theo là tiếng khóc nức nở,
– Chú ơi, hức…mẹ…mẹ…bà ấy…trúng độc rồi…
Đường Uyển trúng độc?
Trong đầu Dương Thần dường như nổ ra một cơn sấm sét, sắc mặt chìm xuống:
– Tình huống như thế nào, nói rõ ràng ra xem nào.
Lâm Nhược Khê đứng bên cạnh nhìn sang, nhìn thấy sắc mặt Dương Thần bổng trở nên vô cùng nghiêm túc