oOo
Trang chủ Mỹ Vị sơn trang là một trung niên để râu dê, mặc áo trắng, trông cũng có vẻ bình dị dễ gần.
Lúc năm người tiến vào, lão chính đang ngồi khoanh chân trên một khúc cây, hai mắt nhắm nghiền, ngũ tâm hướng thiên, giống như đang đả tọa. Xung quanh trang chủ, mèo nằm phểnh, chó vẫy đuôi, chim chóc ngủ gà ngủ gật ngay trên đầu, trên vai lão.
“Tiên sinh thứ lỗi. Trang chủ này của bọn ta hơi ham ngủ.”
Trương Mặc Sênh lên tiếng xin lỗi trước, sau đó tiến lại gần, ghé miệng vào tai lão trung niên mà nói:
“Huyền ca ca, nhớ muội không?”
“Tiểu Tuệ! Đừng! Đừng có lấy hắn!”
Trang chủ Mỹ Vị sơn trang – Trương Huyền chợt mở to mắt, hai tay vươn ra phía trước giống như muốn níu lại người nào đó, miệng kêu lên thất thanh.
“Nghĩa phụ, tiểu Tuệ của người lấy chồng đã được trăm mấy chục năm rồi. Chắt của người ta cũng bằng tuổi thằng nghĩa tử hiếu thảo ngoan ngoãn, điển trai thông minh của ngài rồi.”
Trương Huyền nhận ra người lên tiếng là ai, trong chớp mắt đã sầm mặt, quắc mắt lên:
“Thằng nghịch tử! Tao để mày đến Phần Thiên Cốc học khống hỏa, mày lại ngang nhiên bỏ trốn đi biệt! Bây giờ còn dám vác mặt về đây gặp tao? Cút đi! Cút ngay! Sau này không có bố con gì nữa hết.”
Trương Mặc Sênh chỉ thấy sống mũi cay cay, vỗ vai:
“Ông già, diễn tệ quá. Nói trắng ra là ông không muốn thằng này vướng vào cái chuyện tranh quyền đoạt lợi này đúng không? Tiếc thật. Lúc về thằng này đã đánh cho cái đám chó canh cổng của con mụ họ Tiêu một trận. Ông có đuổi người ta cũng chưa chắc đã để thằng này đi đâu.”
“Ngươi… ài… cần gì phải khổ thế.”
Trương Huyền lắc đầu.
Kỳ thực, Trương Mặc Sênh cũng muốn làm một đứa con ngoan, nghe lời lắm. Nếu như Phần Thiên Cốc mà tử tế, chịu để yên cho cậu chàng đến học thì Trương Mặc Sênh cũng chẳng hơi đâu lại chuồn đi mất làm gì. Thế nhưng, khi vừa đến Phần Thiên Cốc, tàn hồn của Trương Thất đã báo cho cậu ta biết sơn cốc này có nguy hiểm, bảo Trương Mặc Sênh nên cao chạy xa bay càng sớm càng tốt.
Thế nên, chỉ được mấy ngày, Trương Mặc Sênh đã kêu gào đồ ăn của Phần Thiên Cốc làm quá kém, giữa đêm khuya lợi dụng sự che chở của tàn hồn, khăn gói quả mướp chuồn khỏi Phần Thiên Cốc. Dọc đường bị đối phương phát hiện, cũng may có tàn hồn của Trương Thất bảo vệ, cậu ta mới trốn đi được.
Cậu ta không dám trở về, bèn lang bạt các nước mở lôi đài đấu phẩm vị, muốn nếm thử hết của ngon món lạ khắp sáu nước để trù nghệ tiến thêm một bước, rồi mới quang vinh về sơn trang.
Chẳng ngờ…
Núi Ngũ Vị lại xảy ra chuyện thế này.
Trương Huyền lắc đầu, nói:
“Thôi. Thôi. Đã về rồi thì hai cha con ta cùng đánh trận này vậy. Cực chẳng đã thì rời khỏi sơn trang. Trời đất bao la, có tài thì sợ gì không có miếng cơm?”
“Thôi đi ông già, không cần dùng cái văn an ủi trẻ con như thế. Với tính cách của Tiêu Hàm Huân há lại có chuyện để hai chúng ta sống sót mà rời khỏi Ngũ Vị sơn? Hoặc là đánh một trận, hoặc là chết thôi.”
Trương Mặc Sênh vừa nói dứt câu, lại ngờ ngợ nhận thấy câu nói của Trương Huyền có gì đó không đúng. Cậu chàng lập tức liên lạc với tàn hồn của Trương Thất.
Câu trả lời mà Trương Mặc Sênh nhận được khiến cậu ta nổi giận.
“Tiêu Hàm Huân! Con tiện nhân này dám hủy hoại vị giác của cha?”
Tính cách Trương Huyền ra sao, thân là con nuôi của lão, Trương Mặc Sênh rõ hơn ai hết. Dứt khoát, quả đoán, can đảm.
Vốn dĩ, Trương Huyền không hề có ý định tham gia Mỹ Vị đấu, xem như là nhận mệnh. Mãi cho đến khi Trương Mặc Sênh cương quyết không rời núi, cũng không còn đường lui, lão mới quả quyết muốn liều một phen, hai cha con cùng lên đấu.
Hành vi này không giống bình thường…
Trương Mặc Sênh nhờ Trương Thất kiểm tra, lúc này mới phát hiện, toàn bộ kinh lạc đại huyệt trên lưỡi của Trương Huyền đã bị phá hủy.
Chớ nói là nêm nếu đun nấu, cho dù nước muối và nước trắng lão cũng chẳng phân biệt được nữa.
Trương Mặc Sênh không ngờ Tiêu Hàm Huân đã dùng một chiêu thịt sống này, về cơ bản nếu không tính Nguyễn Đông Thanh xuất hiện, thì mười thành chắc thắng. Thế nhưng ả vẫn phá hủy vị giác của Trương Huyền.
Tiểu Thực Thần phẫn nộ.
Đối với người làm bếp mà nói, so với chết và phế bỏ tu vi, chỉ có hai hình phạt đáng sợ nhất là chặt tay và cắt lưỡi.
Trong đó, cắt lưỡi đáng sợ hơn chặt tay.
Dù sao, Trương Thất năm xưa vốn là một người tàn phế hai tay, nấu ăn hoàn toàn là dựa vào sử dụng chân khí cách không ngự vật, một người mà giống như có cả ngàn cánh tay. Bởi vậy mới có ngoại hiệu là Thiên Thủ Thần Trù.
Đương nhiên…
Không phải ai cũng có thể giống như Trương Thất.
Nhưng cho dù không thể dùng cách không ngự vật nấu ăn, thì khẩu vị tinh tế hơn người còn đó. Làm cố vấn cho tửu lầu cũng là một nghề không tệ.
Cho dù lại lui một bước, làm một người thường, thì ăn ngon uống tốt cũng vẫn là một cái thú nhân sinh.
Mà cắt lưỡi… thì trái lại… ngay cả đồ ngon cũng không nếm được nữa.
“Cha cứ yên tâm ngồi yên đó. Lần này hài nhi nhất định sẽ khiến hai vợ chồng Khổ Phong thân bại danh liệt. Những gì cha phải trả, chúng ắt phải hoàn lại gấp trăm lần.”
“Thằng ngố. Mày biết đề thi là cái gì không? Dựa vào mình mày… chẳng nhẽ muốn kẻ tàn phế như ta người tóc bạc tiễn kẻ đầu xanh mới vừa lòng?”
Trương Huyền chính đang than vãn, lại đột nhiên phát hiện ngoài cửa có người, mới hắng giọng mắng:
“Thằng nhóc này! Bên ngoài có khách sao không nói sớm?”
Nói đoạn, lão đứng dậy, phủi áo, nói:
“Thất lễ rồi các vị. Tại hạ là trang chủ Mỹ Vị sơn trang, Trương Huyền.”
“Trang chủ và công tử lâu ngày không gặp, chịu nhiều gian truân, có nhiều lời muốn nói là chuyện bình thường. Mấy người bọn ta đứng đây làm kỳ đà cản mũi, khiến cha con hai vị phân tâm đứt gánh, thất lễ là chúng ta mới phải. Tại hạ Nguyễn Đông Thanh, người ải Quan Lâm, kính chào trang chủ. Lần này mang công vụ tại thân, đến đây muốn mời một người xuống núi hỗ trợ.”
Nguyễn Đông Thanh vừa nói, vừa đưa phong thư của Vũ Tùng Lâm cho lão.
Trương Huyền đọc qua thư, bỗng nhiên giật mình, ngước nhìn lên, hỏi:
“Dám… dám hỏi… tiên sinh và vị Bích Mặc tiên sinh có quan hệ gì?”
“Nói ra xấu hổ. Tại hạ… chính là Bích Mặc tiên sinh.”
Nguyễn Đông Thanh cười.