Lâm Phong dẫn theo mấy vị khách quý đến đây ăn cơm.
“Nhà hàng Kim Ngọc là nhà hàng nổi tiếng của Đông Hải, tôi nghĩ các vị nhất định sẽ thích” Lâm Phong cười nói: “Tôi lấy một phòng riêng tốt nhất, các vị, mời!” Phía trước gã có mấy người chàng trai cũng trẻ tuổi như vậy, nhìn đồ mặc trên người và phong thái thì rõ ràng là người giàu có.
Mấy ngày nay Lâm Phong đều đang tiếp đón họ, chỗ chơi vui chỗ ăn ngon của Đông Hải này đều dẫn họ đi một lượt, hôm nay chọn đến nhà hàng Kim Ngọc nổi tiếng này.
“Tôi là Lâm Phong, cho tôi một phòng riêng tốt nhất!” Lâm Phong đi ra trước, lấy một tấm thẻ ra rồi kiêu ngạo nói: “Tiền không thành vấn đề!” “Lâm Phong? Xin hỏi là Lâm Phong của Lâm thị cũ sao?” Phục vụ mở miệng hỏi.
“Cái gì mà Lâm thị cũ?” Lâm Phong vừa nghe lập tức nhíu mày, sắc mặt trầm xuống, “Đông Hải này chỉ có một Lâm thị!” Lâm Vũ Chân thành lập Lâm thị mới, điều này khiến Lâm Cường cực tức giận, Lâm Phong cũng tức giận, gã càng đố ky, Lâm Vũ Chân dựa vào đâu mà có thể tự mình phụ trách rồi.
“Ngại quá, người của Lâm gia cũ, nhà hàng chúng tôi không tiếp đón” Phục vụ vẫn duy trì nụ cười nhưng trực tiếp từ chối.
“Cô nói cái gì?” Lâm Phong tức rồi.
Gã dẫn nhiều bạn đến như vậy, kết quả đến cửa nhà hàng cũng không vào được? Còn có cái gì xấu hổ hơn nữa không! “Lâm Phong, chuyện gì vậy? Không phải cậu nói ở Đông Hải này ai cũng nể mặt Lâm gia của cậu sao?” “Đúng vậy, đến nhà hàng cũng không vào được, cậu không phải đang đùa với chúng tôi chứ?” Mấy vị công tử nhịn không được mà bật cười, mặt Lâm Phong càng đỏ hơn.
Hắn đập lên bàn lễ tân một cái, tức giận nói: “Tôi nói rồi, muốn một phòng riêng tốt nhất! Các người không hiểu tiếng người à?” “Kẻ không hiểu tiếng người là anh chứ?” Phía sau đột nhiên truyền đến một giọng nói: “Người ta nói rồi, người của Lâm gia cũ, không tiếp đón, cút đi” Nghe giọng, Lâm Phong quay ngoắt đầu lại, lập tức khùng lên.
“Giang Ninh!” Gã rất hận tên thần kinh này, tên thần kinh tát gã hai cái! “Lâm Vũ Chân, thật không ngờ, cô và tên thần kinh này lại thật sự ở bên nhau rồi” Lâm Phong cực kỳ tức giận, Giang Ninh là tên vô gia cư mà hắn tìm đến, ai ngờ lại thật sự ở bên Lâm Vũ Chân rồi.
Nhìn bộ dạng thân mật của họ, Lâm Phong không nhịn được mà cười lạnh: “Thế nào, thằng vô gia cư này khỏe lắm hả? Hầu hạ cô thoải mái lắm đúng không?” Lâm Vũ Chân nhíu mày, không nói gì.
“Bốp!” Giang Ninh giơ tay tát, không chút khách khí.
“Mày…mày lại dám đánh tao!” Hai mát Lâm Phong phun lửa, vừa nói vừa muốn xông lên.
“Bụp!” Giang Ninh trực tiếp đưa chân đá vào bụng Lâm Phong, lập tức đá gã bay về.
“Nói chuyện với vợ tôi, khách khí một chút” Giang Ninh lạnh lùng nói: ‘Mặt vừa hết sưng, có phải muốn sưng lại không?”