– Hổ phụ vô khuyển tử, không ngờ Sở Vân này còn trẻ như vậy đã làm ra được đại sự kinh người như thế. Quả nhiên không khác gì Chư Tinh Mãnh Hổ năm đó…
Trầm mặc một lúc, Trữ gia gia chủ mở miệng trước.
– Mãnh hổ đã biến thành một con mèo bệnh, không ngờ lại xuất hiện thêm một tiểu lão hổ! Thư gia đảo… Thư gia đảo…
Một vị trưởng lão cảm khái.
– Trận chiến này ưu thế đã rõ ràng như vậy, đáng tiếc cuối cùng không ngờ vẫn là thất bại. Aizzz, vì nó đoàn hải tặc Tàn Lang đã bị toàn diệt, Thư Thiên Hào vẫn bình yên vô sự, mà kế hoạch thừa cơ tiến vào chiếm đóng Thư gia đảo của chúng ta cũng không có cách nào khởi động được.
– Mấy năm gần đây, Trữ gia chúng ta âm thầm sử dụng trăm phương ngàn kế bào mòn thế lực của Thư gia đảo. Không thể tưởng tượng được cuối cùng lại thất bại chỉ trong gang tấc. Thậm chí còn tổn thất cả quân cờ trong yếu Tàn Lang, có thể nói là thiệt hại vô cùng lớn.
– Chỉ là một con cờ mà thôi, mất thì cũng đã mất rồi. Mấu chốt chính là Thư Thiên Hào vừa về tới Thư gia đảo đã tuyên bố với tất cả chính thức lập Sở Vân trở thành người kế thừa, được toàn quân hưởng ứng. Hổ phụ long tử như thế, kế hoạch khuếch trương của Trữ gia chúng ta đến bao giờ mới có thể thực hiện được.
Các trưởng lão thảo luận, lời nói tràn ngập lo lắng.
– Đích xác, Tàn Lang chết cũng không sao. Hơn nữa, nhưng năm gần đây, hắn dường như đã phát hiện ra điều gì đó, thậm chí bắt đầu hoài nghi thuộc hạ. Sau khi đánh bại Thư gia quân, hắn sớm muộn gì cũng phải chết. Chỉ là so với hắn, phụ tử Thư gia mới là họa lớn…
Bạch Bái có chút tán thán.
– Thư Thiên Hào, người này có dũng có mưu. Nhưng năm gần đây cũng đã phát hiện thế lực ẩn giấu của Trữ gia chúng ta, vẫn một mực nắm chắc lấy đại quyền, tuy rằng nha đầu Trữ Khi Sương kia có tâm cơ, nhưng dưới sự áp chế của hắn, cơ hồ không làm gì được.
Trữ Khi Sương chính là nguyên danh của Thư phu nhân.
– Anh hùng khó qua ải mỹ nhân, nhưng Thư Thiên Hào lại là một ngoại lệ. Nhớ ngày xưa khi nha đầu Trữ Khi Sương được gả đi, lão phu đã rất không đồng ý. Chư Tinh Mãnh Hổ quá dũng mãnh, hơn nữa đã bước vào tuổi chín chắn, hiện giờ tuy rằng Trữ Khi Sương đã trở thành thành chủ phu nhân, nhưng vẫn không nắm được một chút thực quyền nào. Gần đây, thậm chí ngay cả 4 vị ngự yêu sư thân vệ cũng đã mất tích.
Một vị trưởng lão bất mãn, cảm thán nói.
Hai mắt Trữ gia gia chủ chợt sáng người.
– Lúc đó, tính cách của Thư Thiên Hào đã trầm ổn. Bất quá hiện tại Sở Vân kia lại đang là lúc huyết khí phương cương, thời điểm thiếu niên phong lưu!
– Đảo chủ, ý của ngài là…
Trữ gia gia chủ gật gật đầu.
– Kỳ thật Trữ Khi Sương cũng không thất bại. Nhưng năm này chúng ta mở bao nhiêu cửa hàng tại Thư gia đảo, mang đến bao nhiêu lợi ích? Chắc rằng trong lòng mỗi người đều hiểu rõ. Lúc này đây, đối với Sở Vân, ta sẽ lại thi triển mỹ nhân kế.
Các trưởng lão bàn bạc một hồi, sau đó đều gật đầu.
– Bất quá ngài định lựa chọn…
Có trưởng lão dò hỏi. Truyện Tiên Hiệp
– Hài tử Trữ Y Y kia có tâm cơ rất sâu, lại vô cùng xinh đẹp. Chỉ cần một lần gặp, đã có thể khiến nam hài say đắm đến mê muội. Nàng là cháu gái của lão phu, không cần nghi ngờ lòng trung tâm của nàng đối với gia tộc.
Trữ gia gia chủ mỉm cười nói.
Mọi người thoáng chần chờ, rốt cục cũng có trưởng lão uyển chuyển mở miệng.
– Trữ Y Y là một hạt giống tốt. Rất có thiên phú ngự yêu, nếu gả nàng đến Thư gia đảo hoang vu kia? Gia chủ, ngài không thấy đáng tiếc sao?
Lập tức có người phụ họa.
– Hài tử Y Y vốn là bồi dưỡng để gài vào Thiết gia đảo. Hôm nay lại dùng trên người Sở Vân, đảo chủ ngài không thấy có chút đại tài tiểu dụng sao?