“Không cần nói nữa, ta đã chuẩn bị tinh thần không cần thể diện rồi”, Vi Văn Trác ngoáy mũi. . Ngôn Tình Sủng
“Ta đây không chỉ đẹp trai mà da mặt cũng rất dày”, Trần Vinh Vân lại hất tóc, hai tay giơ lên rồi phóng khoáng vuốt tóc.
“Tuy không đánh nhau được nhưng chịu đòn là nghề của ta!”, Ly Chương dựng thẳng cổ áo.
Ha ha!
Lời lẽ vô tư của ba tên này chọc cười mấy cô gái phía Hạo Thiên Thi Nguyệt.
Khoé miệng Diệp Thành cũng không khỏi giật giật, hắn không biết Thiền Uyên Hội Minh lần này có đặc sắc không nhưng hắn biết chắc chắn sẽ rất sôi động.
“Một người đứng thứ bảy mươi chín, một người đứng thứ chín mươi hai, một người thứ chín mươi ba, một người thứ chín mươi tư, một người chín mươi lăm, năm đệ tử bảng Phong Vân, đội hình này cũng ngang nhau”, Diệp Thành xoa cằm, nhưng để an toàn, hắn vẫn bước về phía đó.
“Người này là…”, mấy người đang nói chuyện lập tức đổ dồn ánh mắt vào Diệp Thành.
“Tại hạ là Tần Vũ”, Diệp Thành mỉm cười, có lẽ biết họ sẽ hỏi nên hắn tự giác bổ sung thêm: “Xếp hạng chín mươi chín trong bảng Phong Vân”.
“Ngươi chính là Tần Vũ à!”, Trần Vinh Vân quan sát Diệp Thành từ đầu đến chân: “Người ta nói ngươi chưa bao giờ lộ diện, ngươi từ đâu chui ra vậy?”
“Ta…”
Diệp Thành vừa cất lời thì Vi Văn Trác đã đặt tay lên vai hắn, nháy mắt với hắn: “Huynh đệ, ta nghe nói ngươi cũng là luyện đan sư, cho ta xem chân hoả của ngươi đi!”