Là một thương nhân làm gì có ai chủ động buông tha nguồn tài phú vô tận của mình cơ chứ.
A Đông cười: “Biết tại sao trong thời khắc mấu chốt Ô Kỳ Thái lưu lại tính mạng cho chúng ta không?”
Ta lắc đầu.
A Đông nói: “Trước khi tỉ võ, chúng ta một chết một trọng thương, vậy thì tiền của hắn vứt cho chó ăn hết rồi.”
Hắn cảm thán nói: “Lại nói ta đúng là phải cám ơn họ….”
Ta lạnh nhạt nói: “Hay là Ô Kỳ Thái đã sớm nhìn thực lực của ngươi hơn xa ta.”
A Đông lắc đầu, đang định nói câu gì, thì nghe thanh âm của một nữ tử vang lên: ” A Đông…..A Đông…”
Chúng ta đồng thời xoay người nhìn lại phía cửa sổ, thì thấy một thiếu nữ người Hồ đang chạy tới, ta không biết tên Hồ nữ này, nhưng có lẽ là nữ nhân mà Ô Kỳ Thái ban cho A Đông.
A Đông bỗng nhiên đứng dậy, hai tay nắm chặt lớn tiếng nói: “Ô Linh..”
Hắn liều lĩnh định nhảy xuống xe.
Thanh âm lãnh khốc của Ô Kỳ Thái từ bên ngoài vọng tới: “Ta chỉ cung cấp nữ nhân cho ngươi để thả lỏng tinh thần, chứ không cho phép ngươi có tình cảm với nàng.”
“Hỗn đản! Một ngày nào đó ta sẽ giết chết ngươi.”
A Đông gầm lên một tiếng.
Ô Kỳ Thái cười ha ha, khuôn mặt lãnh khốc của hắn hiện lên ngoài song sắt: “Ta đúng là đang cần loại cừu hận này ở ngươi, thân tình, tình yêu, tình ái…ta không cần biết, nhưng mong ngươi mang nó phát tiết trên người đối thủ.”
A Đông hét lớn một tiếng đập trán vào chấn song thép, máu tươi chậm chậm chảy xuống.
Thân thể hắn xụi lơ trên mặt đất, trong mắt hổ tràn đầy nước mắt, thì thào nói: “Ta…đã hại…..chết nàng!”
Ta lẳng lặng nhìn hắn, Ô Linh đúng là chết trong tay hắn, tình cảnh của chúng ta bây giờ, không xứng có người yêu.
Xa phu cố sức tung một roi ngựa, xe ngựa tung gió chạy như bay,mang theo cừu hận của chúng ta, tiến nhập vào trong thành thị phồn hoa…
‘Hắc Sa thành’ nằm ở thảo nguyên Khoa Nhĩ Thấm, toàn bộ thành trì nằm trong Bắc Lộc thâm cốc thuộc dãy núi Khải Lạp Nhĩ Sơn, bên ngoài có vách đá cao ngàn trượng, tuyết phong thấp thoáng.
Lối vào là một cái hẻm đen kịt, xà kính ruột dê, chỉ có một đường duy nhất, sau khi đi vào trong hơn 30 dặm. mới thấy đường lớn.
Hai bên cốc khẩu, vách núi hiểm trở, vực sâu hút hồn, đúng là ‘Một người đủ để quan ải, chống lại thế tiến công của vạn người’.
Lại đi vào trong hơn 10 dặm nữa, thế núi bỗng nhiên chuyển biến, non xanh nước biếc, phong cảnh hữu tình.
Đây chính là một bồn địa thuộc một cái hồ lưng chừng núi, xung quanh quần sơn bao phủ, giống như một tòa thành, ở bên ngoài có khí lạnh và rừng rậm ngăn trở, ở trên thượng lưu khắp nơi đều là kỳ hoa dị thảo, khí hậu ấm áp, bốn mùa đều là mùa xuân.
Thành trì dựa vào vách núi mà xây, từ bên ngoài đi vào đếm được 5 bức tường thành, cái sau cao hơn cái trước, độ dạy đạt tới hơn 10 trượng.
Sông Hắc Thủy chậm rãi chảy qua vờn quanh thành trì, lại mang lại cho Hắc Sa Thành cái lá chắn thiên nhiên, mùa hè thì mát, mùa đông thì ấm, nơi nào cũng là mùa xuân.
Sau khi tiến nhập ‘Hắc Sa Thành’, Ô Kỳ Thái đã buông lỏng trông coi chúng ta.
A Đông vẫn chìm đắm trong đau khổ như cũ, ánh mắt hắn nhìn về phía Ô Kỳ Thái tràn đầy cừu hậu khắc cốt ghi tâm, loại sát khi này lần đầu tiên xuất hiện trên người hắn.
Thấy thành trì to lớn như vậy, ta phải lớn tiếng than thở, Ô Kỳ Thái ở trên ngựa mỉm cười nói:
“Tòa thành trì này được xây dựng hơn 300 năm, ai có thể chiếm được tòa thành này, coi như có thể chiếm được Tây bộ của thảo nguyên Khoa Nhĩ Thấm.”
Hắn vung roi, chỉ nước sông đang chảy nói:
“Người có thấy hai bên bờ sông Hắc Thủy không?” Ta xuống phía dưới, thì thấy hai bên bờ toàn Sa thạnh, có lấm tấm màu đen.
Ô Kỳ Thái nói:
“Trên Sa thạch không có bất kỳ loại thực vật nào sinh trưởng được, nhưng nó lại là tài liệu chế tạo vũ khí cực tốt!”
Ta nghe vậy thì mê mẩn cả người, thảo nào mà Đông Hồ nhanh chóng quật khởi.
“Đấu Sĩ mặc dù là nô lệ, nhưng họ vẫn được người dân tôn kính, một đấu sĩ thành công, có thể thu phục lòng tin của rất nhiều người.”
Ô Kỳ Thái thâm ý nói.
Chỗ nghỉ ngơi của chúng ta là Ô thị hành quán, gần với đấu trường, đây cũng là sản nghiệp duy nhất của Ô Kỳ Thái ở Hắc Sa Thành, bởi vì trên mỗi tài sản, đều có lưu lại Ô thị ấn ký.
Tường viện cao lớn, thủ vệ sâm nghiêm, chẳng khác gì là một cái ngục giam cả.
Ta và A Đông là hai đấu sĩ mới gia nhập hành quán, ở đây ngoại trừ chúng ta thì còn có 26 tên Đấu Sĩ xuất sắc, Sát Cáp Thai là trợ thủ thân cận của Ô Kỳ Thái, phụ trách công việc ở Hành quán.
Hai mươi tám Đấu sĩ chúng ta, là do Ô Kỳ Thái tỉ mỉ tuyển chọn trong đám nô lệ. Mỗi người đều là những tay thân kinh bách chiến, mang lại cho Ô Kỳ Thái rất nhiều tài phú.
Nhìn biểu hiện của Ô Kỳ Thái với Sát Cáp Thai, chứng tỏ hắn vô cùng được tín nhiệm, mọi công việc lớn nhỏ đều được giao cho hắn.
Sát Cáp Thai phân 28 Đấu sĩ chúng ta thành những tổ riêng, cứ 4 người một tổ. Mỗi người đều có một gian phòng riêng, ở đây canh gác còn nghiêm trọng hơn cả ở Tam Đình Trấn.
Để phòng ngừa chúng ta phát sinh mâu thuẫn, dẫn tới việc dùng binh khí đánh nhau, Sát Cáp Thai ra lệnh cho thủ hạ tịch thu vũ khí, chỉ khi tới thời gian huấn luyện, mới có thể được sử dụng.
Ở cùng tiểu viện với ta còn có hai đấu sĩ khác, một tên là Lang Thứ người Đột Quyết, có thân hình cao lớn, tên còn lại là Đột Tạ người Đông Hồ, 4 người chúng ta là những đấu sĩ năm đầu tiên.
Đột Tạ là người địa phương, nên vô cùng hiểu nơi này.
Thức ăn chúng ta vô cùng phong phú, người ra còn có cả rượu.
Đối với chúng ta mà nói, buổi tối uống rượu chính là thời gian thả lỏng nhất trong ngày. Bạn đang đọc truyện được lấy tại TruyệnFULL.vn chấm cơm.
A Đông một mình ngồi ở trên cây, sương đã xuống, nhưng hắn vẫn không rời đi.
Ta và Đột Tạ, Lang Thứ ngồi vây quanh cái bàn đá trong tiểu viện.
Đột Tạ nói:
“Ta đi gọi hắn đạt tới.”
Ta lắc đầu, A Đông cần một không gian tương đối yên tĩnh, để có thể tiêu hóa hết nỗi đau.
Lang Thứ đem tui rượu chia làm 3 phần, người mùi hương rượu, chúng ta dùng đầu lưỡi cảm nhận từng tí một hương thơm của nó.
Ta và Đột Tạ đồng thời nụ cười.
Lang Thứ cũng cười hàm hậu, hắn nói:
“Ta không dám uống nhiều, một bát rượu này đủ để uống mấy hôm.”
Đột Tạ cười nói:
“Nếu như chúng ta thuận lợi tiến vào trận chung kết, vậy thì có thể uống thỏa thích rồi.”
Lang Thứ không hiểu nói:
“Trong 28 đấu sĩ, vì sao chỉ chọn 4 người chúng ta đi thi đấu?”
Đột Tạ nói:
“Bởi vì đây là lần đầu tiên quyết đấu của chúng ta, do trước kia không cỏ chiến tích gì, nên phải qua hai trận đấu loại. mới vào được vòng chung kết.”
Lang Thứ lại uổng một ngụm rượu ngon. không nhịn được. liếm miệng tem tép.
Ta hưởng Đột Tạ nói: “Tại sao lại còn phải tham gia hai trận đáu loại?”
Đột Tạ nói:
“Nhưng người tham gia quvét đầu hàng năm thì tương đổi nhiều, nhưng chi có Tứ gia mõi có khả năng tiến nhập vào trận chung kết. đó là, hoàng thất Hoàn Nhan Gia Tộc. tướng quốc Gia Luật Xích Mi. phú thương Hách Liên gia tộc, còn lại chính là chủ nhản của chúng ta Ô Kỳ Thải…”
Hắn hạ giọng nói:
“Tứ đại gia tộc nàv hàng năm đều cỏ đặc quvền chọn phái ra bổn tay đầu sĩ mói tham gia. như vậy là ngoại trừ 16 người của tứ đại gia tộc. những người khác cũng được quvền cử thâm 16 người. Tổng cộng là 32 người, được phân thành 4 tồ, Tiên hành đấu loại. 3 người thắng cuối cùng sẽ có cơ hội tần cấp, tiến vào vòng chung kết.”
Lang Thứ không nhịn được nói: “Như vậy chẳng phải là quy trình tương đổi dài hay sao?”
Đột Tạ cười nói:
“Chi một ngàv một đêm là kết thúc thôi sáng ngàv kia. 8 người còn sổng sẽ được quvền vào chung kết.”
Ta lại nói:
“Thế nhưng thủ hạ của ô KỲ Thái có tơi 28 người tham gia thi đấu, lẽ nào 24 ngươi kia đồng loạt được tần cấp?”
Đột Tạ lác đâu nói:
“Chi có 2 người trong 24 người kia được quvền tấn cáp. 22 người còn lại là Đầu sĩ tham gia quyết đấu tập thể.”
“Cái gì?”
Ta vô cùng kinh ngạc há to miệng, đãv là lần đầu tiên ta nghe nói có tận hai mươi hai người tham gia quvết đấu tập thể.
Đột Tạ nói:
“Đây là truyền thống quvểt đấu của người Hồ. Tập thể quyết đấu theo như thường lệ sẽ được tiến hành trước cuộc thi đầu cuối cùng. Lập thành nhưng từng đội chém giết. cảnh tường thảm liệt tới cực điểm.”
Võ sĩ phụ trách cảnh giới lớn tiếng quát lẻn: “Ăn cơm nhanh lẻn. nói chuvện nhò thôi.”
Chúng ta cuống quít dừng cuộc nói chuyện lại. đồng thời cúi đẩu xuống.
Cuộc đầu vòng lại được cừ hành ờ Đầu trường Thiên Bộc. thuộc phía đông của Hắc Sa Thành, nơi nàv ba mặt đều cỏ núi bao quanh, sau lưng là thác nước.
Tuy đã là mùa xuân. nhưng băng cứng ờ đinh núi nhiều năm vẫn không thav đồi ngav cả dòng nước cũng phủ một lóp băng nhàn nhạt.
Lang Thứ hai tay nắm chặt Đại Thiết Linh lớn tiếng hát dãn ca Đột Quvểt. trong mười ngày tiếp theo là những ngày quyẻt chiến của chúng ta. chúng ta sẽ vì sinh mệnh và sự tự do của mình để quvết chiến.
A Đông vãn năm trong một góc của xe ngựa. Mấy ngày hôm nay hắn gầy hơn rát nhiều, khuôn mặt càng trờ nên hốc hác. Ở trong mắt của Đột Tạ và Lang Thứ, không thể nghi ngờ gì nữa A Đông đà trờ thành Đấu Sĩ đẩu tiên bị giết.
Thế nhưng, ta lại không cho là như vậy. bời bên trong mắt của A Đông. có một ngọn lửa cừu hận cực kỳ mãnh liệt. cừu hận sẽ không dẽ gì khiến người ta từ vong.
Đầu trường Thiên Bộc. là đấu trường của nước Đông Hồ, thế nhưng từ ba năm trước, khi Hắc Sa thành khởi công xây dựng Đấu trường Sư Tàm. Thì ờ đảy đã bị hạ cấp thành nơi thi đầu vòng loại và thi đấu của dân chúng.
Người tới đãy xem phần đông là bách tính Đòng Hồ. Đương nhiên khi có nhưng trận thi đầu lớn. thinh thoảng cũng sẽ cỏ vương thất hậu duệ quý tộc tới nơi này xem.
Nhưng mà nhiều nhát là nhưng thám tử. chúng có nhiệm vụ là phát hiện nhưng nhân tổ mới trong trận đấu, dự đoán hướng đi của các cuộc thụ sau đó bắt đẩu khởi động cho nhưng cuộc đánh bạc lớn kinh tâm động phách.
Chúng ta được đưa vào trong một phòng nghi ngơi trước khi thi đáu, đãv cũng chẳng khác gì một gian phòng giam, nhìn qua lưới sắt có thể nhận thấv được tình hình thi đấu trong đấu trường, Sát Cáp Thai đã cho thợ đấm bóp tới, làm giãn gân cốt. chuẩn bị cho chúng ta.
Nhưng mà nhiều nhát là nhưng thám tử. chúng có nhiệm vụ là phát hiện nhưng nhãn tổ mõi trong trận đấu, dự đoán hướng đi của các cuộc thi, sau đó bắt đẩu khởi động cho nhưng cuộc đánh bạc lớn kinh tâm động phách.
Chúng ta được đưa vào trong một phòng nghỉ ngơi trước khi thi đấu, đãy cũng chẳng khác gì một gian phòng giam, nhìn qua lưới sắt có thể nhận thấy được tình hình thi đấu trong đấu trường, Sát Cáp Thai đã cho thợ đấm bóp tới, làm giãn gân cốt chuẩn bị cho chúng ta.
Ô Kỳ Thái mang theo kết quả rút thăm trờ về, hai gã võ sĩ mờ xiềng xích cho A Đòng đầu tiên, hóa ra hắn là người thi đấu đầu tiên.
A Đông lẳng lặng mặc áo giáp. sau đỏ mang mặt nạ bảo hộ, cầm lấy vũ khí và đi ra ngoài.
“A Đông!” Ta gọi hắn.
Thản hình hắn dừng lại một chút
“Quên đi sợ hãi, quên đi tất cả quá khứ!” Ta lớn tiếng dặn hắn.
A Đông hờ hững đi ra ngoài cửa.
Đột Tạ và Lang Thứ đồng thời nhìn về phía cửa sổ. ta lẳng lặng ngồi ờ trẽn ghế dài thả lòng thân thể của. dựa theo khẩu quyết của Vô Gian Huvền Công đưa dòng khí lưu vận chuyển toàn thân, hô hấp của ta trờ nên bình ổn.
Ánh mắt của Sát Cáp Thai luôn nhìn theo ta, trong mắt hắn hiện lẻn sự thường thức.
Những tiếng kêu thảm trong đầu trường vang lên liên tiếp, cử quanh quẩn vọng lại trong phòng, chẳng qua bao nhiêu thời gian. Đột Tạ và Lang Thứ đồng thời hoan hò. trẽn miệng nở nụ cười. A Đông thắng lợi.
Cước bộ của A Đông vẫn như trước, hắn chẳng có gì biến hóa, bì giáp trước ngực bị vũ khí sắc nhọn nào đó xé rách. để lộ một vết thương thật sâu trẽn ngực. máu vẫn còn chưa đông, chảv dọc theo bì giáp rơi xuống đất.
Lúc đi qua bẽn người của ô KỲ Thái con ngươi của hắn chợt co rút lại, cánh tay cầm đao dựng ngược lên.
O Kỳ Thái cười lạnh nói:
“Ngươi chưa đủ năng lực giết Ta!”
Hai gã võ sĩ đồng thời cầm nỏ giương lẻn, rất sợ A Đông đột nhiên công kích.
Cơ Thể A Đông chậm rãi thả lòng. trường đao ‘Đương!’ một tiếng rơi trẽn mặt đát. Các võ sĩ thủ hạ cuống quýt mang xiềng chân cho hắn.
O Kỳ Thái ngửa mặt lẽn trời cười nhưng tiếng đinh tai nhức óc, sau đó dùng ngón tay thô to chỉ vào ta. nói:
“Băng Báo! Đến phiên ngươi lên đấu!”
Băng Báo là tên của ta. Trong thi đấu, chi có ta có biệt hiệu. đủ thấy hắn coi trọng ta như thế nào.
Ta mặc bì giáp, hắn đi tới bên cạnh ta. nói: “Các ngươi lên chú ý một vẩn đề trong khi đấu loại.”
Ta mặt nạ da dưa, nhìn vào Sát Cáp Thai.
“Ta đã điều tra thực lực của tất cả các đáu sĩ. không ai có thể mạnh bằng ngươi.” Sát Cáp Thai dừng lại một chút. nói thêm:
” Tờ họp của A Đông với các ngươi là người mạnh nhất. các ngươi phải chú ý che giấu thực lực, đừng cho người chú ý tới các ngươi từ đầu, nếu không các ngươi sẽ khó mà tiến xa được.”
Ta rút trường đao, từng bước một đi vào trong đấu trường.
Mặt trời chính ngọ chiếu vào thân hình ta, để lại một vệt đen trẽn mặt đất của đấu trường, không khí trong lòng làm cho tinh thần của ta rung lên.
Ta nhảy một bước tiến tới. để lại trên mặt đát một dấu chân của ta. Trong phút chốc. ta đã tiến vào trạng thái thi đấu tốt nhất, đổi thủ của ta là một gã Đấu Sĩ có vóc người tương đổi mập mạp. trong tav hắn cầm thiết chuỳ. đang gào thét chạy lại chỗ ta.
Cước bộ của ta bắt đầu gia tốc, khi chạy Tới Trước mặt hắn thì đã tới cực hạn, sau đó bỗng nhiên ta bay lên trời, Thiết chuỳ của đối thủ xẹt qua dưới chân, quán tính lớn mà cho người hắn xoay tròn qua một bên.
Ta cười lạnh dùng trường đao đấm thẳng ra, đao phong chém vào vai phải hắn. ta cảm nhận được cả tiếng tim đập.
Ta thúc trường đao về phía trước một cái. sau đó rút ra, trong tiếng ồ lẽn, đổi thủ loạng choạng ngã xuống, máu tươi từ trong miệng vết thương phun ra như suối
Sát Cáp Thai đang quan sát cảm thẩy bát an, bời vì ta không làm theo nhưng gì hắn đã dặn. Nếu như ta không che giấu thực lực của mình, bộc lộ hình tượng bách chiến bách thẳng, thì sự chú ý của mọi người sẽ tập trung lên người của ta. Lúc đổi thủ coi trọng ta, thì cơ hội của ta sẽ tới.