Sự đau xót này thì hắn ta không thể nói ra, người khác cũng không thấy. Dù vậy, trong lòng hắn ta đã có thêm một vết thương rất sâu, khó mà lành lại.
Chỉ thoáng chốc, sứ thần Bắc Hạ và Dạ Lương đã tới kinh nhiều ngày, còn hơn nửa tháng là tới lễ trừ tịch mừng năm mới. Sứ thần thấy Thẩm Nguyệt và Tô Vũ đều bình an thì yêu cầu rời kinh về nước.
Hoàng đế tất nhiên sẽ không giữ họ lại ăn Tết, chỉ ước họ mau chóng rời đi. Hiện tại, triền đình và hậu cung xảy ra cả đống chuyện, chúng sắp ép Hoàng đế tới mức không thở nổi rồi.
Hôm nay là ngày mùng tám tháng mười hai, sứ thần định qua hôm nay mới rời kinh. Vương gia Bắc Hạ định mời Thẩm Nguyệt tới biệt cung gặp mặt một chút coi như là đoàn tụ.
Hoàng đế không có lý do từ chối nên phái ra một nhóm thị vệ đại nội hộ tống Thẩm Nguyệt tới biệt cung.
Những thị vệ đại nội kia không chỉ có nhiệm vụ bảo vệ an toàn cho Thẩm Nguyệt mà quan trọng hơn là họ phải giám sát từng hành động cử chỉ của Thẩm Nguyệt và vương gia Bắc Hạ, ghi nhớ kỹ càng từng câu nói của hai người.
Ở trong cung Thái Hòa một tháng, cuối cùng Thẩm Nguyệt cũng có thể bước ra khỏi cửa cung.
Năm nay, Đại Sở bị tuyết tai cực nghiêm trọng, ngay cả Thượng Kinh cũng bị ảnh hưởng không nhỏ. Vật giá tăng cao, dân chúng tiết kiệm để ăn Tết, bên ngoài không náo nhiệt như ngày xưa.
Biệt cung không quá xa, sau khi ra khỏi hoàng cung, đi qua một vỉa hè, họ tới một lối đi dài, nhỏ lát đá còn ướt sũng, đầu tường cao hai bên chất chồng tuyết trắng.
Mất khoảng hai, ba canh giờ, nhóm người đã tới cửa biệt cung.
Lúc này vương gia Bắc Hạ đang đích thân đứng ở cửa biệt cung nghênh đón.
Dịp như này, làm sao mà thiếu Lục hoàng tử Dạ Lương tới hóng chuyện được, hắn ta thong thả đi ra, thấy Thẩm Nguyệt thì cười tít mắt: “Tĩnh Nguyệt công chúa xinh đẹp độc thân à, đã lâu không gặp!”
Thẩm Nguyệt không gặp tên này thì chẳng sao, hôm nay vừa thấy thì lập tức nhớ tới cung yến vừa rồi. Nàng cong môi cười: “Mấy ngày trước vừa mới gặp, trí nhớ của Lục hoàng tử bị chó gặm rồi sao?”
Thẩm Nguyệt tới biệt cung chỉ để ăn một bữa cơm tối thôi, nàng vào trong sảnh, thị vệ đại nội theo sát, đứng thẳng tắp sừng sững.
Trong sảnh có một cái bàn thấp, vì còn chưa tới giờ nên chưa bày đồ ăn.