Đương nhiên Lãnh Lạc cũng biết đó là một sự hiểu lầm, là do tình thế ép buộc, từ vết máu và bộ quần áo rách rưới trên người Đông Phương Hạ là có thể nhìn ra được. Nhưng vấn đề là Đông Phương Hạ đã nhìn thấy hết của cô ấy!
Nhìn thanh Loan Đao mà Đông Phương Hạ đưa ra, nghe giọng nói lạnh nhạt của anh, Lãnh Lạc cảm thấy rất bất ngờ khi Huyết Lang lại nghiêm chỉnh như thế. Cô ấy không nhận lấy thanh đao, do dự giây lát rồi nói: “Hôm nay tôi tới tìm anh không phải là để giết anh, mà là có chuyện khác, ai ngờ tôi chưa kịp nói thì anh đã ra tay trước rồi. Tìm một nơi yên tĩnh, tôi có chuyện cần nói với anh”.
“Chúng ta không có gì để nói với nhau cả, tôi cũng không muốn nói chuyện với người động một tí lại thích giết người như cô. Cầm lấy đi!”
Đông Phương Hạ chần chừ một lát rồi ngoái đầu lại, trầm giọng nói: “Cô đang uy hiếp tôi? Lãnh Lạc, tôi biết cô rất lợi hại, nhưng tôi cũng không phải kẻ dễ chơi. Có tin tôi hạ lệnh bắt cô lại, hiếp xong rồi giết không!”
“Anh…”
Vì chuyện quan trọng, Lãnh Lạc nhẫn nhịn hết lần này tới lần khác, nếu không, với tính cách của mình, cô ấy đã giết Đông Phương Hạ rồi. Cô ấy kìm nén cơn tức, nói: “Tôi có chuyện muốn nói với anh”.
“Có chuyện gì không thể nói ở đây được sao?”, giọng nói của Đông Phương Hạ càng lúc càng lạnh. Lãnh Lạc quá ngông cuồng, ngay trước mặt các anh em của mình, anh nhất định phải ra oai phủ đầu cô ấy.