” Đây là Tử Lôi trúc năm đó ngươi sư tổ phi thăng lôi kiếp làm thành biến dị vật.”
” A, vậy đồ nhi phải cảm tạ sư tổ, vật này trước mắt có ích cho con tu luyện.”, ” Nhưng sư phụ trúc thân thể quá đồ sộ a~”
Nguỵ Trạch xem trong mắt đồ đệ, phất tay thu đi Tử Lôi trúc nói:
” Lôi linh trong này không ổn định, yên tâm tiếp tục công việc hằng ngày ta sẽ giúp ngươi luyện hoá nó.”
Chung Ly vui vẻ trở về điện sửa sang lại bản thân sau đó trở lại thác nước tu luyện. Nàng cầm kiếm vận dụng linh khí chuyển hoá thành lôi điện nhưng liên tiếp nếm thử đều không thành công.
” Lôi sinh thành từ thiên, không có vật dẫn luyện tập thực sự quá khó.”
———
Thời gian hai tháng tiếp tục trôi qua, để rèn luyện lôi linh trong Tử Lôi trúc sư phụ phải ra ngoài một chuyến tìm kiếm bổ sung nguyên liệu.
Trong núi, Chung Ly ngày qua ngày nếm thử rèn luyện thần thức. Nàng sau khi thành công xâm nhập thần thức vào thân kiếm thường xuyên mất đi tri giác ngủ mơ. Chỉ đến khi thần thức khô kiệt mới tỉnh dậy. Phương pháp này hiệu quả vẫn không tồi, thần thức của nàng vậy mà đã tăng trưởng gấp đôi so với hai tháng trước.
Bên cạnh đó luyện thể Chung Ly cũng không hề bỏ bê, ngồi dưới thác nước dòng chảy nàng đã có thể bình thản tiếp nhận sức nước đè nặng mà đả toả tu luyện nửa ngày. Tăng tiến chính là theo cấp số nhân.
Thở ra một hơi đứng dậy từ dòng thác, Chung Ly da thịt hữu lực rắn chắc, một tay đấm gãy thân cây gần nhất, ra tay vô cùng lưu loát, lực độ cũng tăng tiến.
” Luyện thể tầng thứ hai hoàn mỹ còn cần một loại dược liệu. Cũng đã đến lúc tiếp tục ra ngoài làm nhiệm vụ.”
Mặc vào thân truyền đệ tử vốn có pháp y, Chung Ly đến trước đình chờ đợi đồng bạn. Hôm nay chính là sinh nhật mười hai tuổi của nàng. Trước đó Tạ Ngọc sinh thần đã không thể tổ chức bởi vì tên nhóc này nhận nhiệm vụ quá dày đặc, không mấy khi thấy hắn bóng dáng xuất hiện trong tông môn.
Ngồi hóng gió trước đình, A Lân và Tử Đằng đúng hẹn tiến đến chúc mừng nàng. Doãn Ứng Nguyệt tiến vào thấy chính là cảnh tượng này: Chung Ly một chân gác lên A Lân trong lòng bế một mũm mĩm tiểu nữ hài.
Thấy đồng bạn đã đến Chung Ly liền phất tay kêu gọi nàng ấy. Doãn Ứng Nguyệt ngồi xuống trước mặt nàng xem xét:
” A Ly đây là ngươi từng kể qua hai tiểu đồng bọn?”
” Đúng vậy, giới thiệu một chút với ngươi…” vừa nói nàng vừa chỉ bên cạnh A Lân và Tử Đằng. Doãn Ứng Nguyệt mới lạ xem xét một thú một thụ sau đó cũng lôi trong linh thú túi ra một con chim sặc sỡ.
” Đây là Tiểu Vũ, là trứng chim lần trước ở Tây rừng rậm. Gần đây nó đã phu hoá thành công.”
Chung Ly nhận lấy sặc sỡ điểu xem xét.
” Khổng tước ngoài đời vẫn là đẹp mắt, để trứng nở hẳn ngươi cũng tốn không ít công sức.”
Tiểu Vũ nhảy nhót trên tay nàng cuối cùng đậu xuống trên đầu A Lân. Tiểu kỳ lân đang híp mắt buồn ngủ bỗng cảm thấy bị mạo phạm liền hất ra nàng chân muốn vùng đánh to gan chim. Chung Ly và Ứng Nguyệt nhìn hai linh thú đuổi đánh nhau cũng không quan tâm lại nói sang chuyện khác.
” Ứng Nguyệt chuyện về Lý Giả Tuệ giải quyết đến đâu rồi.” Lần trước trở về nghe nói Ứng Nguyệt vẫn luôn tiềm tu, rất ít khi ra ngoài.
” Ta cũng không đặc biệt chú ý, chỉ biết rằng Lý gia bị bên trên cảnh cáo đã yên lặng được một thời gian. Lý sư tỷ gặp ta trong tông môn cũng không còn điệu bộ huênh hoang lúc trước.”
” Ngươi vị hôn phu cuối cùng cũng còn chút tác dụng.”
” Hắn sau lần đó thi thoảng vẫn gửi thư muốn biết ta tình hình. Phiền đã chết.”
Chung Ly nghe vậy xoa cằm cảm thán:
” Hường phấn đã bay đầy trước mắt tại hạ, cô nương kiềm chế chút.”
Doãn Ứng Nguyệt đang đỏ mặt giận dỗi nàng thì từ xa Tạ Ngọc đi đến. Hai người thu lại bộ dáng đùa giỡn đợi hắn tiến đến.
Tạ Ngọc tươi cười đi đến, hắn toàn thân hơi thở mạnh mẽ, tu vi đã tiến đến hậu kỳ. Chung Ly lườm hắn một cái nói:
” Mất tích thời gian thật lâu, ngươi hình như ra ngoài đã thành nghiện.”
” Chẳng phải tại hạ đã trở về đúng lúc Chung tiểu thư sinh thần không phải sao.” Nói xong liền đẩy quà đến trước mặt nàng.
” Ra ngoài nhiều, thứ tốt ngươi hẳn không ít, ta sẽ không chối từ.” Thu đi Tạ Ngọc lễ vật nàng và Ứng Nguyệt cũng đưa lên trước mặt hắn quà tặng.
” Đây là chúng ta lễ vật muốn tặng ngươi ba tháng trước sinh thần. Hôm nay liền ăn mừng cả hai người các ngươi đi.” Ứng Nguyệt tủm tỉm cười nói.
Tạ Ngọc giơ lên ly rượu cười đáp:
” Cũng ăn mừng các ngươi hai cái đều tăng tiến tu vi, luyện khí sáu tầng hẳn không còn xa.”
Ba người ăn nhậu lại nghe Tạ Ngọc kể thú vị sự trên đường làm nhiệm vụ, đều cảm thấy không khí quen thuộc một năm trước ùa về. Sau này tu vi cao chưa chắc họ mỗi năm đều có một này chung vui như thế này.
Mang theo men say trở về điện, Chung Ly mới bước vào đã thấy trên bàn đặt một hộp quà. Nàng tỉnh táo mở ra, nằm gọn bên trong là một thanh trúc, chiều dài vừa vặn bằng nàng kiếm. Mỉm cười thu đi hộp, thầm cảm ơn sư phụ, luyện chế xong thứ này quả thật vừa vặn nàng sinh thần.