Núi Tuyết không phải là điểm du lịch, người cũng không nhiều lắm vì thế cũng đặc biệt yên tĩnh.
Khoảnh khắc xuống xe, chân đi trên tuyết, Tống Nhiễm kích động đến mức trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực
Lần đầu tiên thấy tuyết lớn đến thế cũng đã là mười mấy năm trước, lúc đấy chân ba vẫn còn tốt, mẹ cũng chưa có vứt bỏ cô.
Tống Nhiễm vẫn đứng đó không nhúc nhích, đôi mắt không hề chớp mà nhìn một cách mông lung vào khoảng không trắng xóa phía trước.
Trước mắt như hiện lên cảnh tượng năm đó, một cô gái nhỏ đang cùng ba ở trên nền tuyết đùa giỡn tiếng cười như còn đọng lại trong khoảng không mênh mông.
Cô chạy ở phía trước, ba ở phía sau đuổi theo cô…Còn mẹ thì ở một bên chụp ảnh cho hai người.
Khi đó thật sự… rất hạnh phúc.
Đáng tiếc, thứ hạnh phúc tưởng chừng như vô cùng nhỏ bé và giản dị ấy, giờ đây dường như là một điều vô cùng xa xỉ, đã không bao giờ có được nữa.
Gió lạnh thổi vào mắt, mắt cô bỗng nhiên lại có chút cay cay, trong lòng lại dâng lên một cảm giác chua xót.
Lục Mộ Trầm tiến lên, cầm tay Tống Nhiễm, thật lâu sau mới cất tiếng hỏi, “Nhớ tới chú sao?”
Tống Nhiễm gật gật đầu, có chút buồn.
Lục Mộ Trầm thấy cô như thế không tránh khỏi đau lòng, nhưng loại chuyện này, dù anh có an ủi như thế nào cũng đều vô dụng. Anh chỉ có thể nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ này, âm thầm tiếp thêm động lực cho cô.
Tống Nhiễm cảm giác được Lục Mộ Trầm như đang muốn tiếp thêm cho cô sức mạnh, trong lòng cô bỗng thấy ấm áp, ngẩng đầu nói: “Chỉ là có chút xúc động mà thôi, không có việc gì đâu.”
Anh nhìn cô, đem tay cô nắm thật chặt.
Hai người nhìn nhau một lúc, một lát sau, Tống Nhiễm bỗng nhiên nở nụ cười, bả vai cô co rụt lại, hô to một tiếng, “Thật là lạnh quá nha!” Sau đó cả người liền nhảy tới lồng ngực Lục Mộ Trầm, “Lạnh chết bảo bảo rồi!”
Cô ôm anh thật chặt, dán mặt trước ngực anh.
Lục Mộ Trầm bật cười trước hành động đột ngột của Tống Nhiễm, anh đem áo lông vũ mở ra, sau đó liền ôm thật chặt thân thể Tống Nhiễm bao bọc lại.
Áo lông vũ rất lớn, Tống Nhiễm lại gầy, cả cơ thể đều bị Lục Mộ Trầm bao bọc trong áo lông vũ, ấm áp, lại tràn ngập cảm giác an toàn.
Cô ôm chặt anh, ngẩng đầu lên, đôi mắt cười cong thành một đường, “Lục ca ca, trên người của anh thật ấm áp nha.”
Cô cười xinh đẹp như một con tiểu hồ ly, Lục Mộ Trầm nhìn cô, yết hầu không tự chủ mà bị siết chặt lại, anh không nhịn được, cúi đầu xuống hôn nhẹ lên môi cô.
Tống Nhiễm ” A ” một tiếng, che miệng cười, “Môi có chút lạnh.”
Lục Mộ Trầm cũng nở nụ cười, giơ tay sờ sờ đầu cô, giọng nói cưng chiều, “Đi thôi, đi tìm chỗ ở trước, lát nữa ra ngoài chơi.”
“Được.” Tống Nhiễm vui vẻ gật đầu, từ trong lòng ngực Lục Mộ Trầm đi ra, lại nắm chặt cánh tay anh.
Núi Tuyết không phải là điểm thu hút khách du lịch thành thục, phần lớn đều có tên gốc, hầu như không có không khí buôn bán.
Toàn bộ trong núi chỉ có một khách sạn, còn lại phần lớn đều là nhà dân.
Hoàn cảnh khách sạn rất tốt, nhưng hầu hết đều nhận đặt phòng trước, thời điểm Lục Mộ Trầm mang Tống Nhiễm đến, cũng chỉ còn lại một phòng trống.