Tống Minh Uyên đã quen với việc cha mình thỉnh thoảng sẽ có mấy hành động không ai hiểu nổi, bây giờ thấy ông mãi mà không trả lời, cũng không để ý, càng không hỏi vì sao ông lại có hứng nói tới mấy chuyện này làm gì, mà tiếp tục ngồi chờ bạn nhỏ nào đó.
Hướng Lăng An chạy tới là nhà vệ sinh, hiện tại Bạch Thời đang đứng ngoài hành lang, dựa theo lời anh dạy, Bạch Thời phải nói xin lỗi với người ta trước đã, rồi dỗ dành, tiện thể nói mấy câu dịu dàng, cố gắng khiến mối quan hệ trở nên hòa hoãn hơn, dù sao có lợi hại đến mấy thì người ta cũng là con gái mà, mà con gái thích được người khác yêu thương, cưng chiều.
Lượt đấu thứ hai của vòng đầu đang diễn ra, chắc Lăng An cũng điều chỉnh tâm trạng xong rồi, có nghĩa là Bạch Thời sắp quay lại.
Anh yên lặng đợi hai phút, quả nhiên thấy bóng dáng ai kia xuất hiện trong tầm mắt, hơn nửa khuôn mặt đều bị mặt nạ che kín, khiến cho người ta không thể thấy rõ nét mặt cụ thể.
Bạch Thời yên lặng lết tới ngồi xuống bên cạnh anh, xoắn xuýt một mình mất vài giây: “Đại ca.”
“Ha?”
Trái tim nhỏ của Bạch Thời run lên một cái, lo sợ bất an: “Em cảm thấy hình như cô ta còn tức giận hơn thì phải.”
Ừ hứ, vừa nhìn đã thấy tính cách của tiểu nha đầu kia là kiểu tự trọng rất cao, nếu như bình thường thì không sao nhưng bây giờ là thời điểm khó chịu, em lại đi nói với cô ta rằng: xin lỗi, tôi không nên nặng tay như vậy, chắc chắn cô ta sẽ hiểu thành mình rất yếu, chịu hòa bình với em mới là lạ, trong lòng Tống Minh Uyên rất sung sướng, ngoài mặt lại hỏi: “Thật sao?”
Bạch Thời mặt liệt mà dạ một tiếng, thầm nghĩ tiểu nha đầu này quá hiếu thắng, cậu đã đắc tội, cho nên khó mà vãn hồi được, nhưng đại ca nói cũng không sai, con gái cần được dỗ dành, vấn đề là phải dỗ thế nào đây?
Tống Minh Uyên liếc nhìn cậu một cái: “Không xem tranh tài?”
“… À.” Sự chú ý của Bạch Thời bị di chuyển, nhìn về phía trước.
Lục Thạch phái ra nhân vật đứng thứ hai trong chiến đội, thực lực rất mạnh, đang tấn công dồn dập. Địch Cổ Nguyên né tránh từng chiêu, sau đó tìm được cơ hội lập tức rút kiếm ra, kích phát thuộc tính Hỏa, bắt đầu tiến hành phản kích. Hiện tại hai người đang áp sát nhau, người của Lục Thạch không trốn được, dứt khoát không lùi mà xông tới, tốc độ mãnh liệt, ngang nhiên va chạm mạnh.
Địch Cổ Nguyên hơi sững sờ, vô thức bày ra tư thế phòng ngự, bị đẩy lùi tới mấy chục mét, nhưng sau đó hắn lập tức nhảy lên, tiếp tục tấn công. Người của Lục Thạch đã có thời gian thở dốc, bắt đầu chuyên tâm đối chiến, hai người ngươi tới ta đi, khó phân cao thấp.
Bạch Thời quan sát một lát, không nhịn được mà hỏi: “Đại ca, tình huống vừa rồi…”
Tống Minh Uyên không đợi cậu nói xong đã “ừ” một tiếng: “Họ đã nhận ra mấy đứa là kiểu thực chiến.”
Bạch Thời gật gật đầu.
Hệ thống đã loại bỏ hết phụ tải của cơ giáp đối với cơ thể, tuyển thủ hoàn toàn không cảm giác được sự đau đớn khi va chạm, nhưng người đánh thực chiến lại hiểu rất rõ về điều này, ví dụ như tình huống vừa rồi, nếu là thao tác của người kiểu kỹ thuật chắc sẽ tiếp tục xông tới, nhưng Địch Cổ Nguyên xuất thân từ thực chiến, khi đối mặt với va chạm, lựa chọn đầu tiên của hắn sẽ là phòng ngự, nhưng nếu làm thế cũng ngang với việc tặng cho đối phương một cơ hội.
Tống Minh Uyên xoa xoa đầu cậu: “Thực chiến cũng có ưu điểm của thực chiến, phải xem phát huy như thế nào.”
Bạch Thời lên tiếng đáp lại, tiếp tục xem tranh tài.
Địch Cổ Nguyên lại bị đánh bay một lần nữa, nhanh chóng điều chỉnh tư thế, đứng im tại chỗ một giây, đột nhiên tăng tốc độ tay, công kích trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều, cố gắng đánh cận chiến. Đối phương dần dần không theo kịp, thời khắc mấu cốt lại phải dùng cách va chạm để thoát khốn. Địch Cổ Nguyên không né không tránh, dựng lớp phòng ngự lên và cứ thế nghênh đón, sau mấy lần bị đẩy lui lại tiếp tục tiến công, mới chốc lát mà hai bên đã giao phong mấy lần.
Đám Bạch Thời nhìn rất rõ, cũng hiểu chỉ lát nữa thôi là sẽ phân ra thắng bại rồi, đội trưởng của chiến đội Lục Thạch cũng nhìn ra vấn đề, nói thầm một tiếng không xong.
Mỗi lần đối thủ xông tới, Địch Cổ Nguyên đều đưa cánh tay trái đã nắm lại thành quyền lên phía trước để đỡ va chạm, hơn nữa độ chính xác rất cao, nhắm vào một vị trí rất nhiều lần, vậy mà đối phương cứ dùng cơ giáp xông tới, quả thực rất giống một kiểu tự sát mãn tính.
Quả nhiên sau vài cú va chạm, giáp phòng ngộ trước ngực tuyển thủ Lục Thạch đã nứt vỡ, mà vai trái của Địch Cổ Nguyên chỉ gặp chút trục trặc thôi, vẫn có thể cử động như bình thường, hắn không cho đối thủ cơ hội phản kháng, lập tức xông lên, dũng mãnh giải quyết đối thủ.
Lượt đấu thứ ba là của Trì Tả, kinh nghiệm thực chiến của cậu rất ít, có thể coi như là tuyển thủ kiểu kỹ thuật, chiêu thức của đối phương không áp dụng được với Trì Tả, cộng với việc thực lực ngang nhau, Trì Tả đối phó rất nhẹ nhàng, cẩn thận đánh xong một trận nữa.
“Thắng liền ba trận!” Bình luận viên khen ngơi, “Đối mặt với Lục Thạch, Phượng Hoàng hoàn toàn không có chút yếu thế nào, mới vòng đầu đã thắng toàn bộ, nhưng mọi người đều biết, Lục Thạch rất mạnh ở khoản hợp tác đoàn đội, rất có khả năng sẽ xoay chuyển tình thế trong vòng cuối cùng.”
“Phải rồi, nhưng Phượng Hoàng cũng không kém, tạm thời rất khó kết luận thắng thua.”
“Đúng, bây giờ là vòng thứ hai rồi, không biết liệu Lục Thạch có thể gỡ lại hai điểm không.” Bình luận viên cười nói, “Hơn nữa thú vị nhất là hai đội trưởng đều lựa chọn đấu vòng này, chúng có thể chờ xem hai người quyết đấu, đến cùng thì bên nào mới lợi hại hơn đây?”
“Ha ha, chúng ta sẽ có câu trả lời ngay bây giờ.”
Bạch Thời biết đội trưởng của Lục Thạch rất mạnh, liền giữ vững tinh thần quan sát, sau đó lại nghĩ sau vòng này chính là thi đấu đoàn đội rồi, cậu lại phải đối mặt với Lăng An. Bạch Thời hơi sợ hãi, thỉnh thoảng lại nhìn về phía đối phương.
Tống Minh Uyên liếc nhìn cậu: “Đang nhìn Lăng An?”
“Dạ.”
Tống Minh Uyên im lặng nửa giây, hỏi: “Vì sao lại muốn làm bạn với cô ta?”
Bởi vì rất có thể cô ta là người mà nam chính phải thu nhận, nhưng ông đây không muốn thu hậu cung tí nào! Bạch Thời do dự một chút: “Chắc là vì thuận mắt, cảm thấy rất có duyên.”
Tống Minh Uyên rũ mắt nhìn cậu, không tiếp lời.
Bạch Thời còn đang xoắn xuýt về vấn đề vừa rồi: “Đại ca, anh nói nếu lúc thi đấu đoàn đội mà cô ta lao về phía em, em nên làm gì bây giờ?”
“Nếu em phát huy toàn lực, chắc chắn cô ta sẽ bị em hành hạ đến muốn khóc.” Tống Minh Uyên bình tĩnh phân tích, “Nhưng nếu em không dùng hết toàn lực, cô ta sẽ cảm thấy em đang xem thường mình, không tôn trọng mình.”
Bạch Thời gật đầu lia lịa, yên lặng nhìn anh.
Tống Minh Uyên ung dung nói tiếp: “Cho nên anh đề nghị em không nên giao phong chính diện với cô ta, có thể tránh thì cứ tránh, chuyên tâm đối phó với những người khác, chớ vì một người mà để lỡ trận đấu.”
Bạch Thời ngoan ngoãn dạ, một lát sau lại không nhịn được mà hỏi: “Đại ca, anh nói nếu làm thế Lăng An có cảm thấy em đang lờ cô ta đi không?”
“Không đâu.”
“Thật chứ?”
Tống Minh Uyên đưa tay xoa xoa đầu cậu: “Ừ.”
Thế là Bạch Thời rất yên tâm, tiếp tục chuyên chú nhìn về phía đấu trường.