Vị thiên tài có Thiên dương hoả mạch này từ nhỏ tuy được các trưởng bối toàn tâm dạy dỗ nhưng chưa từng trải qua những sự tình có liên quan đến sinh tử nên sắc mặt hắn lúc này trắng bệch, hoảng sợ hét lên một tiếng, cực kỳ sợ hãi, lập tức xoay người tránh né.
Nhưng ngay vào lúc chỉ mành treo chuông, cổ của thanh niên bỗng chặt lại, thân hình đột nhiên bay thẳng lên, trực tiếp bị dựng đứng giữa không trung.
Ở dưới chân hắn hoả lãng chen chúc nhau bay qua.
Bạch y thanh niên chưa hết kinh sợ, quay đầu lại nhìn, hoá ra là tu sĩ gầy gò đang nắm chặt cổ áo của hắn.
“Thiên Tuyền Phong Hàn Lập chiến thắng.” Tu sĩ gầy gò lạnh lùng nói.
Bạch y thanh niên lúc này mới hiểu, đúng là mình đã thua, hơn nữa còn bị một vài hoả cầu phù cấp thấp dễ dàng đánh bại.
Mặt thanh niên trắng bệch ra.
Còn những tu sĩ đứng xem sau khi kinh ngạc hô hoán một lúc, mặt mũi ai nấy đều lấm la lấm lét nhìn trộm.
Nên biết rằng, cho dù Hoả đạn phù là loại phù sơ cấp nhưng một tấm phù dù sao cũng phải cần một khối linh thạch mới mua được.
Nhưng vị này có thể một hơi ném ra ba bốn chục tấm, mỗi trận là đi toong mất ba bốn chục linh thạch rồi.
Cái này không thể đơn giản gọi là xa xỉ mà phải dùng cụm từ “phá gia chi tử” để hình dung.
Phải biết rằng một kiện pháp khí cấp thấp tốt một chút cũng chỉ có giá như thế mà thôi.
Lẽ nào người này thực sự vì muốn giành được thắng lợi, cũng không tiếc phải khuynh gia bại sản sao?
Dưới ánh mắt khác thường của các đệ tử Lạc Vân Tông, Hàn Lập hướng về tu sĩ gầy gò thi lễ, sau đó mặt không đổi sắc bước ra khỏi vòng bảo hộ.
Còn vị Bạch y thiếu niên họ Tuân kia thì hận thù nhìn bóng lưng của Hàn Lập, không chút tâm phục, nhưng dưới cái lừ mắt lạnh lùng của tu sĩ gầy gò, cũng chỉ có thể bất đắc dĩ bước ra khỏi đấu trường.
Tuy trận đấu đầu tiên đã kết thúc, Hàn Lập cũng không chú ý đến việc quan sát đấu pháp của người khác, liền tự lo cho bản thân bằng cách trở về chỗ ở của mình.
Rất nhanh hai ngày sau đó, vòng tỉ thí thứ nhất toàn bộ kết thúc.
Trong đó có không ít đấu pháp tuyệt vời, đều khiến cho các đệ tử Lạc Vân Tông đến xem say sưa bàn tán không thôi.
Mà tràng đấu lần trước do Hàn Lập dùng hàng chục Hoả Đạn phù cấp thấp để đánh bại đối thủ, tự nhiên cũng khiến cho rất nhiều người cực kỳ hâm mộ đến mức không còn gì để nói. Bọn họ tự nhiên đều cho rằng Hàn Lập là đệ tử của đại gia tộc nào đó, mới có thể vung tiền như vậy.
Nói tóm lại, sau trận chiến đó Hàn Lập khiến cho phần lớn mọi người đều nhận biết được hắn, thành ra hắn cũng có chút danh tiếng.
Đợt tỷ thí thứ hai, Hàn Lập xuất tràng rất sớm, ngay buổi chiều của ngày đầu tiên đã đến lượt hắn rồi.
Trong lúc hắn thần sắc bình thường bước vào trong trường đấu, ở bốn phía xung quanh những đệ tử mà lần trước đã từng xem Hàn Lập tỷ thí, nhất thời đều thấp giọng thì thầm.
“Đấy chính là tên gia hoả của Thiên Tuyền Phong, hai ngày trước để đánh bại đối thủ, hắn ta một lần xuất ra mấy chục lá phù đấy.”
“Thật hay giả? Người này trông rất bình thường, lẽ nào hắn không tiếc tiền sao?”
“Di! Khê quốc chúng ta, hình như không có đại gia tộc tu tiên nào mang họ Hàn a! Lẽ nào hắn từ quốc gia khác bái nhập vào bổn môn.”
Hàn Lập nghe thấy những lời đó, thần sắc như thường, chỉ là ánh mắt hơi nheo lại, đánh giá đối thủ lần này.
Đó là một nam đệ tử thanh tú, thoạt nhìn chỉ mười bảy mười tám tuổi.
Người này mặc áo xanh gọn gàng, ngoại trừ ở eo lưng có đeo một túi trữ vật, còn đâu không có đồ vật vụn vặt nào cả.
Trên mặt vẫn còn vẻ ngây thơ, thần sắc ngưng trọng nhìn Hàn Lập.
Xem ra âm thanh bàn luận của mọi người ở bên ngoài cũng đã lọt hết vào tai của đối phương.
Hàn Lập nhìn đối thủ tựa hồ như mới vừa hết tuổi thiếu niên không được bao lâu, đầu mày hơi nhíu lại, nhưng khi âm thanh “Bắt đầu” lạnh lẽo vang lên, hắn lập tức nhấc tay thò vào trong túi trữ vật.
Cùng lúc đó, ngay lúc trận đấu bắt đầu, thanh niên đệ tử đối diện lại vươn hai tay nhanh hơn Hàn Lập, sau khi bạch quang loé lên, hai cây băng truỳ sáng loáng liền bắn nhanh về phía Hàn Lập, sau đó trên thân thanh quang lại loé lên, thân ảnh như gió trực tiếp đánh thẳng về Hàn Lập.
Người này đã học theo Hàn Lập, trước tiên dùng hai tấm Băng Truỳ phù, bức Hàn Lập không kịp đối phó với hắn, tiếp theo bản thân thi triển Khinh Thân thuật, trực tiếp xông thẳng đến về phía Hàn Lập.
Hàn Lập ngẩn người, không khỏi cười rộ.
Hắn không chút hoang mang, thân ảnh loé lên, hai cây băng truỳ bay sượt qua người, tiếp đó mắt nhìn đối thủ với sắc mặt vui mừng đang xông thẳng đến trước mặt, một tay phất ra, từ trong lòng bàn tay có hoàng mang phóng ra nhưng đồ vật trong tay còn lại chưa kịp thi triển ra.
Thân hình Hàn Lập liền mờ đi, sau đó thi triển La Yên bộ, từ chỗ vừa đứng biến mất không còn chút tung tích.
Lúc này vị đệ tử trẻ tuổi đánh vào khoảng không, ngạc nhiên không ít, hoàng mang trong tay không khỏi ảm đạm, chính là một pháp khí hình lưới.
Không đợi thanh niên đệ tử nhìn quanh tìm kiếm bóng dáng của Hàn Lập thì đột nhiên sau não nổi lên một trận đau nhức, tiếp đó trước mặt đột nhiên tối sầm.
Người liền ngã xuống đất, bất tỉnh nhân sự.
“Thiên Tuyền Phong Hàn Lập chiến thắng!” Tu sĩ gầy gò, sau khi trong mắt loé lên một tia ngạc nhiên liền bình thản tuyên bố.
Vừa rồi Hàn Lập đột nhiên xuất hiện ở sau lưng của đối thủ, nhẹ nhàng gõ một đao, liền đánh ngất đối thủ tại đương trường.
Lúc này bên ngoài tràng đấu lập tức có mấy vị tu sĩ vội vàng chạy vào, kiểm tra qua thanh niên đệ tử đang hôn mê bất tỉnh, rồi hướng về tu sĩ gầy gò ở trên không hơi gật đầu, ý muốn nói không có gì đáng ngại, sau đó liền đi ra bên ngoài.
Lúc này bên ngoài trường đấu, tự nhiên lại xảy ra một trận xao động. “Ngươi có nhìn thấy không? Vị Thiên Tuyền Phong đệ tử kia sử dụng loại pháp thuật gì mà có thể trong nháy mắt liền xuất hiện ở đằng sau của đối thủ? Thật không thể tưởng tượng nổi.”
“Đồ đần. Đó mà là pháp thuật gì, rõ ràng là thân pháp võ thuật của Thế tục giới. Nhưng cao minh đến vậy thì ta chưa bao giờ nhìn thấy!” Một vài đệ tử Lạc Vân Tông có chút lịch duyệt, ít nhất cũng có vài người nhận ra lai lịch thân pháp của Hàn Lập.