Chị Tiền nói: “Tôi nghe được tin nói là giám đốc Chu của chúng ta được thăng chức đến nhóm công ty.”
Mọi người đều kinh ngạc đến ngây người, đều nhìn về phía Chu Dịch và chờ anh giải thích.
Chu Dịch nói: “Đâu phải là bữa ăn cuối cùng đâu chứ? Tôi vẫn còn là người của bộ phận tích hợp. Có điều sau này cơ hội uống rượu với mọi người sẽ ít đi.”
Anh còn nói: “Không phải là được lên chức, chẳng qua là do bộ phận tích hợp bên nhóm công ty quá bận rộn nên điều tạm tôi đến đó để hỗ trợ mấy ngày mà thôi. Giám đốc Tống sẽ là người quản lý công việc của bộ phận bên này, mọi người không cần phải lo lắng.”
Đây chính là thừa nhận việc chuyển đến nhóm công ty là sự thật.
Tất cả mọi người đều là nhân viên lâu năm trong Hoa Tín nên hiển nhiên biết rõ điều tạm chỉ là một lời giải thích mà thôi, Chu Dịch đã được thăng tiến đến nhóm công ty. Chẳng trách lần này anh trở về sau chuyến công tác đến nhóm công ty đã sắp xếp ổn thỏa cho hai cánh tay đắc lực là Tô Nam Tinh và Tống Tập.
Tô Nam Tinh được anh sắp xếp đến làm trưởng phòng của công ty thành phố, Tống Tập được anh cất nhắc lên vị trí phó giám đốc. Trước khi đi, Chu Dịch đã sắp xếp nhân sự trong phòng ban tích hợp của công ty tỉnh đâu ra đấy. Mặc dù sau này anh đến nhóm công ty, thế nhưng Tống Tập bên công ty tỉnh nhất định vẫn sẽ nghe theo anh.
Mấy năm qua, mặc dù mọi người làm việc dưới quyền Chu Dịch đã lĩnh hội được tài năng của anh, nhưng lúc này bọn họ vẫn ngưỡng mộ tài năng và sự tính toán của một người trẻ tuổi chưa tới 30 tuổi này.
Chị Tiền nghe thấy anh mở miệng thừa nhận thì nói: “Vậy chị gái đây chúc cậu ngày càng thăng tiến.” Nói xong thì uống cạn ly rượu trong tay.
Mọi người vừa nghe thấy Chu Dịch được lên chức thì cũng rối rít nâng ly uống rượu với Chu Dịch.
Có điều tiệc rượu này càng về sau, mọi người đều cảm thấy hơi buồn. Dù sao dưới sự dẫn dắt của Chu Dịch trong mấy năm qua, mọi người trong phòng ban đều đã trở nên rất giỏi. Ở bên ngoài, Chu Dịch là một người lãnh đạo nghiêm nghị; lúc đối xử với nhân viên trong phòng ban tích hợp đều rất nể mặt. Người nào trong phòng ban bị ức hiếp vì chuyện công việc, Chu Dịch sẽ tìm cách lấy lại công bằng. Anh là kiểu người lãnh đạo dễ dàng làm cho người khác trung thành với mình.
Lúc Lý Uyển nâng ly lên để mời rượu, viền mắt đã đỏ hoe, trước tiên cô ấy nói: “Hy vọng sau này anh đến nhóm công ty cũng sẽ tỏa sáng. Ngoài ra tôi cũng muốn nói tiếng cám ơn về sự giúp đỡ của anh trong những năm qua, hy vọng nếu anh rảnh rỗi thì trở về thăm chúng tôi.” Nói xong thì ngửa cổ lên uống.
Tô Nam Tinh cảm thấy có lẽ những lời mà Lý Uyển muốn nói ra không chỉ là những lời nói khách sáo đó, thật ra những lời không muốn nói thẳng ra đều nằm trong rượu.
Chu Dịch cũng hiểu, lúc này anh cũng đáp lại Lý Uyển: “Hy vọng sẽ sớm nhận được tin tốt của cô. Chúc cô tìm được một người chồng tốt, lúc gửi thiệp mời thì cũng đừng quên tôi, tôi nhất định sẽ đến đó chúc mừng cô.”
Trong lời này lại mang theo ý từ chối khéo léo Lý Uyển một lần nữa, đồng thời cũng cho cô ấy chút thể diện. Nếu trong hôn lễ của cô ấy có sự xuất hiện của lãnh đạo trong nhóm công ty thì cũng rất hãnh diện.
Lý Uyển cũng hiểu được điều đó, nụ cười có chút chua chát, nhưng mà cô ấy vẫn bật cười và nói: “Tôi sẽ nhớ kĩ lời này của giám đốc. Lúc tôi kết hôn, nếu anh không tới thì tôi sẽ không vui đó.”
Chu Dịch cười ha ha, cụng ly với cô ấy, “Có khi nào tôi nói mà không giữ lấy lời chưa? Nhất định sẽ tới.”
Tống Tập cũng tham gia vào cuộc vui, nhưng thật ra là để chuyển đề tài. Anh ta nói: “Vậy lúc tôi kết hôn, giám đốc cũng phải tới đó, không thể đi của người này mà không đi của người kia!”
Có thể thấy Chu Dịch và Tống Tập nói chuyện thoải mái hơn, anh nói: “Trước tiên cậu phải đi tìm một cô bạn gái đi.”
Tống Tập nói: “Bạn gái thì có gì khó, ngày mai tôi sẽ đi tìm một cô.” Câu nói này mang theo chút đùa giỡn, nhưng sau khi Chu Dịch được lên chức, Đinh Diễm lên làm giám đốc công ty thành phố, người đàn ông độc thân sáng giá nhất trong công ty tỉnh chính là Tống Tập.
Tô Nam Tinh cũng giả vờ mời rượu Chu Dịch, cũng nói theo: “Giám đốc, sau này tôi kết hôn thì anh cũng phải tới đó.”
Chu Dịch ngước nhìn cô một cái rồi không nhìn nữa, nhìn vào ly rượu và mỉm cười, nhủ thầm trong lòng: Em kết hôn thì anh phải có mặt, bởi vì nếu anh không có mặt thì làm sao em có thể kết hôn chứ?
Anh nói: “Nhất định sẽ đến.” Anh cũng uống với Tô Nam Tinh một ly.
Bữa ăn này kéo dài đến trời tối muộn, do đây là bữa cơm chia tay giữa Chu Dịch và mọi người trong phòng ban tích hợp nên mọi người đều rất buồn bã, uống rượu cũng nhiều hơn. Đến lúc tàn tiệc, mọi người đều đã say khướt, thậm chí Chu Dịch cũng đã hơi say.