Nhìn Loan Đao Ngâm Long trong tay, vẻ mặt của Lãnh Lạc hơi thay đổi. Cô ấy do dự một lát rồi đưa nó cho Đông Phương Hạ, nói: “Anh cầm lấy cái này thì sẽ tiện hơn. Tôi biết chuyện lần trước không phải do anh cố ý, tôi không muốn truy cứu nữa, anh cũng không được nhắc lại chuyện này”.
“Tôi không muốn biết thanh Loan Đao này có ý nghĩa gì, cũng sẽ không nhận nó. Bây giờ tôi trả lại nó cho cô, coi như vật về với chủ, như thế sẽ bớt rất nhiều phiền phức cho tôi. Lãnh Lạc, mặc dù thân phận của cô rất bí ẩn, nhưng tôi không có hứng thú tìm hiểu. Từ nay về sau, cô đừng tới kiếm chuyện với tôi nữa. Cô biết sự tồn tại của Lang Hồn rồi thì hẳn phải biết rằng, cô không giết tôi được đâu!”
“Cô yên tâm, nhưng tôi thì không! Tự nhiên bị người ta đuổi giết, cho dù tôi là Bek Ji thì cũng đã sao?”, nghĩ tới Bôn Lôi và Điện Thiểm, Đông Phương Hạ lại tức điên lên.
Thấy thế, Lãnh Lạc không nói gì nữa. Đông Phương Hạ không biết lý do gia tộc thần bí đuổi giết anh, nhưng Lãnh Lạc lại biết rất rõ. Bây giờ anh nổi giận, Lãnh Lạc không dám nói gì. Người đàn ông trước mặt rất khó hiểu.
Đợi Đông Phương Hạ mắng xong, Lãnh Lạc đặt thanh đao lên bàn, nói: “Đợi chuyện ở Yên Kinh ổn định lại, anh hãy tới châu Úc, có lẽ thầy anh sẽ nói với anh một số chuyện, đến lúc đó, anh sẽ hiểu rõ. Anh muốn đối phó với Phong Ba, tôi sẽ giúp anh, thế nhưng anh nhất định phải cẩn thận người bên cạnh mình. Nhớ kỹ lời tôi nói, tôi không hi vọng nhận được tin Huyết Lang chết bất thình lình đâu”.
“Tôi không cần sự giúp đỡ của cô. Đối với tôi, Phong Ba chẳng gây ra được sóng gió gì nữa. Cô bảo tôi cẩn thận người bên cạnh, chẳng lẽ cô biết điều gì sao? Còn nữa, tính mạng của tôi quan trọng đến mức cô Lãnh phải quan tâm thế cơ à?”