Sau khi săn lại, chặt đùi gà thành từng miếng, thêm gừng thái sợi để khử tanh. Xào dậy mùi thơm xong cho thêm nước, thêm bắp ngô, bắt đầu nấu canh, rồi cho thêm mì.
Chừng mười phút sau, tô mì gà nóng hổi ra lò.
Mì gà mùi vị cực thơm, Hình Vân nôn nóng há mồm ra đợi. Tiết Doanh Song gắp một đũa mì, đút hắn ăn miếng đầu tiên.
Trình tự nấu mì gà tuy rằng đơn giản, nhưng canh gà vô cùng thơm nồng, giống như đã hầm hết mấy tiếng đồng hồ, còn mang theo vị thơm ngọt của bắp ngô. Ánh mắt Hình Vân lập tức sáng lên, cướp đũa, vội vàng đút Tiết Doanh Song ăn một miếng.
Hình Vân: “Thơm quá luôn, em nếm thử.”
Tiết Doanh Song: “Không tệ.”
Bọn họ chỉ có một đôi đũa, ngay cả bát cũng không có. Tiết Doanh Song muốn Hình Vân tự ăn, Hình Vân lại không chịu, càng muốn đút qua đút lại, ăn giống như mấy tình yêu gà bông của tụi học sinh.
Hai người anh một miếng, em một miếng, trong chớp mắt mì bị quét sạch sẽ.
Nước canh vẫn chưa uống, Tiết Doanh Song ném bắp ngô cho Hình Vân trước, lại hâm canh đến độ nóng mà Hình Vân ưa thích. Đợi Hình Vân sắp gặm ngô xong, canh cũng đủ nóng rồi, Hình Vân bưng nồi lên uống.
Chưa đến nửa giờ, cái nồi trống trơn, hai người thỏa mãn nằm phơi bụng dưới đất.
Lúc này đã xế chiều, ánh nắng gay gắt bên ngoài ngôi nhà khẽ xuyên qua tấm rèm cửa đã bạc màu. Chiếc điều hòa cũ kỹ không có sức lực, ra sức thổi ra tạp âm ù ù.
Trong phòng khách không có sô pha, hai người ngồi trên nền gạch men trắng hơi ố vàng, bên tai nghe thấy tiếng chơi mạt chược không biết từ nhà nào truyền đến.
Bọn họ nhìn thoáng qua nhau, không hẹn cùng nở nụ cười.
Đồ dùng trong nhà còn thừa không nhiều lắm, buổi chiều, Hai người ngồi vào chiếc bàn nhỏ duy nhất, một người học bài, một người làm việc, cứ như vậy lặng lẽ trải qua cả buổi chiều.
Gần tối, hai người đi ra ngoài, ăn một món xào bên quán cóc ven đường.
Ăn xong, hai người lại mua dưa hấu đến công viên ăn, lại mua kẹo từ cửa hàng nhỏ bên cạnh, lấy kẹo để thuê quả bóng của một bạn nhỏ trong công viên, đá một hồi.
Chín giờ tối, hai người chậm rãi về nhà, cùng nhau tắm rửa, cùng nhau đọc sách, hơn mười một giờ, cùng nhau ngủ.
Chỗ này chỉ có một chiếc giường xếp nhỏ hẹp, trừ phi nằm đè lên nhau, nếu không hai người không chen vừa nổi. Bọn họ hết cách, dứt khoát trải thùng giấy ra, ngủ dưới đất.
Trên sàn nhà, Tiết Doanh Song trở mình, không ngủ được. Cậu nắm tay Hình Vân, hôn nhẹ lên vết sẹo nhàn nhạt trên cánh tay Hình Vân.
“Còn đau không?”
“Nói không đau là em sẽ không hôn nữa đúng không?”
Lúc trưa Tiết Doanh Song ra ngoài mua thức ăn, Hình Vân mở máy liên lạc cùng Bạch Khiêm Dịch. Hắn kể sơ lược sự việc cho Bạch Khiêm Dịch nghe, Bạch Khiêm Dịch cũng nói cho hắn biết, hôm qua mình đã nói chuyện trước đây của hắn cho Tiết Doanh Song biết.
Hình Vân nghe xong vô cùng hối hận, sớm biết thì đã kể hết chuyện cho Tiết Doanh Song nghe rồi, để Tiết Doanh Song đau lòng hắn, mãi mãi không rời xa hắn.
Đang nghĩ ngợi, lại nghe Tiết Doanh Song nói: “Mặc kệ có đau hay không, đều hôn cả.”
Tiết Doanh Song nói xong, xoay người nằm sấp lên mình Hình Vân, bắt đầu hôn lên một vết sẹo trên người Hình Vân.
Bỗng nhiên Hình Vân hoài niệm. Không phải hắn không muốn nói sự thật cho Tiết Doanh Song, mà thời gian ở bên cạnh Tiết Doanh Song quá hạnh phúc, làm cho hắn cũng quên mất trước đây từng xảy ra chuyện gì.
Càng về đêm, tiếng ồn của máy điều hòa càng rõ. Thỉnh thoảng có tiếng khóc của trẻ con cùng tiếng chó sủa phá vỡ tiếng ồn của điều hòa, truyền vào trong nhà.
Hai người cũng không ngại ồn, chỉ kéo tay đối phương nằm trên đất.
“Có cảm giác tụi mình đã sống ở đây rất lâu rồi.” Hình Vân nói, “Em là đội trưởng, em vào xưởng sớm hơn anh vài năm, đã làm tới chức chủ nhiệm phân xưởng. Cùng nhau làm việc trong công xưởng, cùng nhau tan ca, cùng nhau đong đếm cân đường, nắm gạo.”
Hình Vân trở mình, nằm nghiêng nhìn Tiết Doanh Song. Tiết Doanh Song cũng nghiêng người, hai người nhìn nhau.
Hình Vân: “Nếu như vậy, em còn thích anh không?”
Tiết Doanh Song: “Xưởng trưởng bá đạo phải lòng em à? Rất lãng mạn, em thích.”
Hình Vân: “Anh có thể nhận thầu cả một phân xưởng cho em.”
Tiết Doanh Song: “Khế ước tình nhân của xưởng trưởng bá đạo.”
Hình Vân: “Chỉ cần em chịu làm tình nhân anh, xoay ca đêm không sắp cho em. Đợi anh thăng chức quản đốc, chuyện đầu tiên là để em nhận chức của anh, làm xưởng trưởng.”
Tiết Doanh Song nghe xong cười ha ha, Hình Vân cũng không nhịn được cười lên.
Bọn họ trong một thế giới song song nào đó, có lẽ sẽ trải qua cuộc sống như vậy.
Đó là một thế giới thật xinh đẹp nhỉ?
Hắn nghĩ là phải.
Cho tới nay, Hình Vân cho là mình muốn sống một cuộc sống xa hoa. Nhưng từ khi gặp được Tiết Doanh Song, hắn lại cảm thấy cuộc sống có thể trôi qua rất đơn giản. Dù cho hai người cùng nhau ngồi trên đất, dùng một đôi đũa, ăn một nồi mì bình thường, như vậy cũng có thể cảm nhận được hạnh phúc.
Hắn tin Tiết Doanh Song cũng nghĩ như vậy.
*
Sau khi hai người ẩn cư trong ngôi nhà cũ vài ngày, lại đến ngày đi làm.
Hình Vân chở Tiết Doanh Song đến đại học A, thì tự mình về công ty. Hắn mở điện thoại, phát hiện hai ngày mẹ hắn không gọi điện đến, xem ra là bỏ cuộc rồi.
Kết quả sự thật chứng minh là hắn mơ hơi đẹp rồi, buổi trưa hắn còn chưa kịp ăn cơm, Mã Bội Loan đã kéo cửa phòng làm việc.
“Hình Vân!”
Bên ngoài còn có người, Mã Bội Loan không dám gầm lên như ở nhà, chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi vào cửa.
Mã Bội Loan: “Mấy ngày nay mày chết đâu rồi con? Mày còn biết đi làm à?”
Hình Vân: “Không đi làm con chết đói sao?”
Mã Bội Loan: “Con chính là kiếm tiền cho cái thằng kia xài! Tên kia thấy tiền sáng mắt, đến bây giờ con vẫn chưa hiểu sao!”
Hình Vân: “Ai không thấy tiền sáng mắt chứ, mẹ cho con một nghìn vạn con cũng thấy tiền sáng mắt!”
Mã Bội Loan: “Vậy cho con một nghìn vạn, con chia tay với nó!”
Hình Vân: “Khi nào chuyển khoản? Hôm nay được không?”
Mã Bội Loan sắp bị Hình Vân chọc tức chết, một đứa trẻ ngoan như thế, nói bị dạy hư là bị dạy hư liền.
Mã Bội Loan bực tức nói: “Còn biết cãi lại rồi? Trước giờ con chưa từng cãi lại!”
Hình Vân: “Cãi lại không tốt sao, chẳng lẽ mẹ thích con không ừ thì à như trước đây sao ?”
Bà mở miệng định phản bác, Hình Vân đã đánh đòn phủ đầu, chuyển hướng: “Đúng rồi, một nghìn vạn của mẹ ở đâu ra?”
Mã Bội Loan: “?”
Hình Vân: “Bình thường mẹ tiêu tiền như nước, cho dù có quản lý tài chính, sao nói một hơi là móc ra được một nghìn vạn?”
Mã Bội Loan: “…”
Hình Vân: “Đừng nói mẹ định đi bán nhà gom tiền đó chứ?”
Mã Bội Loan: “…”
Hình Vân: “… Đừng nói con nó trúng rồi nha?”
Mã Bội Loan: “… Vậy thì sao chứ!”
Hình Vân vốn trong lòng còn tức, nhưng nghe mẹ hắn vì để gom tiền, ngay cả nhà cũng muốn bán đi, lập tức dở khóc dở cười, không phản bác được.
“Mẹ cất tiền dưỡng lão của mẹ lại đi, đừng xen vào chuyện của con nữa.” Hình Vân bình tĩnh nói, “Một mẹ chồng ác độc còn phải bán nhà để gom đủ một nghìn vạn, việc này nếu để người ta nghe thấy, người ta cười méo mỏ bây giờ.”
Mã Bội Loan: “… Mẹ cũng muốn tốt cho con.”
Hình Vân: “Con biết mẹ muốn tốt cho con, nhưng mẹ đừng cho rằng con trai mẹ quá mức xuất sắc. Ngày nào đó việc làm ăn có vấn đề, đến lúc đó còn nhờ Tiết Doanh Song nuôi con đó.”
Mã Bội Loan: “Nó không thèm quan tâm con đâu!”
Hình Vân: “Sao em ấy không thèm quan tâm con chứ? Em ấy thương con lắm! Em ấy biết con có một người cha như vậy, cũng không ghét bỏ con chút nào, còn thương con hơn cả trước đây!”
Mã Bội Loan không tìm ra lời phản kích, ngó đông ngó tây, chỉ có thể chỉ vào hộp thức ăn ngoài trên bàn Hình Vân nói: “Nhìn xem, nó cho con ăn đồ bán ngoài!”
Hình Vân: “Em ấy cũng đâu rảnh cả ngày nấu cơm cho con ăn đâu, em ấy cũng có chuyện riêng phải làm.”
Mã Bội Loan: “Hừ.”
Hình Vân: “Đừng hừ mà, mẹ cũng đâu làm được mấy bữa cơm cho con ăn đâu.”
Mã Bội Loan trừng Hình Vân, Hình Vân cũng không sợ bà: “Đừng nói con chưa nhắc nhở mẹ đó, mẹ ngàn vạn lần đừng trêu chọc em ấy. Nhìn thấy em ấy tốt nhất tránh xa một chút, bằng không là không chịu nổi đâu.”
Mã Bội Loan: “?”
Hình Vân: “Con là lấy thân phận của người từng trải để đưa ra kiến nghị cho mẹ đó.”
Ơ hay, còn uy hiếp tôi à?
Không chịu nổi, dựa vào một thằng Tiết Doanh Song, có khiến tôi không chịu nổi chắc?
Mã Bội Loan không tin.