Quản sự ngoại viện nghe vậy liền khó hiểu, “Chuyện kỳ quái…” Nhíu mi suy tư một lúc lâu mới do dự nói: “Thật ra có một chuyện, đệ tử cũng đang muốn tìm thời gian bẩm báo với sư huynh.”
Trong lòng Thường Đức vừa động, thoáng liếc nhìn Diệp Mính đang mỉm cười một cái rồi hỏi: “Chuyện gì?”
Trên mặt quản sự ngoại viện mang theo chút thần sắc bi ai, nói: “Buổi tối mấy hôm trước, không biết tại sao đột nhiên lại có một thích khách mặc hắc y lẻn vào ngoại viện, may mà Điền sư muội trong Quan Tuyết Các phát hiện ra. Điền sư muội can đảm cẩn trọng, tính tình ngay thẳng, đương trường liền đấu với thích khách kia, vì ngăn không cho gian kế của kẻ đó thực hiện được mà không tiếc mình tự bạo, cuối cùng ngọc thạch câu phần.”
“Có chuyện này ư?” Thường Đức không ngờ tới lại xảy ra chuyện như vậy, tâm địa hắn trung hậu, lại nghĩ tới vị Điền sư muội kia tuổi còn trẻ đã ngã xuống liền không khỏi tiếc hận, “Đáng tiếc.”
“Đúng vậy.” Quản sự ngoại viện cũng không khỏi thở dài, hai mắt phiếm hồng, gục đầu lấy tay áo lau nước mắt.
Đúng lúc này, Diệp Mính đột nhiên lên tiếng: “Dám hỏi vị sư đệ này, có nhìn thấy bộ dạng thích khách kia không?”
Ngón tay giấu trong tay áo của quản sự run lên, lắc đầu đáp: “Ta không nhìn thấy, chỉ nghe một vị sư muội kể lại tình cảnh ngày hôm đó, nói thích khách mặc hắc y, đeo khăn che mặt nên không thấy rõ dung mạo.”
Diệp Mính mỉm cười, “Thì ra là thế.”
Thường Đức nghe y nói như có thâm ý liền bất giác nghi hoặc quay qua nhìn, Diệp Mính mỉm cười đáp lại, bộ dạng muốn nói lại thôi.
Thường Đức nhíu mi, “Diệp Mính sư đệ có chuyện gì muốn nói ư?”
Diệp Mính mang vẻ mặt không xác định, do dự nói: “Thường Đức sư huynh có nghĩ rằng hắc y nhân kia không phải thích khách, mà là…”
“Mà là cái gì?”
Diệp Mính thở dài: “Mà là Nhạc sư tỷ.”
“Cái gì?!” Thường Đức không ngờ y sẽ nói như vậy, vô cùng hoảng sợ. Quản sự ngoại viện cũng đầy mặt kinh ngạc, lúng ta lúng túng nói: “Sao có thể chứ, nghe nói hắc y nhân kia vào phòng Điền sư muội ra sát chiêu rất ngoan độc, rõ ràng toàn những kích trí mạng muốn dồn nàng vào chỗ chết. Nếu là thích khách còn dễ hiểu, nhưng nếu là Nhạc sư tỷ…” Gã nói đến đây liền cẩn thận quan sát thần sắc mọi người vài lần mới do dự nói tiếp: “… vậy thì cũng quá ngoan độc rồi, có thâm thù đại hận gì mà phải làm như thế chứ.”
Đôi mắt trong trẻo của Diệp Mính nhàn nhạt đảo qua người gã, cười nhưng không nói.
Thường Đức vô cùng hoang mang, “Lời này cũng không thể nói lung tung được, đang yên đang lành, hơn nửa đêm tiểu sư muội còn chạy tới ngoại viện làm gì? Huống hồ nàng cũng không có quan hệ thân thiết gì với Điền sư muội.”
“Ai biết được, có điều, khi nữ nhân đố kỵ thì rất là đáng sợ.” Diệp Mính nhìn vị quản sự kia mà cười đến vô cùng ôn hòa, “Ta cũng từng nghe nói về vị Điền sư muội ở Quan Tuyết Các kia rồi, nghe đồn là một đại mỹ nhân hiếm có.”
Trong lòng quản sự nhảy dựng, không rõ tên Trình Giảo Kim giữa đường nhảy ra(2) này có ý gì, đành phải cười nói theo: “Đúng vậy, không ít sư huynh đệ đều quý mến Điền sư muội đó.”
Nghĩ tới tính tình điêu ngoa của tiểu sư muội, trong lòng Thường Đức vừa động, chẳng lẽ là bởi vì… Hắn không dám nghĩ tiếp nữa, lắc lắc đầu, cho dù Nhạc Linh Nhi kiêu căng thì cũng không đến mức vì nguyên nhân này mà đi giết người… nhỉ? Lại còn vì thế mà bỏ mạng.
Mặc dù hắn tự an ủi mình như vậy nhưng trong lòng có một thanh âm nói cho hắn biết, hắc y nhân kia chính là Nhạc Linh Nhi. Thường Đức gắng bình tĩnh lại, nói với quản sự kia: “Ngươi dẫn ta tới Quan Tuyết Các xem thử.” Dừng một chút lại nói tiếp: “Các ngươi cứ giải tán đi đã.” Câu này là nói với bọn Diệp Mính.
Diệp Mính cười nhìn hắn đi xa, xoay người liền cho Mộ Thanh Giác một cái liếc mắt đầy thâm ý, sau đó cũng rời đi.
Bùi Nhiên tà tà dựa vào thân cây, cười đến là phong lưu bất kham, chỉ là đáy mắt mang theo sự lo lắng, “Hi vọng hắn không phát hiện ra manh mối gì, nếu không thì chúng ta sẽ gặp phiền toái.”
Mộ Thanh Giác cười không thèm để ý, “Đã sớm thu dọn ổn thỏa rồi, trừ những thứ ta muốn cho hắn biết thì hắn sẽ chẳng phát hiện ra điều gì khác nữa.”
Quả thực, Thường Đức tự mình chạy đến Quan Tuyết Các để tra xét một lần, trong phòng trừ chút hơi thở của Nhạc Linh Nhi còn lưu lại thì chẳng có gì đặc biệt. Hắn còn tỉ mỉ tìm kiếm trong phòng một phen, lại tìm thấy một thanh bảo kiếm trong góc phòng, chuôi kiếm có khắc một chữ ‘Nhạc’ nho nhỏ, thật sự là kiếm của Nhạc Linh Nhi.
Thường Đức run tay nhặt kiếm lên, đây là pháp khí bản mạng của Nhạc Linh Nhi, hiện tại thân kiếm ảm đạm không chút ánh sáng, linh khí hao mòn, tất cả đều ám chỉ một việc, tiểu sư muội sợ là đã…
Quản sự ngoại viện thấy hắn như thế thì đầu tiên là sửng sốt, sau đó lập tức suy nghĩ cẩn thận ra điều gì, “Đây, đây thật sự là kiếm của Nhạc sư tỷ, ai yo, sao nó lại ở đây được? Nửa đêm khuya khoắt Nhạc sư tỷ vô duyên vô cớ chạy tới phòng Điền sư muội làm chi?”
Trong lòng Thường Đức đã có suy đoán, không để ý tới lời lải nhải của gã, chỉ hỏi: “Vị Hà Thanh sư muội ở cùng với Điền sư muội đâu?”
Sắc mặt Hà Thanh lúc bị đưa tới phòng Điền Doanh Doanh thật sự rất khó coi. Tuy thời gian gần đây Điền Doanh Doanh khiến nàng cảm thấy xa lạ nhưng dù sao hai người cũng đã cùng nhau lớn lên, thân thiết nhiều năm, đến nay nhìn căn phòng như trước mà người đã không còn, trong lòng nàng sao có thể dễ chịu được?
Có điều cho dù như vậy thì trong khoảnh khắc Hà Thanh bước vào phòng vẫn hơi hơi cảm thấy quái dị, lại không thể nói rõ vì sao lại như thế.
Thường Đức đánh giá thoáng qua là thấy ngay đây là một cô nương đơn thuần nhu thuận, hắn hỏi: “Đêm hôm đó có thích khách đến phòng Điền sư muội, ngươi có nhìn thấy bộ dạng của thích khách đó hay không?”
Hà Thanh không tự giác nhìn về phía quản sự, nhận được ánh mắt bao hàm cảnh cáo của gã liền nhỏ giọng đáp lại theo sự dặn dò từ trước: “Trời quá tối, người đó lại che mặt nên không thấy rõ.” Ngón tay xiết chặt giấu trong tay áo, Hà Thanh buộc mình phải trấn định lại, dùng giọng điệu bình tĩnh nói thêm một câu: “Có điều thích khách kia có dáng người tinh tế, hẳn là… hẳn là một nữ tử.”
“Quả thế…” Thường Đức thở dài, nghĩ tới sư phụ đang bế quan luyện đan, trong lòng lại ưu sầu thêm một chút.
~
(1) Ngọc thạch câu phần: ngọc đá cùng vỡ (gần nghĩa với ‘Lưỡng bại câu thương’), ở đây nghĩa là cả hai cùng chết.
(2) Có nghĩa là xen vào chuyện của người khác.
Aki: Ờm, hôm qua ta học các thế ngã đơn giản, và giờ ta liệt gần một nửa người rồi.:v
À, hnay ta mới chính thức đọc xong bộ Nam phụ này, trước là vừa đọc vừa edit, hề hề, cho nên, dành cho những ai quan tâm tới cp Mộ Duyên Chiêu và Tô Hòa Ninh, họ có gặp lại nhau nhé, cơ mà là ở kiếp sau, cho nên vẫn là HE chứ không phải BE đâu nhé!o(∩_∩)o~
P/s: Cái bạn Diệp Mính này thông minh kinh khủng khiếp, j cũng đoán ra tám chín phần lun, khúc cuối một phần cũng nhờ bạn này mới giúp cp chính tương phùng đó.:3
_________________