Huyền Thiên nói việc này cho Ô Vân Cẩm. Ô Vân Cẩm lập tức đồng ý đến Ngạo Kiếm sơn trang một chuyện. Huyền Thiên với tư cách là đệ tử thân truyền của các chủ Bắc Thần Các, kết quả thiếu chút nữa bị người ta ám sát. Ô Vân Cẩm với tư cách là thái thượng trưởng lão, đã có manh mối cùng chứng cớ chính xác, tự nhiên không bỏ qua cho Ngạo Kiếm sơn trang.
Thái thượng trưởng lão Bắc Thần Các đột nhiên giá lâm khiến cho cao tầng Ngạo Kiếm sơn trang chấn động. Trừ Ngạo Cô Tuyệt còn đang ở ngoài ra thì trang chủ Ngạo Phu Thành cùng với sáu vị thái thượng trưởng lão cảnh giới Thiên giai, toàn bộ đều đến đại điện tương bồi.
Cường giả Ngạo Kiếm sơn trang đối với Ô Vân Cẩm và Huyền Thiên đều khách khí chào đón. Duy chỉ có Ngạo Phi Thành nhìn thấy Huyền Thiên thì trong mắt lóe lên kinh quang. Nhưng rất nhanh đã bị hắn che dấu đi, trên mặt đầy vui vẻ nói:
– Khách quý từ xa tới chơi, không thể nghênh đón từ xa, thất kinh, thất kính. Không biết Ô trưởng lão đến bổn trang có chuyện gì chăng?
Ô Vân Cẩm nói:
– Bổn tọa tiện đường đến đây chỉ để bái phỏng ngược lại cũng không có chuyện gì. Nhưng chuyện này sư điệt của ta lại có một số việc không hiểu rõ cần thỉnh giáo Ngạo Kiếm sơn trang chỉ điểm.
Chúng cường giả Thiên giai của Ngạo Kiếm sơn trang đều nhìn về phía Huyền Thiên. Trong mắt mọi người đều không khỏi cảm thấy thổn thức. Một năm trước, Huyền Thiên ở ngay tại Ngạo Kiếm sơn trang tham gia cuộc chiêu thu đệ tử đặc biệt của Bắc Thần Các. Lúc đó hắn vẫn chỉ là đệ tử Thiên Kiếm Tông là một tông môn lục phẩm nhỏ nhỏ, tu vi cũng mới chỉ là Nhân giai hậu kỳ.
Một năm qua đi, Huyền Thiên đã trở thành đệ tử thân truyền của các chủ Bắc Thần Các. Tu vi cũng đã đạt đến Địa giai trung kỳ, cũng được tính là cao thủ một phương. So với một năm trước, dù là thân phận địa vị hay tu vi võ học đều cách biệt một trời một vực. Quả thực là nhất phi trùng thiên.
Một năm trước, cho dù là cường giả Địa giai của Ngạo Kiếm sơn trang cũng đều không để Huyền Thiên vào trong mắt. Hôm nay Huyền Thiên đến, sáu vị thái thượng trưởng lão Thiên giai cảnh của Ngạo Kiếm sơn trang đều phải coi trọng.
Nhưng Huyền Thiên cùng Bá Kiếm Môn kết thù kết oán, đây là sự tình thiên hạ đều biết. Ngạo Kiếm sơn trang với tư cách là một phần tử ngoại môn của Bá Kiếm Môn, tự nhiên là đồng chí liên chi. Nét mặt bọn họ vui vẻ kính ý, đương nhiên là đối với Ô Vân Cẩm chiếm đa số, về phần Huyền Thiên, bọn họ cũng tỏ ra kính ý nhưng vẻ lãnh đạm lại nhiều hơn.
Nhất là Ngạo Phi Thành, bên trong vẻ lãnh đạm còn mang theo một tia hận ý, nói:
– Ô trưởng lão đến bổn trang làm khách, bổn trang tự nhiên là hoan nghênh, nhưng Huyền Thiên lại có thù với Bá Kiếm Môn. Bổn trang lại là một phần tử của Bá Kiếm Môn, hắn cùng Bá Kiếm Môn có bao nhiêu thù hận thì bổn trang cũng có bấy nhiêu thù hận với hắn. Bổn trang không chào đón hắn đến đây.
– A! Ngạo trang chủ sao không nghe Huyền Thiên nói, xem hắn có chuyện gì?
Ô Vân Cẩm phất tay nói, nói xong nhìn về phía Huyền Thiên gật đầu.
Huyền Thiên hiểu ý, tiếp lời nói:
– Tại hạ muốn thỉnh giáo chư vị tiền bối Ngạo Kiếm sơn trang, kiếm kỹ độc môn của Ngạo Kiếm sơn trang có từng truyền ra bên ngoài?
Một vị thái thượng trưởng lão của Ngạo Kiếm sơn trang lập tức nói:
– Kiếm kỹ độc môn há lại có thể truyền ra ngoài.
– Thì ra là thế!
Huyền Thiên gật đầu, giọng nói biến đổi, trầm trọng hơn:
– Vậy thời điểm tại hạ trở về Bắc Vực, tại phụ cận Tiềm Uyên thành có người sử dụng Ngạo Thiên kiếm quyết ám sát tại hạ. Những sát thủ này xem ra đều xuất ra từ Ngạo Kiếm sơn trang.
Ô Vân Cẩm lập tức lạnh giọng nói:
– Ngạo Kiếm sơn trang dám phái người ám sát đệ tử thân truyền của các chủ Bắc Thần Các. Các ngươi cũng thật lớn mật.
Mấy vị cường giả Thiên giai cảnh của Ngạo Kiếm sơn trang nghe vậy thì biến sắc. Ngạo Phi Thành thì tối sầm mặt mày.