Nói xong những lời này, Trần Tấn Hào chỉ để lại một cái nhìn thương xót rồi rời đi. Ngư Tranh nhìn chằm chằm vào bóng lưng cậu ta, tâm tư trong lòng càng thêm trĩu nặng.
Không phải Ngư Tranh không tin Tiêu Cảnh Vũ, cô chỉ không tin cám dỗ sẽ không tìm đến anh. Vậy trước khi cám dỗ trong xã hội tìm đến Tiêu Cảnh Vũ, Ngư Tranh phải trở thành cám dỗ mạnh mẽ nhất.
Buổi tối ở trong phòng, trong lúc nói chuyện qua videocall với Tiêu Cảnh Vũ, sẵn tiện Ngư Tranh cho anh xem đồ đạc và thức ăn cô chuẩn bị đóng gói gửi qua cho anh. Đáng nói ở chỗ, lúc Ngư Tranh soạn đồ bỏ vào thùng, tầm mắt của Tiêu Cảnh Vũ lại dán trên người cô.
Ban đầu Tiêu Cảnh Vũ không thể nhìn thẳng, nhưng qua một lúc cũng dần quen. Chỉ là, càng nhìn anh càng hổ thẹn với lòng vì bản thân như kẻ xấu rình trộm.
Mãi một hồi lâu sau, khi Ngư Tranh đóng xong kiện hàng đầu tiên, khi được hỏi có cần gì khác, Tiêu Cảnh Vũ không còn tâm trí đáp vào trọng tâm, trái lại anh chỉ vô thức bộc bạch ra nỗi lòng: “Tranh à, bên đây đang có tuyết, lạnh tới mức anh không muốn rời giường.”
Điện thoại được Ngư Tranh đặt đứng dọc trên bàn học, lúc nghe anh nói cô đứng chống một tay ở cạnh bàn, lưng hơi khom xuống nhìn ngược lại anh đầy khó hiểu.
Chỉ vài giây sau, không đợi Ngư Tranh hỏi lại, Tiêu Cảnh Vũ đang vùi mình trong chăn khổ sở tiếp lời: “Em ăn mặc mát mẻ như vậy, có phải muốn anh bị tê cứng từ đầu đến chân không?”
Bị anh “chất vấn”, Ngư Tranh tự cúi đầu nhìn mình, chiếc áo cổ vuông cô đang mặc trên người chỉ cần khom xuống một chút đã thấy được “cảnh quang” không được che đậy bên trong. Hiểu ra ý của Tiêu Cảnh Vũ, Ngư Tranh nhàn hạ nở một nụ cười, từ tốn đáp: “Là anh tự nghĩ đen tối thôi, em có làm gì đâu.”
“…” Tiêu Cảnh Vũ cắn răng cam chịu, tránh để lộ ra những suy nghĩ không mấy trong sạch của mình nữa.
Tuy nhiên, anh còn chưa có cơ hội yên ổn lại lòng dạ, Ngư Tranh bỗng hỏi một câu đầy cạm bẫy: “Không biết kích cỡ ngực trung bình của con gái bên Mỹ là bao nhiêu nhỉ?”
Tiêu Cảnh Vũ vốn không đề phòng cũng không nghĩ ngợi nhiều, vừa nghe hỏi anh đã thẳng thừng đáp: “Anh không biết, nhưng anh chắc chắn số đo ngực của em không đến 80 centi.”
“Anh!” Ngư Tranh giật mình trừng mắt, biểu cảm có phần kiêu ngạo thoáng cái đã bị Tiêu Cảnh Vũ chọc đến nổi giận bừng bừng: “Anh dám chê ngực của em bé sao?”
Tiêu Cảnh Vũ vẫn rất thành thật, anh không chút hoảng loạn, thậm chí là bình tĩnh gật đầu thừa nhận, còn dùng lời nói của cô để bẻ chữ: “Phải, ngực của em bé.”
Ngư Tranh: “…”
Bị Ngư Tranh lườm, Tiêu Cảnh Vũ chỉ cười hì hì. Tiếc rằng chiêu cuối còn chưa tung ra, ngay chính cô cũng không thể dự đoán trước được phản ứng của anh.
Sau một hồi im lặng hạ quyết tâm, Ngư Tranh không chút vòng vo, thẳng thắn mang những nghi vấn trong lòng ra hỏi: “Em hỏi anh một chuyện, ngoài việc học ra, điều nhiều nhất anh nghĩ đến là gì?”
Tiêu Cảnh Vũ còn chưa dừng lại để suy nghĩ đã nhanh nhẹn đáp: “Nghĩ đến em.”
Câu trả lời này của Tiêu Cảnh Vũ giống như thiết lập sẵn khiến Ngư Tranh không hài lòng. Cô ngẫm nghĩ kỹ lưỡng, quyết định hỏi thêm một câu tế nhị: “Ý của em là, những lúc ham muốn trỗi dậy, anh thường nghĩ đến điều gì để giải quyết.”
Tiêu Cảnh Vũ phía bên kia màn hình bỗng “Ồ” lên một tiếng, nét mặt của anh cũng cẩn trọng hơn hẳn: “Sao đột nhiên lại hỏi anh vấn đề này?”
“Thì có người nói, không chừng lúc anh đang nói chuyện với em, bên dưới thân anh là cô gái khác.”
Tiêu Cảnh Vũ nghe xong liền cười nhếch môi khinh thường, dáng vẻ của anh hiện giờ vô cùng tự cao: “Người nói với em câu đó chắc chắn xem trọng cái thân hơn cái đầu rồi. Mà khoan đã, em nghe lời người khác nghi ngờ anh sao? Vậy từ giờ trở đi, mỗi lần anh giải quyết đều videocall cho em tự xác nhận nhé?”
“Anh!” Ngư Tranh chột dạ lẫn xấu hổ mà trừng mắt nghiến răng: “Anh cũng biến thái có kém gì! Hừ!”
Trái ngược với trạng thái bối rối đứng ngồi không yên của Ngư Tranh, Tiêu Cảnh Vũ thản nhiên đáp lại một câu ẩn chứa ngụ ý sâu xa: “Đều vì nghĩ đến em, ‘anh em’ tốt của anh tự động biến thành kẻ xấu.”
Ngư Tranh: “…”