Ý của Tô Nhan…thì ra là tự sát!
Cô ấy thực sự đã nghĩ đến việc lấy cái chết ra để bảo vệ sự trong trắng của bản thân?
“Em điên rồi sao?” Lâm Dương lấy lại thần trí lo lắng nói.
“Tôi không điên!” Tô Nhan trừng mắt ngược lại với anh.
Trong đôi mắt đẫm lệ đó, tràn đầy sự bát lực và đau khổ.
Lâm Dương giật mình.
Anh chưa bao giờ ngờ rằng Tô Nhan vì tìm kiếm một cơ.
hội mà đánh cược với mạng sống của mình…
Lúc này, Tô Nhan từ trong túi xách lấy ra một bản hợp đồng, đưa cho Lâm Dương.
Lâm Dương nhìn qua, cả người đột nhiên ngắn ra.
“Em… lại muốn chuyển 10% cổ phần của tập đoàn Duyệt Nhan cho tôi sao?” Lâm Dương sửng sốt nói.
“Người làm kinh doanh trước giờ không nói đến tôn nghiêm. Để có thể đạt được công việc kinh doanh, đàm phán thành công dự án, tôi đã phải khom lưng khuyu gối trước người khác, gượng cười và làm những điều trái với ý muốn của tôi. Con người anh tâm cao khí ngạo, làm kinh doanh chắc chắn sẽ không được. Cho dù sau này có mở phòng khám nhất định cũng khó có thể lâu dài. Có 10% cổ phần này, ít nhất có thể đảm bảo anh sẽ không chết đói.
Nhưng mà, Quốc tế Duyệt Nhan trước mắt vẫn chưa vươn lên, những cổ phần này cũng không có nhiều tiền. Anh cứ giữ nó trước, qua vài năm, có lẽ sẽ đủ.”
Lâm Dương cằm lấy hợp đồng, im lặng một lúc, sau đó trả lại: “Tôi không cần.”
“Cầm đi!”
“Em là muốn cầm cái này ra để thuyết phục tôi cho phép em đi khiêu vũ với Sóc Phương sao?”
“Không, tôi đã quyết định không đi rồi.” Tô Nhan hít một hơi thật sâu lau đi giọt nước mắt trên khóe mắt: “Những gì anh nói rất có lý. Tôi chỉ nghĩ đến sự nghiệp, không cân nhắc đến cảm nhận của anh. Anh là một người đàn ông, đương nhiên, không thể nào chấp nhận được việc vợ mình cặp kè với những người đàn ông khác. Anh nói đúng, Thất Thanh này … Tôi không cần nữa. “
Lâm Dương sững sờ nhìn Tô Nhan.
Lần này, anh ném đủ ngũ vị, tình cảm đối với người phụ nữ này cũng không nói rõ, không biết rõ …
“Tiểu Nhan, em yên tâm, Quốc tế Duyệt Nhan sẽ trở nên lớn mạnh. Nếu như em thực sự muốn đại diện cho Thất Thanh đó, tôi sẽ để em đạt được thứ mình muốn.” Lâm Dương hít sâu một hơi nói.
“Đừng vẽ bánh cho tôi nữa, ai cũng có thể khoác lác. Nếu là người khác nói lời này, tôi có thể chú ý một chút, nhưng anh thì bỏ đi.” Tô Nhan thấp giọng nói.
Mặc dù cô đã từ bỏ rồi, nhưng sự thất vọng trong mắt cô vẫn rất rõ ràng.
Lâm Dương không nói gì “Được rồi, chúng ta đừng nói nhảm nhí nữa. Anh đợi ở đây. Tôi đi lên một nói chuyện với anh Sóc Phương. Cho dù không muốn tiếp tục ở lại hội trường, tốt xáu gì cũng phải chào chứ? Rốt cuộc, chúng ta đã đối tác trên danh nghĩa! Ngẳng đầu không gặp thì cúi đầu cũng gặp. “