Đúng vào lúc này hoàng hậu cho người tới tìm, nói là nếu như Ông Ích không đưa ra chân tướng do hắn âm thầm tra được, Hoàng thượng sẽ nổi giận.
Ngay lập tức Ông Ích ngựa không ngừng vó chạy vội về phía ngự thư phòng, nhân tiện mang theo hai cái đuôi nhỏ là công chúa ngốc cùng Lý Quý Hâm.
Trên mặt công chúa ngốc là nụ cười hết sức ngây thơ, trong nụ cười của nàng không có ngươi lừa ta gạt cùng âm mưu dương mưu, không có tranh chấp cùng đối lập. Có chỉ có — đen tối.
“Ông Ích, đã tìm được binh khí cùng thuốc nổ rồi hay chưa?” Hoàng đế ngồi ở trước bàn đọc sách dùng ánh mắt lạnh ngắt nhìn Ông Ích đang quỳ trên đất.
Hoàng hậu cùng Trầm Vân Tân mỗi người ngồi một bên, trên mặt hai người hoặc là vẻ đoan trang hoặc là nụ cười thân thiện, ôn hòa chờ xem Ông Ích mang tới đây cái manh mối gì đây.
“Thần xin được bẩm báo, thần đã tìm được chỗ binh khí cùng thuốc nổ kia! Quả thật chúng đã bị hoàng hậu cướp đi!” Ông Ích đau lòng ôm đầu trả lời: “Ngay vào đêm qua!”
“Trẫm nhớ đêm qua trời mưa như thác đổ.” Hoàng đế thờ ơ mở miệng.
“Đúng là trời mưa như thác đổ.” Hoàng hậu cười một tiếng: “Ý của Ông đại nhân là, đúng vào lúc trời mưa như thác đổ ta đã đoạt đi một xe súng ống đạn dược? Ta muốn hỏi Ông đại nhân, nếu đúng là tối hôm qua ngươi đã tìm được, vì sao lại không báo cho Hoàng thượng biết trước, để cho Hoàng thượng phái người đi bảo vệ chỗ súng ống đạn dược kia? Ngươi cần phải biết rằng, cái thứ nằm ở trong tay ngươi kia chính là tài sản quốc gia không ai được phép động vào!”
Lời lẽ của hoàng hậu ngữ trọng tâm trường, giống như thể cái người đang bị Ông Ích vạch mặt kia căn bản không phải là nàng.
Ông Ích cười lạnh, hắn nói: “Thần cho là, hoàng hậu phải bị xem là thủ phạm hiềm nghi, là người không có tư cách gì nghi ngờ hạ thần vào lúc này. Hạ thần có chứng cớ.”
Hoàng hậu gật đầu một cái, không nói gì nữa.
Hoàng đế nhìn nàng một cái rồi lại nhìn một chút vào công chúa ngốc cùng Lý Quý Hâm đang đứng ngoài cửa.
Công chúa ngốc liền đi đến bên chân hoàng đế ôm lấy tay vịn của cái ghế, nàng ngước đầu với vẻ mặt thuần lương vô hại trợ giúp Ông Ích: “Phụ hoàng! Phụ hoàng! Ông Ích đã đoạt đi tiểu trân châu của con từ trong miệng của đại cẩu lông vàng!”
Lời này đã đánh trúng mong muốn của Ông Ích, lúc này hắn cười một tiếng, sau đó cao giọng trả lời: “Chứng cớ nằm ngay trong tiểu trân châu của Trường Ninh công chúa!”
Trong nháy mắt căn phòng trở nên yên tĩnh một cách quỷ dị, không có ai phát ra một lời nào, chỉ có tiếng hít thở. Nặng nề, dồn dập.
Tựa hồ chỉ trong nháy mắt ông chúa ngốc trở nên sửng sốt: “Oa…” một tiếng khóc lên: “Mặc dù ta không biết hắn đang nói gì, nhưng mà hắn chính là nói xấu A Dao hu hu hu!” Vừa khóc nàng vừa chạy tới bên người Lý Quý Hâm cầu được an ủi, đôi mắt to tròn của nàng vừa vô tội vừa trông thật đáng thương.
Hoàng đế trầm mặc một lúc: “Nói vậy là có ý gì? Tiểu trân châu là cái gì?”
Hoàng hậu co quắp trả lời: “Là đồ chơi ta làm cho A Dao. A Dao thích tìm người cùng nàng đánh tiểu trân châu.”
“Phải không?” Ông Ích tăng thêm âm lượng khi nói đến hai chữ này.
“Chẳng lẽ, Ông đại nhân cảm thấy tiểu trân châu còn có chỗ dùng nào khác nữa?” Hoàng hậu cười lạnh một tiếng rồi nói.
Suốt toàn bộ hành trình này Trầm Vân Tân mang theo kiểu mỉm cười đúng tiêu chuẩn của hoàng cung lẳng lặng xem cuộc vui.
Thật thú vị!
Ông Ích đứng lên: “Ta nghe nói, khi ở trong phế cung, công chúa đã dùng chính vật này, nàng chính là người đã làm nổ giếng nước. Vật này là do hoàng hậu cho nàng, điều đó chứng tỏ, hoàng hậu đang giữ trong tay một kho binh khí cùng thuốc nổ.”
Lý Quý Hâm ở một bên lạnh lùng mở miệng: “Ý của Ông đại nhân là, những kẻ nấp trong mật thất của giếng nước là người của ngài, bằng không, ta thật không hiểu tại làm sao ngài lại biết được công chúa đã dùng viên nổ trong giếng nước.”
Ông Ích sững sờ mất một lúc, nói lỡ miệng rồi!
Suy luận này hết sức hợp lý! Hoàng hậu vuốt nhẹ bàn tay cười đến là cao nhã, giống như đang xem kịch vậy.
“Vốn là ta đã có chứng cớ có thể chứng minh hết thảy những chuyện này đều là một tuồng kịch do Ông đại nhân tự biên tự diễn…” Lý Quý Hâm thong thả nói: “Nhưng mà còn không phải Ông đại nhân vừa nói hoàng hậu cướp binh khí cùng thuốc nổ đó sao? Vậy thì nhất định phải nghiệm chứng một chút để xem những lời ngài vừa nói liệu có phải là đang nói láo hay không.” Lý Quý Hâm chìa ra lòng bàn tay: “Xin mời!”
Ông Ích nhìn cái hộp đen, trong lòng tức khắc có dự cảm không tốt.
Tại sao Lý Quý Hâm lại có thể thản nhiên như vậy? Tại sao hoàng hậu cũng không hề lo lắng, dù chỉ là một chút?
Nhất định đúng là viên tiểu trân châu này rồi, ngày đó công chúa ngốc thuận tay móc ra từ trên người mình, chứng tỏ nó là vật được công chúa ngốc tùy thân mang theo. Tư thế ném đi viên tiểu trân châu của nàng lại quá mức tùy ý, điều đó chứng minh rằng những viên tiểu trân châu này đối với nàng mà nói, cũng chẳng phải là vật đáng coi trọng.
Ông Ích thấp thỏm mở cái hộp đen ra, cầm lên một viên tiểu trân châu.
Ánh sáng của viên tiểu trân châu màu thuần nhuận, cảm giác hơi lạnh, ở tầng ngoài cùng bọc lớp bạc mỏng phát ra màu xám trắng.
“Cho trẫm một cái sự thật!” Hoàng đế đan hai tay vào nhau nghiêm túc nhìn Ông Ích.
Ông Ích cầm viên tiểu trân châu hướng ngoài cửa ném một cái…
Cạch…
Vỡ vụn…
Công chúa ngốc lại khóc: “Ngươi hãy đền viên tiểu trân châu cho ta!” Tiếng khóc kinh thiên động địa đến quỷ thần cũng phải khiếp sợ. Nàng biết, đối với chuyện binh khí cùng thuốc nổ này, cho dù có xô đổ được Ông Ích cùng Trầm Vân Nhung đi nữa, nhưng chỉ cần chỉ ra và xác nhận hoàng hậu có liên quan, hoàng đế cũng sẽ sinh ra hoài nghi đối với chính mình. Một khi công chúa ngốc bị nghi ngờ, như vậy thì chuyện nàng giả bộ ngốc sẽ không còn giấu được nữa. Vậy nên bây giờ nàng chỉ có thể hết sức cố gắng khiến cho mình trông lại càng ngu hơn, trở thành cột mốc lịch sử của những diễn viên giả ngu.
Ông Ích lập tức nhận ra bản thân mình đã bị rơi vào bẫy rập! Cái gì mà đại cẩu lông vàng, Canh Cho Chó chứ! Tất cả cũng chỉ là để lừa gạt hắn mà thôi! Nói không chừng, ngay cả Thang Vệ Quốc cũng đứng trong hàng ngũ này cũng nên.
Cái này thật ra là oan uổng cho Thang Vệ Quốc, sự thật lại là do Trầm Vân Tân tự mình quyết định.
“Chính là cái này sao?” Hoàng đế lạnh giọng hỏi.
Ông Ích không tưởng tượng nổi dụi mắt một cái: “Vật này đã bị đánh tráo rồi! Sự thật không phải như vậy!”
Hắn nhìn thấy trong mắt tất cả mọi người đều đang cười nhạt, khinh bỉ, khinh thường, đều là sự làm nhục lớn nhất đối với nhân cách của hắn.
Lý Quý Hâm khẽ thở dài: “Phỏng chừng Ông đại nhân cũng là một cái người não bổ rồi.” Nói xong, nàng hướng về phía hoàng đế khẽ gật đầu một cái: “Tại hạ có thể chứng minh, chỗ binh khí cùng thuốc nổ kia đều là một tuồng kịch do Ông đại nhân tự biên tự diễn. Đồng lõa của hắn, chính là lính cấm vệ Chu Nhạc Xuân!”
“À ha?” Hoàng đế lộ ra một nụ cười đầy vi diệu: “Chứng cớ đâu?”
Lý Quý Hâm bình tĩnhtrả lời: “Chứng cớ ở trong phế cung, Dục Tú cung, cùng với trong doanh trại của lính cấm vệ, ba chỗ tất cả!”