– Mặc dù em là phụ nữ,
nhưng em vẫn không phải
là người mẹ…..vì vậy,
cách nghĩ của bác, em
không thể hoàn toàn hiểu
hết được điều mình nghĩ,
làm người mẹ, nhất định
có những tình cảm người
bên ngoài không thể cảm
nhận được.
Dương Thần im lặng, đây cũng là mấu chốt quan trọng mà hắn vẫn chưa tìm ra được đầu mối để giải quyết. Hoàn toàn không có bất kì lập trường nào để thuyết phục được Mã Quế Phương.
– Tuy nhiên….
An Tâm mấp máy miệng, nói:
– Tổng giám đốc Lâm có tức giận với anh, không phải là khó giải quyết, ít nhất em cảm thấy, tổng giám đốc Lâm không phải là người phụ nữ quá mức keo kiệt.
Trước đây cùng tiếp xúc với Lâm Nhược Khê cũng coi là nhiều lần cũng chính là An Tâm, vì thế An Tâm đột ngột nói như vậy, Dương Thần lập tức lấy lại được tinh thần.
An Tâm ngẫm nghĩ một lát, nói:
– Em cảm thấy, nếu anh muốn chị Lâm tha thứ cho anh, cách tốt nhất, anh hãy cho chị ấy thấy được thành ý của anh.
– Anh còn kém vẫn chưa quỳ trước cửa phòng của cô ấy, phải làm thế nào để cô ấy thấy được thành ý? Lẽ nào lấy con dao đâm vào mình sao.
Dương Thần cười đau khổ.
An Tâm lườm hắn môt cái, nói:
– Thảo nào chị Lâm luôn tức anh, anh sẽ làm cách những cách đó sao? Anh phải nghĩ rằng, chị ấy thích cái gì, muốn cái gì, lẽ nào anh không hiểu chút gì về chị Lâm sao?
Trong đầu Dương Thần chợt bừng tỉnh một lúc, đúng vậy, sao mình lại có thể quên được, lúc đầu Đường Uyển không phải đã cho phép mình đi tìm hiểu kỹ về quá khứ của Lâm Nhược Khê, sao khi có nhiều việc lại không nhớ đến chuyện đó nữa, được An Tâm nhắc đến, Dương Thần cuối cùng tìm được mấu chốt của vấn đề.
Lập tức từ ghế Sô pha ngồi phắt dậy, Dương Thần lôi điện thoại ra, gọi về nhà.
Người nhận điện thoại chính là mẹ Vương, Dương Thần vội hỏi:
– Vú Vương, vú còn nhớ trước đây khi Lâm Nhược Khê đi nhà trẻ, tiểu học, trung học và cấp ba đều có tên là gì vậy?
Trong đầu vú Vương chứa đầy những nghi vấn, nói:
– Đương nhiên là nhớ rồi, tiểu thư khi còn nhỏ đi học, ta thường dẫn đi theo, nhưng tại sao cậu lại hỏi việc này?
Dương Thần cười ha hả, nói:
– Không có gì, con chỉ muốn tìm hiểu chút thôi, vú Vương, vú hãy nói cho con biết….
An Tâm đứng bên cạnh nghe Dương Thần hứng thú gọi điện thoại trong ánh mắt cô hiện lên nụ cười, lại có chút thèm muốn mơ hồ, liệu có một ngày, người đàn ông này sẽ hỏi chính mình, lúc nhỏ học ở đâu?
Yến Kinh, Lý gia, Lý Mạc Thân trong thư phòng.
Trên ghế của thái sư, Lý Mạc Thân mặc chiếc áo khoác kiểu tây, đang cười ngâm nga nhìn người đàn ông trung niên mặc quân phục ngồi ở phía trước.
– Mới sớm như vậy, Thái tướng quân sao lại rãnh rỗi đến chỗ tôi thế này, chẳng lẽ để uống chà buổi sáng sao?
Gương mặt điềm đạm của Lý Mạc Thân dường như đang nhìn cháu trai ruột của mình, không giống như người thống trị cao nhất của cục an toàn với sự mạnh mẽ.
Thái Vân Thành cũng là lần đầu tiên đến đại bản doanh của Lý gia, mặc dù nói rằng con cháu dòng dõi của Lý gia đêm dài vẫn luôn theo đuổi con gái Thái Ngưng của mình, nhưng từ trước tới giờ Thái Vân Thành không có ý định dựa vào con gái để nhanh chóng thăng chức, trước đây không phải là thời của tướng quân Viêm Hoàng Thiết Lữ, ông vốn không có gì, hiện nay tay nắm Viêm Hoàng Thiết Lữ, có thể nói nửa chân cùng chèo trên cùng một con thuyền với Lý gia, nhưng ông vẫn giữ một khoảng cách nhất định với Lý gia.
Thái Vân Thành cười khẽ lắc đầu, cầm bát sứ lên, uống một ngụm trà đang nóng hầm hập, đây vẫn là do đứa con cả của Lý gia, Lý Vân Bằng tự mình bưng vào.
Đây là người nam trung niên mặc chiếc áo bảo thủ kiểu của Tôn Trung Sơn, tướng mạo tuấn tú, thật ra cũng gần chạc tuổi của Thái Vân Thành, lúc này đang cười điềm đạm đứng cạnh Lý Mạc Thân, nhưng lại không nói câu nào.
Nói ra cũng lạ, con trưởng Lý Vân Bằng của nhà Lý gia, luôn giống như trợ lý của người bố ruột Lý Mạc Thân, rất ít thể hiện ra, nhưng thật ra con trai của ông, Lý Độn, là một người cùng với Nghiêm gia Nghiêm Bất Vấn nổi tiếng là “song vương Yến Kinh”, ở cùng thế hệ với Yến Kinh, lúc đó chỉ có duy nhất, chính là nhân tài kiệt xuất.
Thật giống như, Lý gia từ Lý Mạc Thân trực tiếp đi đến Lý Độn, Lý Vân Bằng ở giữa, chỉ có điều cả đời với đứa con là chiếc cầu nối.
Tuy nhiên, hễ là người có đầu óc, cũng sẽ không coi thường sự khiêm tốn của Lý Vân Bằng, bởi một nam trung niên sống trong gia tộc như vậy an phận cùng với phụ thân làm việc vặt, cho dù xuất phát từ nguyên nhân gì, hắn ta tuyệt đối có một trái tim mạnh mẽ.
– Cục trưởng, nếu không phải là việc quan trọng, tôi cũng không dám quấy rầy ngày nghỉ thanh nhàn của ngài.
Thái Vân Thành đi thẳng
vào vấn đề.
Lý Mạc Thân ti hí mắt:
– Viêm Hoàng Thiết Nữ mặc dù thuộc bộ phận cấp dưới của cục an ninh, nhưng từ trước tới nay đều có thể tự do làm việc, trước đây là vậy, hiện nay Thái tướng quân lên nhậm chức, cũng không có chuyện gì thay đổi, cần một người cục trưởng tham nhàn ra mặt, có thể nói là không có vấn đề gì cả.
Thái Vân Thành đắn đo, một bàn tay theo bản năng gõ lên hai tay vịn của chiếc ghế, mới nói:
– Ở bên Trung Hải, có chút chuyện.
Sắc mặt của Lý Mạc Thân vẫn không đổi, nhưng lại trực tiếp hỏi:
– Là tên tiểu tử họ Dương kia sao?
– Đúng vậy.
Thái Vân Thành mỉm cười nói:
– Chúng ta phụ trách trông coi hai người Thiên Long và Diệp Tử, đêm hôm qua báo cáo cho ta, có tài liệu nói về sự mâu thuẫn rõ ràng giữa Dương Thần, hội Sói Trắng của tỉnh Tô và những người Chu gia của tỉnh Tô, tôi đã gửi vào kho lưu trữ hồ sơ, cục trưởng có thể xem qua một chút.
Lý Mạc Thân gật đầu, quay đầu ra hiệu cho con trai Lý Vân Bằng.
Lý Vân Bằng hiểu ý, sau khi mở giúp phụ thân chiếc máy tính sách tay mà bình thường ít dùng ở chiếc tủ bên cạnh, đăng nhập vào kho dữ liệu của cục an ninh.
Lý Mạc Thân mở tài liệu về những sự kiện cụ thể đã trải qua và một vài bối cảnh, khẽ đưa mắt lướt qua, sắc mặt hơi trầm xuống
– Hội Sói Trắng ở tỉnh Tô này, rắc rối phức tạp, đó không phải là chuyện đi lại với Chu gia chỉ có hai năm, nếu động thủ, tất nhiên sẽ có thương tích.
Thái Vân Thành cười đau khổ:
– Tôi cũng nghĩ như vậy, quyền thế của Chu gia ở tỉnh Tô không tầm thường, trong hội Sói Trắng cũng không ít những bộ đội đặc chủng xuất ngũ rất giỏi, có bọn họ ở tỉnh Tô, bọn xã hội đen của tỉnh Tô tóm lại chắc chắn vẫn sẽ lưu trữ bọn họ, cũng là hỗ trợ khi cần thiết, nhưng bây giờ Dương Thần nếu thật sự phải động bọn họ, con người hắn, đã quyết tâm, đó chính là sự kiên trì.
Lý Mạc Thân nhíu mày:
– Làm sao, chẳng lẽ hắn không để ý đến chuyện của “ Hồng Mông”
Thái Vân Thành nói:
– Thiên Long cho tôi biết, Dương Thần lúc này không quan tâm Hồng Mông có ra mặt hay không, hắn đều muốn hội Sói Trắng sẽ không còn một ngọn cỏ….hơn nữa nếu chúng ta không động thủ, hắn sẽ dùng thế lực ở hải ngoại, tự mình động thủ.
– Ha ha ha ha….
Lý Mạc Thân đột nhiên cười ha hả, tinh thần trở nên phấn chấn, nói:
– Không hổ danh là cháu của Dương Công Minh, ta xem hắn sẽ vẫn âm thầm chịu đựng, quả nhiên muốn gây chuyện, hắn vẫn là kẻ chuyện gì cũng dám làm, tốt vậy xem như hội Sói Trắng thật xui xẻo, động thủ.
Thái Vân Thành thấy Lý Mạc Thân nhanh chóng đã quyết đoán như vậy, nhíu mày nói:
– Cục trưởng, khi hội Sói Trắng có động, bọn xã hội đen ở tỉnh Tô tất nhiên sẽ quấy rối, động chạm vào hội Sói Trắng, Chu gia cũng không thể giữ lại, vậy chẳng khác nào, cấp cao của tỉnh Tô cần một lần rửa bài, đại biểu Hội đồng nhân dân vừa mới mở, nếu động tĩnh này xảy ra, không phải có thể dễ dàng che dấu.
– Vậy phải làm thế nào.
Lý Mạc Thân giơ tay chỉ về hướng nam.
– Cái gã tiểu tử Dương gia Trung Hải kia, đã không cần quan tâm đến mọi thứ, cởi quần làm việc, nếu không có Hồng Mông ra tay, cục an ninh của chúng tôi kết hợp với Viên Hoàng Thiết Lữ các ngươi, cũng chưa chắc hùng mạnh như hai lính đánh thuê dưới tay hắn, chỉ cần đến vài tên sát thủ ZERO, chúng ta cũng không phòng được.
Đây là việc chúng ta không có cách nào ngăn cản được, thà để cho tên tiểu tử họ Dương làm cho không ai được yên, không bằng chúng ta tự mình giết thịt những thú vật chúng ta nuôi được, cũng yên tâm được một chút.
Thái Vân Thành như vừa tỉnh mộng, trong mắt hiện ra vài phần khâm phục, lúc này ông mới hiểu ra, chính mình vẫn luôn có sự lo sợ không đâu.
Viêm Hoàng Thiết Lữ theo dõi Dương Thần, vốn không có tác dụng hạn chế một cách thực tế, nếu Dương Thần nói thẳng ra muốn điều chỉnh sự sụp đổ của hội Sói Trắng và Chu gia, nếu như Hồng Mông không xuất hiện, vậy chẳng khác gì lấy trứng chọi đá, còn đấu tranh làm gì?
– Lão Lý thật cao kiến.
Thái Vân Thành lần này
không gọi là “ Cục trưởng”, đứng dậy gập mình một cái, nói:
– Nếu đã như vậy, vậy việc thực thi lần này do Viêm Hoàng Thiết Lữ chúng ta phụ trách, làm việc ngấm ngầm, chúng ta khá am hiểu.
Lý Mạc Thân cũng không có ý kiến gì, cười dài nói:
– Thái tướng quân không ngại sau này hãy thường xuyên đến nhà Lý gia nói chuyện, con trai Vĩnh Dạ của đứa cháu ta muốn lấy con gái của ông Hoa Vũ làm vợ, sau này, hai gia đình Thái, Lý, chính là thông gia, cần giao lưu tình cảm nhiều hơn.
Thái Vân Thành nghe nói như vậy, trong lòng hơi xúc động, sự việc đã đi đến bước này, thật ra ông cảm thấy có lỗi với con gái lớn Thái Ngưng, nhưng cũng biết rằng, trước mắt người có thể cứu được Thái Ngưng là Lý gia, vì thế mỉm cười khẽ gật đầu, sau đó liền cáo từ ra về.
Đợi Thái Vân Thành đi rồi, Lý Vân Bằng mới hỏi:
– Phụ thân, thật sự cần phải đi dọn sạch hội Sói Trắng và Chu gia sao, một nửa giang sơn của tỉnh Tô, đều phải sụp đổ a.
Lý Mạc Thân híp nửa mắt, nói:
– Việc này đều do Dương Thần gây ra, chúng ta chẳng qua cũng bất đắc dĩ, thật sự nếu xảy ra chuyện, cũng không thể trách chúng ta.
– Nhưng….
Lý Vân Bằng với vẻ mặt
kỳ lạ:
– Thật không biết cái gã Dương Thần nghĩ thế nào, hắn làm như vậy, khó đảm bảo sứ giả Hồng Mông sẽ không tìm thấy hắn.
Lý Mạc Thân cười nói:
– Dương Công Minh cũng không vội vàng, con còn lo lắng gì cho hắn?
Lý Vân Bằng cười ngại ngùng, nói:
– Con chỉ thấy xúc động, hắn có điều kiện ưu đãi như vậy, tại sao còn đi khiêu chiến với gián điệp của người khác, không biết hưởng phúc ở nước ngoài.
– Vân Bằng a….
Lý Mạc Thân quay đầu
lại, nhìn ra ánh nắng sớm ngoài cửa sổ, từ từ nói:
– Cái tên tiểu tử Dương gia kia….mười mấy năm về trước, có thể sống đến bây giờ, đã là một kì tích lớn lao, con không thể dùng logic bình thường để tự hỏi những quyết định hắn đã làm, đối với hắn như vậy không biết bao nhiêu, không ai có thể thật sự nắm giữ được ưu thế tuyệt đối.
Lý Vân Bằng im lặng, dường như tự hỏi ý của phụ thân là gì.
– Dương Công Minh…
Lý Mạc Thân thì thào nói
– Ngay cả ta cũng có chút khâm phục ngươi, ha ha….