Đúng rồi, lúc trước…… Hình như bởi vì cô lễ phép cười cười với nam sinh này, Trần Trì tức giận, còn đem cô đến hẻm nhỏ……
Cô dừng hồi tưởng, thu hồi tươi cười.
Khóa học của Trần Trì sắp kết thúc.
Thời Ôn: “Ngại quá, tôi phải đi.”
Sở Bách kéo kéo quần harem, ngồi dưới đất, “Bộ dạng vừa mới nãy của cậu rõ ràng không muốn đi, trốn tôi làm gì?”
Thời Ôn: “……”
Tự mình cho là đúng.
“Tôi vốn dĩ là phải đi, cậu xem đồ vật đều dọn xong rồi.”
Sở Bách nhìn đến bao đồ luyện nhảy của cô, mới ý thức được đây là phòng vũ đạo, cậu ta trừng mắt, “Cậu bắt đầu học nhảy?”
Thời Ôn gật gật đầu, “Ừm.”
Sở Bách kích động mà đập sàn nhà, “Lão sư của tôi khẳng định rất kích động, lần trước chị ấy vẫn luôn khen dáng người của cậu, sau đó còn nhắc đến cậu một hai lần!”
Thời Ôn có chút ngượng ngùng, “Cảm ơn. Nhưng mà, tôi thật sự phải đi rồi.”
Bằng không Trần Trì nhìn đến trong phòng học chỉ có hai người bọn họ, bình dấm chua khẳng định đổ ra.
Sở Bách nhún nhún vai, đứng lên, nghĩ đến cái gì, lại nói: “Đúng rồi, tôi sắp ra mắt.”
Thời Ôn dừng chân lại, nghiêng đầu, “Ra mắt?”
Sở Bách gật đầu cười, lộ ra hàm răng trắng, mặt mày tuấn lãng, “Đúng vậy, lấy đội hình bốn người để ra mắt, trước khi bắt đầu có học qua hát nhảy, đại khái có thể thu ngắn thời gian đến nửa năm.”
Thời Ôn vui vẻ thay cậu ta, “Chúc mừng cậu nhé.”
Sở Bách gãi gãi ót, “Cảm ơn! À…cậu muốn chữ ký của tôi không, về sau tôi mà nổi tiếng thì chữ kí hơi bị hiếm đấy!”
Thời Ôn đương nhiên sẽ không nhận. Nhưng vì không muốn làm mất mặt mũi của cậu ta, trầm ngâm một chút mới nói: “Lần sau đi, tôi thật sự phải đi.”
Khoá cờ vây của Trần Trì vừa kết thúc, cậu liền rời đi, xuống lầu đi thẳng đến phòng học của Thời Ôn.
Cậu nhìn đến hai nữ sinh bên cửa sổ cầm di động chụp cái gì đó, nhíu nhíu mi.
Đi nhanh qua, nhìn thấy cảnh trong phòng học, liền sửng sốt.
Trong phòng học, nam sinh nữ sinh đứng cạnh nhau, một người ngẩng đầu, một người cúi đầu, ánh mắt cố định trên người kia. Đầu tóc nữ sinh đen nhu hòa được vén ra sau, mặt mày sạch sẽ, khóe miệng cong lên ý cười nhàn nhạt.
Nam sinh một đầu tóc màu sợi đay (vàng), ngũ quan hài hoà, cười đến sảng khoái làm người khác không thể rời mắt.
“Tuấn nam mỹ nữ! Siêu đẹp mắt!”
“Wow, cậu mau chụp lại xem!”
Trần Trì nhìn về phía hai nữ sinh bên cửa sổ cầm di động chụp ảnh, trong mắt bắn ra tia lạnh lẽo.
Hai nữ sinh cảm giác được, ngẩng đầu, kinh ngạc trong mắt nửa giây sau liền bị hoảng sợ thay thế. Hai người liếc nhau, trong lòng run lên.
Thật đẹp trai, nhưng mà, cũng quá đáng sợ.
Hai người lôi kéo tay nhau, nhanh chóng chạy xa.
Trong phòng học, Sở Bách nghe Thời Ôn nói, không vui, “Ký tên có thể mất bao nhiêu thời gian? Hay là cậu khinh thường tôi, cho rằng tôi không thể nổi tiếng?”
Thời Ôn xua xua tay, giải thích: “Không phải, tôi…”
Âm thanh truyền đi một nửa, cô nhìn thấy Trần Trì đứng ở cửa.
Sở Bách theo tầm mắt cô nhìn lại.
“Ai thế? Cơ mà đẹp như vậy, có thể đi làm thực tập sinh được đấy!”
Mắt Thời Ôn chớp vài cái, sau khi xác nhận tâm tình của Trần Trì là “mưa giông kéo đến”, nhanh chóng căng não suy nghĩ.
Hơn mười giây sau, cô nhảy nhót mà chạy tới, ôm cánh tay Trần Trì, “Ca ca, anh tới rồi, chúng ta về nhà đi.”
Cô không thèm quay đầu lại liếc Sở Bách một cái, lôi Trần Trì rời đi.
Trần Trì vốn là muốn cùng nam sinh trong phòng học nói lí lẽ, nhưng cậu bị Thời Ôn gọi một tiếng “ca ca”, nghe đến thất thần, nhẹ nhàng bị lôi đi.
Đi ra khỏi dãy học phụ đạo, Trần Trì lấy lại tinh thần, một bàn tay vòng qua vai cô, xoa xoa sườn mặt cô, “Ôn Ôn, em vừa mới gọi anh là gì?”
Thời Ôn bị cậu sờ ngứa, lông tơ dựng thẳng lên, trốn tránh, “Em gọi anh.”
Bước chân Trần Trì dừng lại, không đi nữa, nghiêm túc phản bác, “Không phải cái này.”
Gương mặt Thời Ôn phiếm hồng, nói sang chuyện khác, “À! Nam sinh vừa nãy đúng là phiền, cứ cản trở không cho em đi!”
Trần Trì nghe cô nói như vậy, thành công bị dời đi lực chú ý, hơi thở lạnh lẽo tràn ra, “Không cho em đi? Nó làm gì em?”
Cô ôm lấy cánh tay cậu, lắc lắc, “Không cần kích động. Cậu ta cũng chưa chạm vào em. Chỉ nói là cậu ta sắp ra mắt, về sau chữ ký nhất định có giá, muốn em nhận chữ ký của cậu ta, để làm nhân chứng cho sau này cậu ta sẽ nổi tiếng.”
Trần Trì trầm mắt, chữ ký thì có gì đặc biệt.
“Em nhận rồi?”
“Em không có hứng thú!”
Thời Ôn ngửa đầu, “Em chỉ muốn nhanh chóng được gặp anh thôi!”
Trong lòng cậu mềm nhũn, nhéo nhéo vành tai cô, hôn hôn tóc cô, “Anh rất nhớ em.”
Thời Ôn: “Em cũng nhớ anh.”
Trong lòng cô âm thầm thở ra, tránh thoát hai kiếp nạn.
“Em tắm rồi sao?”
Thanh âm cậu lành lạnh đi xuống.
Thời Ôn sờ sờ tóc, biết cậu để ý cái gì.
“Có vách ngăn, em cũng bọc mình kín mít, không ai nhìn thấy.”
Biểu tình cậu buông lỏng, xoa xoa tóc cô, “Đói bụng không?”
“Ừm, đói bụng.”
“Em muốn ăn gì?”
Thời Ôn kỳ thật muốn ăn điểm tâm ngọt, nhưng cô bắt đầu luyện vũ, phải ăn uống theo chế độ.
“Ăn cơm đi.”
Trần Trì: “Được.”
Hai người đi đến một tiệm trong nhà ven đường, ngồi vào góc trong cùng.
Thời Ôn gọi salad rau dưa cùng tảo quần đới.
Trần Trì nhíu mày, “Ăn thế này no sao?”
Thời Ôn sờ sờ mặt, “…… Em muốn ăn ít một chút.”
Trần Trì đen mặt, dựa trên ghế, môi mỏng mím thành một đường.
Thời Ôn vươn tay, đem cánh tay đặt ở trên bàn, giữ chặt ngón tay cậu, nhẹ nhàng vuốt một chút, “Anh giận cái gì?
Cậu nhấc mí mắt, mặt không biểu tình nói:
“Anh ghen.”
Thời Ôn: “Hả?”
“Ăn dấm ‘ khiêu vũ ‘, em để ý nó như vậy……”
Cô bật cười, “Bình dấm chua, thật dễ đổ.”
“Anh ghen tị.” Trần Trì nói: “Hôm nay em nói muốn an ủi anh, bây giờ em mau an ủi anh đi.”
Cô gật gật đầu, “Được rồi, an ủi anh. An ủi như thế nào?”
Đuôi mắt Trần Trì nhẹ nhấc lên, kéo dài âm cuối, “Lúc nãy em gọi anh thế nào trong phòng học, gọi lại lần nữa.”
Thời Ôn: “…… Không muốn.”
Mặt cậu xụ xuống, uất ức hỏi: “Tại sao?”
Thời Ôn thu tay lại, ngay ngắn đặt ở trên bàn, nghiêm trang nói: “Anh nghĩ xem, em gọi anh là ca ca, Thời Noãn nên gọi anh là cái gì? Ca ca hay là đệ đệ?”