*không biết khi nào gặp nhau, khi nào xa nhau.
Mộ Dao ăn cơm vô vị, trong lòng lại đang suy nghĩ chuyện khác…
Buổi tối hôm đó, Đế cơ đến sườn núi Kính Dương tìm Liễu Phất Y tỏ tình, nàng cũng ở đó. Trước mặt nàng, Liễu Phất Y từ chối Đế cơ hậu ý, nói: “Tại hạ đã có người yêu thích, một quý nữ như Đế cơ không nên lãng phí thời gian trên người ta, nên sớm tìm lang quân khác.”
Đã nói đến mức này, ngay cả cô gái đần độn nhất cũng có thể hiểu được ý trong đó. Đế cơ da mặt mỏng, lập tức khóc lớn một hồi, khóc xong thút tha thút thít nói: “Ta…… ta há là không ai cần? Nếu Liễu… Liễu đại ca không có ý này, bổn cung là Đế cơ một nước, khí lượng* to lớn, đương nhiên không… sẽ không không thú vị dây dưa. Chỉ là chàng cứu ta hai lần, ân tình đó ta chắc chắn sẽ hoàn lại. Đoan Dương ta không nợ ân tình người khác.”
*khả năng tiếp nhận ý kiến bất đồng.
Lúc ấy Liễu Phất Y và Mộ Dao nhìn nhau, đều cười nói: “Đúng vậy.”
Đoan Dương khóc sướt mướt hồi cung, trước khi đi còn dùng khuôn mặt nhỏ nhem nhuốc vì khóc, chỉ vào bọn họ oán hận nói: “Bổn cung tuyệt đối không chúc phúc các ngươi.”
“……”
Trong mắt nàng, Đế cơ chẳng qua là một cô bé sống trong nhung lụa, lòng mang ảo tưởng, sùng bái anh hùng. Chấp niệm của nàng sâu đến mức đến có thể kết hôn với bài vị người chết sao?
“A tỷ.” Nàng ngẩng đầu, là Mộ Thanh đang gọi: “Trà lạnh, ta giúp tỷ đổi một ly.”
Nàng vô lực gật đầu.
Mộ Thanh đổ đi nước lạnh trong ly trà của nàng, thay nước mới, sau đó lại yên lặng giúp Lăng Diệu Diệu rót đầy.
Thiếu nữ chống tay vào má, mắt hạnh tròn xoe nhìn theo động tác của Mộ Thanh: “Cảm ơn.”
Trong mắt hắn lúc này mới hiện lên chút sắc màu ấm, nhưng khi nhìn về phía tỷ tỷ, chút sắc ấm này lại nhanh chóng biến mất: “A tỷ, trước mắt chúng ta ở lại khách đi3m chờ Liễu công tử mấy ngày, được không?”
Khi nói ra ba chữ “Liễu công tử”, giọng hắn lạnh lẽo như lưỡi đao.
– ——-
Ngón tay mảnh khảnh cầm quân cờ mượt mà đặt lên bàn cờ, sau một lúc lâu không thấy người trước mặt có động tác, Mộ Dao ngẩng đầu, thiếu niên cúi đầu nhìn bàn cờ, dường như đang tập trung suy nghĩ.
Nhưng nàng biết đây là thất thần.
Nàng gập tay lên, gõ bàn cờ: “A Thanh?”
Mộ Thanh lặng lẽ hoàn hồn, nghe tiếng hạ cờ, ưu nhược điểm của hai màu đen trắng đột nhiên xuất hiện.
“……” Mộ Dao rũ mắt nhìn xuống, ném quân cờ đã nhặt lên trở lại hộp.
“A Thanh.” Nàng bình tĩnh nhìn hắn: “Đệ nhường ta như thế, không bằng không chơi.”
Trong mắt Mộ Thanh thoáng chốc hiện lên một chút hoảng loạn. Hắn nhường cờ từ trước đến nay đều không dấu vết. Chẳng qua vừa rồi thất thần, bất ngờ bị gọi, đi hơi rõ ràng, mới làm A tỷ nhìn ra manh mối.
Ngoài cửa sổ đã là ban đêm, ngọn đèn trên bàn lùn chiếu sáng bàn cờ, ánh sáng mỏng manh ảm đạm. Quán rượu trong thành Trường An, phòng ngăn vách thanh nhã tinh xảo, nhưng rốt cuộc không phải là nhà nên thiếu vài phần hơi người, ngay cả trong không khí cũng lơ lửng mùi bụi bặm xa lạ.
Quân cờ khách đi3m cung cấp là vân tử* tốt nhất, có cảm giác lạnh. Lúc cầm lên quân cờ trắng mượt mà bóng loáng, điều hắn nhớ tới chính là dáng vẻ Lăng Diệu Diệu cười cong đôi mắt: “Đây là vân tử, màu như chiếc răng, trắng giống Mộ công tử.”
*một loại đá làm cờ.
Khuê phòng của nàng có mười mấy ngọn đèn đứng cao thấp, thật giống với con người nàng, khoa trương sống động lãng mạn. Nàng ngồi trong quầng sáng đó, ngoan ngoãn ở một góc, vui đến quên cả đất trời.
Hắn lấy lại bình tĩnh, tay che lên bàn cờ, đôi mắt đen từ dưới nhìn lên, mang theo vài phần xin khoan dung: “Chơi thêm một ván nữa đi, lần này ta chơi tử tế.”
Mộ Dao dừng một chút, miễn cưỡng cong khóe miệng.
Mấy ngày nay, nàng càng thêm gầy ốm, xương quai xanh nhô lên như sắp chui ra khỏi cổ áo. Hắn biết bởi vì Liễu Phất Y vắng mặt, Mộ Dao ngoài mặt dường như không có chuyện gì, nhưng thực tế không biết trong lòng đau buồn đến mức nào.
A tỷ từ nhỏ đến lớn được cha mẹ thương yêu, được hắn bảo vệ chu toàn, mà lại vì một mình Liễu Phất Y mà chịu nhiều đau khổ… Trong mắt hắn tràn ra sự lạnh lẽo.
“A Thanh, đệ chơi cờ thế nào vậy?” Mộ Dao nghi hoặc nhìn về phía hắn.
“A tỷ, lần này chúng ta đổi cách chơi, được không?” Hắn vực dậy tinh thần: “Ai nối năm quân thành một đường trước là thắng.”
“……” Mộ Dao nhíu mày nhìn chằm chằm bàn cờ một hồi, tỏ vẻ không thích đề nghị trẻ con này của hắn: “Đây là chơi kiểu gì?”
Hắn khựng lại, sau đó kiên nhẫn đặt quân cờ: “Là cờ năm quân.”
Nàng cầm quân cờ, bất đắc dĩ cười, chợt xoa giữa mày, có chút mất hứng thú: “A Thanh, nếu đệ luyện thuật pháp cũng chịu bỏ tâm tư như vậy, Mộ gia chúng ta cũng không đến mức rơi vào tình trạng này.”
“……” Động tác của Mộ Thanh bỗng cứng đờ.
Khi ra khỏi phòng Mộ Dao, trên mặt hắn vẫn còn vẻ mờ mịt, trong lòng thì tràn đầy mệt mỏi.
Bóng dáng yểu điệu của Mộ Dao thấp thoáng sau cánh cửa, lộ ra vẻ gầy gò và cô đơn. Liễu Phất Y để lại khoảng trống quá lớn, cho dù hắn thường xuyên bầu bạn cũng chỉ như muối bỏ biển, đối nàng cũng chỉ như trò chơi gia đình.
Thế giới của nàng, trước giờ hắn vô pháp dung nhập. Cùng lý đó, hắn cũng luôn cô độc một mình.
Trên đường trở về, hắn khống chế không được mà đi tới cửa phòng phòng bên cạnh, gõ cửa.
Sau một lúc lâu mới có người mở cửa, khuôn mặt với mái tóc bù xù của Lăng Diệu Diệu lộ ra, thấy là hắn nàng lập tức mở to hai mắt: “Không phải bảo ngươi đi an ủi Mộ tỷ tỷ sao? Ngươi tìm ta làm gì?”
Nàng chỉ hé cửa ra một khe hở, đủ để nhìn thấy khuôn mặt nhỏ ló ra, là tư thế kháng cự. Hắn không nhịn được dùng sức đè lại cửa, ánh mắt nặng nề: “Không thể cho ta vào sao?”
“……” Lăng Diệu Diệu lui lại một bước, vẻ mặt vô tội thả người tiến vào, nhìn quanh phòng nhỏ một vòng, căn phòng đơn giản như một căn phòng tiêu chuẩn của đời sau.
Bị gió lạnh ngoài phòng thổi đến rét run, nàng xoa xoa cánh tay đi theo sau Mộ Thanh: “Giống hệt như phòng của ngươi, có gì đâu mà xem.”
Mộ Thanh liếc nàng một cái, quay lại đóng cửa: “Cô đang ngủ sao?”
Thiếu nữ đã đi tới trước bàn trang điểm, hơi cúi người vuốt lại tóc trước gương, nghe vậy sửng sốt, hơi ngượng ngùng đáp: “…… Không có. Ta… ta đang ở trên giường đọc sách.”
“Đọc sách?”
Nàng vén màn, từ đống chăn lộn xộn lấy ra một cuốn sách hơi mỏng, chớp đôi mắt hắc bạch phân minh, có chút thẹn thùng giải thích: “Bên ngoài lạnh quá, nên ta… chui vào chăn đọc.”
Đọc đến đoạn k1ch thích, cũng chỉ… đơn giản là ở trên giường lăn vài vòng.
Mộ Thanh nhìn nàng một cái… rồi lại nhìn cuốn sách nhỏ ngoài bìa không có chữ trong tay nàng.
“À, ta tìm được một cuốn sách rất hay.” Lăng Diệu Diệu mặt đầy hưng phấn: “Tiểu nhị dưới lầu cho ta mượn.”
Thiếu niên rút lấy, nhanh như gió đọc qua, sắc mặt bỗng trở nên có chút cổ quái: “Cô…”
Lăng Diệu Diệu thao thao bất tuyệt: “Quyển sách này nói về một vị công tử yêu thầm tiên sinh dạy học của mình, nhưng tiên sinh không đoạn tụ nên thà chết không chịu. Sau đó, công tử bèn vừa đấm vừa xoa, năn nỉ ỉ ôi, lì lợm la li3m, tiên sinh tự sát hai lần không thành, sau đó cũng bắt đầu phát hiện mình có tình cảm với công tử, cho nên bọn họ đã vượt qua trở ngại để ở bên nhau…”
Đôi mắt đen của Mộ Thanh chợt lóe, tiếp tục chăm chú nhìn gương mặt đỏ bừng vì kích động của nàng: “Sau đó thì sao?”
“Không có sau đó, ta mới đọc tới đây.” Lăng Diệu Diệu không nhịn được nở nụ cười: “Ngươi có thích không, đọc xong ta cho ngươi mượn.”
“…… Được.” Hắn vẫn nhìn chằm chằm vào mặt nàng.
“……” Lăng Diệu Diệu giật mình, suýt nữa cắn phải đầu lưỡi.
Vừa rồi nàng chỉ là nhất thời bon mồm, người đàn ông nào có tính hướng bình thường sẽ đọc loại truyện này? Vốn tưởng rằng hắn sẽ chán ghét mà tránh ra, nhưng sao Hắc liên hoa lại không phản ứng theo lẽ thường…
Nàng nhất thời không nói nên lời, dừng một chút, cúi người từ dưới gầm bàn lấy ra một quả bưởi, cố sức đặt mạnh lên bàn, đôi mắt sáng lấp lánh: “Đúng rồi, ta mời ngươi ăn trái cây nhé.”
Vừa lúc một mình nàng không ăn hết, còn đang sầu não.
Giọng điệu của Mộ Thanh có chút cổ quái: “Đây cũng là tiểu nhị dưới lầu cho cô?”
“Đúng thế.” Nàng dùng dao rạch một đường, phồng má bắt đầu vật lộn bóc quả bưởi.
“Sách, trái cây…” Giọng hắn ngày càng lạnh lẽo: “Sao hắn không cho ta vậy?” Ánh mắt băng lạnh của thiếu niên dừng trên mặt nàng, vô cớ sinh ra một loại cảm giác áp bách nguy hiểm.
Lăng Diệu Diệu bóc bưởi tới mồ hôi đầy đầu, hoàn toàn không nhìn thấy sắc mặt hắn, chỉ cảm thấy câu hỏi của hắn thật kỳ quái, tức giận nói: “Ta bỏ tiền của mình ra mua, nếu ngươi bỏ tiền, hắn cũng sẽ giúp ngươi mua.” Nàng bực bội buông tay, đặt quả bưởi lên bàn, lăn về phía hắn, xoa cổ tay đau nhức: “Mệt chết, ngươi bóc một lát đi.”
Mộ Thanh yên lặng tiếp nhận quả bưởi mới bóc một nửa, từ trong ngực lấy ra một thanh đao, cắm phập một cái vào quả bưởi, tay phải giữ vỏ bưởi, xoẹt xoẹt vài cái đã nhẹ nhàng tách thịt quả ra. Quả bưởi còn chưa kịp phản ứng đã bị lột da rút gân vừa nhanh vừa tàn nhẫn.
Lăng Diệu Diệu sững sờ nhìn, hắn lại không dừng động tác mà bẻ quả bưởi thành từng miếng, sau đó xé bỏ lớp vỏ mỏng hai bên ra, cuốn lên nâng tới, đưa phần thịt quả căng mọng ngay ngắn tới bên miệng nàng.
Hương bưởi thơm đột nhiên ập đến, Lăng Diệu Diệu cúi đầu ngây dại.
“Không phải muốn ta bóc sao?” Giọng thiếu niên trầm thấp bình đạm, ngữ khí đã mất kiên nhẫn.
Gương mặt bỗng hơi nóng lên, nàng không có mặt mũi cúi đầu cắn, do dự một lúc lâu mới duỗi tay đón lấy, nói chuyện đều có chút lắp bắp: “Bóc… bóc bóc lớp vỏ bên ngoài là được rồi.”
Nàng mơ hồ cảm thấy gần đây hắn trở nên có chút kỳ quái.
Theo lý thuyết, thời điểm này là lúc Liễu Phất Y bỏ mặc Mộ Dao không quan tâm, giai đoạn mấu chốt khi tỷ tỷ thương tâm yếu đuối. Trong nguyên tác Mộ Thanh đã bắt đầu chủ động chinh phục tỷ tỷ… Nhưng trước mắt, đối tượng công lược còn đang bóc từng múi bưởi thay nàng…
“Ấy… Được rồi.” Lăng Diệu Diệu nắm lấy cổ tay hắn: “Đừng bóc nữa, cẩn thận đau tay.”
Hắn không động đậy, để nàng nắm, ánh mắt dừng trên bàn tay trắng nõn của nàng: “Ta không dùng tay, mà dùng đao.”
Lăng Diệu Diệu xấu hổ buông tay, nhanh chóng nhét một miếng bưởi vào miệng hắn.
Quả bưởi ngọt ngào và mọng nước, làm người tâm tình sung sướng, từng lỗ chân lông đều thư giãn nở ra, nàng ồm ồm hỏi: “Mộ tỷ tỷ có ổn không?”
Hàng mi mảnh dài của Mộ Thanh buông xuống, hơi cong khóe môi, lộ ra một nụ cười thản nhiên tự giễu: “A tỷ xưa nay không nghe ta khuyên.”
“Vậy ngươi… khuyên ta này.” Lăng Diệu Diệu mặt đầy vẻ đồng tình, chống cằm nhìn hắn, ngữ khí đặc biệt chân thành: “Ta nghe ngươi khuyên.”
Mộ Thanh ngây người trong chốc lát, sau đó nói: “Khuyên cái gì?”
“Bất kể Liễu đại ca cưới Mộ tỷ tỷ hay là cưới Đế cơ, ta đều không vui.” Nàng bĩu môi, oán hận nói: “Không vui muốn chết.”
“……”
“Khuyên đi.” Nàng chớp chớp mắt.
Sắc mặt thiếu niên thay đổi mấy lần, hồi lâu mới khô cằn nói: “Vậy ngươi đổi sang thích người khác đi.”
Lăng Diệu Diệu rất có hứng thú nhìn hắn: “Ta nên thích ai?”
“……”
Hắn cảm thấy đoạn đối thoại này có chút quen thuộc. Lúc ấy ở Lý phủ, thiếu nữ ngồi trên giường hắn, trong mắt toàn là men say, thương tiếc nâng lên mặt hắn, hắn bình tĩnh hỏi: “Ta nên thích ai?”
“Thích ta này, thích ta nuôi ngươi tới trắng trẻo mập mạp…”
“……”
Hắn liếc nàng, trong lòng bách chuyển thiên hồi*, một lúc sau mới lạnh lùng đáp: “Tóm lại không phải Liễu Phất Y.”
*thành ngữ hình dung sự xoay chuyển lặp lại hoặc tiến trình khúc chiết.
“Tử Kỳ, không phải là ngươi khuyên người khác như vậy chứ?” Lăng Diệu Diệu mặt đầy thất vọng: “Khó trách không khuyên được Mộ tỷ tỷ, như thế quá trực tiếp. An ủi người khác phải chú ý nghệ thuật ngôn ngữ…”
Hắn khẽ mỉm cười tới khó phát hiện.
Nàng đâu biết rằng khi đối mặt A tỷ hắn lưỡi xán hoa sen*, nhưng tới chỗ nàng tất cả đều không dùng được, trong lòng vừa chua vừa chát, nói nhiều sai nhiều.
*khéo ăn nói.
Lăng Diệu Diệu vừa nói vừa ăn, ăn mệt quá nàng bèn đưa cho hắn một miếng bưởi: “Sao ngươi không ăn?” Thấy hắn hồi lâu không đón, nàng trực tiếp cầm lên đặt bên môi hắn: “Nếm thử đi.”
Hắn dừng lại, ngoan ngoãn há miệng ăn bưởi. Trái cây mát lạnh và ngọt ngào, ăn xong nàng lại kiên nhẫn đút cho hắn một miếng nữa.
Hắn dứt khoát cố tình không duỗi tay.
Lăng Diệu Diệu bất tri bất giác, vừa đút vừa nhân cơ hội dạy dỗ: “Mộ tỷ tỷ thật đáng thương. Không có Liễu đại ca, nàng cũng chỉ có một đệ đệ là ngươi, ngươi không ở bên cạnh nàng thì ai ở?”
“Cô và A tỷ không phải cũng khá thân sao? Sao cô không đi khuyên?”
“Ta…… ta đâu giống ngươi. Ta không biết Mộ tỷ tỷ thích cái gì, cũng không rõ làm thế nào để tỷ ấy vui vẻ.”
Nàng nói chuyện có hơi chột dạ.
Nguyên tác viết đến đoạn nhóm vai chính trở về Trường An. Liễu Phất Y vắng mặt, Mộ Dao buồn bã thương tâm, Mộ Thanh đã hắc hóa có ý muốn thay thế chàng. Vì vậy vào một đêm nguyệt hắc phong cao, hắn bộc bạch thân phận, thổ lộ cõi lòng với tỷ tỷ.
Người sói tự bạo, sao có thể nhận được kết quả tốt? Mộ Dao không thể chấp nhận được người đệ đệ đã xé xuống mặt nạ, thậm chí còn cảm thấy suy sụp và ghê tởm trước một kẻ thấp kém ngụy trang ẩn nấp bên cạnh mình. Mâu thuẫn trở nên gay gắt, tỷ đệ hai người từ đây đoạn tuyệt. Hắc liên hoa hoàn toàn hắc hóa, trực tiếp thăng cấp thành vai ác ở giai đoạn sau.
Dựa theo diễn biến hiện tại của cốt truyện, chưa chắc hắn sẽ hắc hóa, nhưng xung đột và rạn nứt xem ra không thể tránh được.
Đối với một người yêu thầm nhiều năm, nếu không bị giáp mặt cự tuyệt thì sẽ không hoàn toàn chặt đứt ý đồ, giấu ở trong lòng sẽ cảm thấy còn có hy vọng.
Cho nên, mấy ngày nay, nàng không những không cản trở mà còn cố tình để Mộ Thanh và Mộ Dao ở riêng với nhau. Từ tận đáy lòng, nàng hy vọng hắn có thể vượt qua điểm mấu chốt này, chỉ khi hắn dứt khoát bước qua đoạn lịch sử với Mộ Dao, nàng mới có dũng khí đối mặt với một Mộ Thanh mới.
Nhưng lúc này, nhìn Hắc liên hoa như một chú mèo ngoan ngoãn ăn trái cây nàng đút, trong đôi mắt trơn bóng không giấu nổi sự thất vọng và mệt mỏi, lòng nàng lại có chút áy náy, như thể vì sự ích kỷ của bản thân mà làm việc tổn thương hắn.
“Thực ra ta cũng không biết làm thế nào để A tỷ vui.”
Giọng nói của thiếu niên dần trầm xuống: “Bất kể ta làm thế nào, nàng đều sẽ không vui vẻ.”
“Vậy thì ngươi hãy không ngừng cố gắng…”
“Đơn giản bởi vì người đó là ta.”
Lăng Diệu Diệu khẽ cau mày, đột nhiên nhét một miếng bưởi vào miệng hắn, ngăn hắn nói câu kế tiếp.
“Thật tốt, không lãng phí chút nào.” Nàng vui vẻ lau sạch nước trên tay, chậm rì rì gom vỏ bưởi vào một chỗ.
“……” Cảm thấy ánh mắt hắn không chớp dừng trên mặt nàng, nàng mới tùy ý nói: “Ngươi đừng luôn tự hạ mình như vậy, ngươi có chỗ nào không tốt…”
Nàng gập lên ngón tay so một chút, trong mắt mang theo ý cười: “Đúng là kém Liễu đại ca một chút thế này, nhưng cũng không kém như ngươi nói. Mộ tỷ tỷ rất thích ngươi, ta nhìn ra được.”
“Vậy sao?” Hắn rũ mắt xuống sau đó lại nâng lên nhìn nàng, thấp giọng lặp lại một lần: “Ta… không có không tốt…”
Lăng Diệu Diệu ngây ngốc cười: “Sao ngươi như trẻ con tập nói vậy?”
“……”
Tiếng trống canh mơ hồ truyền đến, Lăng Diệu Diệu đi đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài, ánh trăng như móc câu treo trên ngọn cây.
Nàng duỗi người: “Đã muộn thế này rồi, mau về ngủ đi.”
Muộn lắm rồi sao? Hắn đứng dậy, nhìn bóng dáng nàng, chỉ cảm thấy nỗi mất mát trống rỗng trong lòng ngập tràn thành biển.
Lăng Diệu Diệu đã không hề lưu luyến đẩy hắn ra ngoài cửa: “Ở ngay bên cạnh, vậy ta không tiễn nữa, mau đi mau đi…”
Ánh đèn trong đêm mỏng manh yếu ớt, nhỏ như hạt đậu.
Thiếu niên đứng một mình trong phòng, nhìn quanh bốn phía, màn giường được cuốn lên, ghế bành, bàn nhỏ màu nâu đen, và bình hoa khô trên bàn…
Đúng như lời nàng nói, hai gian phòng gần như giống nhau như đúc.
Nhưng với hắn lại hoàn toàn khác… Không có hơi thở của nàng, đó là tiêu điều như trời đông giá rét.
– ———