Tiếp tục đấu giá. Mỗi một món đồ Dương Các Lão lấy ra đều khiến bên dưới náo loạn.
Thời gian cứ thế dần trôi, trong lúc này, Hùng Nhị cũng đã vài lần ra tay và mua về được một gam đan dược tráng dương.
Còn Diệp Thành dành phần lớn thời gian để ngủ, không có tiền thì chỉ có thể ngủ thôi.
Có một món đồ có tới giá tám trăm nghìn, và được một kẻ mạnh không rõ danh tính mua lại.
Mãi tới khi màn đêm buông xuống, Dương Các Lão mới rút ra một hộp ngọc sáng trong. Nếu nói về hộp ngọc này thì trông quả thật rất cao quý vì nó được làm bằng linh ngọc, xung quanh còn phát sáng và trên mặt hộp ngọc còn khắc từng đường phù văn và ba đạo phong ấn và có thể nhìn thấu hộp ngọc, thấy được một viên đan dược màu tím nằm yên ắng bên trong.
“Thiên Tịch Đan”.
“Là Thiên Tịch Đan”.
“Cuối cùng cũng đợi được tới nó rồi”.
Hộp ngọc vừa được lấy ra, những cặp mắt bên dưới đều sáng cả lên, người nào người nấy ngồi thẳng nhìn chằm chằm vào hộp ngọc, khí tức cũng gấp gáp hơn. Nên biết rằng đan dược bên trong rất có khả năng là linh đan thay đổi được cục diện của Đại Sở sau này.
“Mau, mau, tới Thiên Tịch Đan rồi”, bên trong góc, Hùng Nhị vừa nhìn chăm chú hộp ngọc, vừa đẩy Diệp Thành.
“Tới rồi sao?”, Diệp Thành vội vẩng đầu nhìn viên linh dược màu tím kia.
“Đó chính là Thiên Tịch Đan sao?”, Diệp Thành liếm miệng.
“Lợi hại chứ?”
“Không liên quan gì đến chúng ta, có bán ngươi đi cũng không mua nổi đâu”.
Dưới con mắt của hàng chục người, Dương Các Lão đẩy hộp ngọc đựng Thiên Tịch Đan lơ lửng giữa không trung.
“Thiên Tịch Đan có thể hỗ trợ người ta ở cảnh giới Chuẩn Thiên lên tới cảnh giới Thiên, đương nhiên chỉ là có thể, còn đột phá được tới cảnh giới Thiên hay không thì còn phải xem tạo hoá của ngươi nữa”.
Sau khi giới thiệu qua, Dương Các Lão điềm tĩnh nói: “Thiên Tịch Đan, giá khởi điểm năm trăm nghìn, mỗi lần tăng giá không dưới một trăm nghìn linh thạch, bắt đầu đấu giá”.
“Năm…năm trăm nghìn?”, nghe cái giá này, có quá nhiều người không khỏi nuốt nước bọt.
Nếu không phải môn phái hoặc thế gia thì ai có nổi nhiều linh thạch như vậy. Rất nhiều người đã ý thức được Thiên Tịch Đan không hề có duyên với mình, chỉ tính cái giá khởi điểm thôi cũng đủ khiến bọn họ nghẹt thở rồi.
“Năm trăm năm mươi nghìn”, có điều có người vẫn rất giàu có, lập tức hét giá, và cũng không cần phải giới thiệu đây là ai nữa vì người này đã dị dung rồi.
“Sáu mươi nghìn”.
Bên dưới lại có người tiếp tục trả giá khốc liệt, cái giá của nó cũng theo đó mà tăng dần. Sau vài hồi đấu giá, nhiều người bị đẩy ra khỏi cuộc đấu giá, vài triệu linh thạch của bọn họ không đủ để đấu chọi, cũng có thể nói cuộc đấu giá Thiên Tịch Đan lúc này mới chính thức bắt đầu.
“Năm triệu”, quả nhiên trong đám người có người của thế lực lớn nâng mức giá mới. Thế lực lớn trong đám đông rất tường tận tình thế, cứ thế quyết chiến.
“Năm triệu linh thạch, đó là năm triệu linh thạch đấy”, Hùng Nhị cứ thế kéo Diệp Thành tỏ vẻ kích động.
“Biết đâu người trả giá là nhà họ Hùng”, vừa nói, Diệp Thành vừa lấy tay vỗ vào đùi Hùng Nhị sau đó nhéo hắn một cái.
Cái giá năm triệu trên trời lúc này đã khiến cho gần như tất cả những người ở đây đều bàng hoàng, tiếp sau đó mới là màn kịch hay tranh giành giữa các bên.