Doãn gia gia chắp tay sau lưng, nói, “Chớp mắt một cái, ba đứa đã lớn như thế này rồi. Ăn cơm nhà ta hết bao nhiêu năm rồi, cũng chưa từng hồi báo.”
“Phụ thân.” Doãn phụ ngắt lời Doãn gia gia.
Doãn gia gia mỉm cười, “Bây giờ cháu gái ta gặp nạn, là thời điểm mấy đứa nên báo ân rồi.”
“Quyết không chối từ.” Nhị sư huynh mặc tuyền màu đen, ánh mắt thâm thúy.
Tam sư huynh trầm giọng, “Nguyện dốc sức khuyển mã.”
Đại sư huynh đang tính lên tiếng thì Doãn gia gia đã ngăn lại, “Cháu thì đừng nói nữa, ta biết cháu rất vui lòng.”
Thế là Đại sư huynh tiếp tục giữ im lặng.
“Nhớ lấy, mây tía đến từ phía đông.” (1) Doãn gia gia giương mắt nhìn trời xanh, “Còn có, phong kiến mê tín không thể tin được.”
Cứ như thế, ba vị sư huynh và Doãn phụ cùng nhau đi khỏi Hoành Quán.
Ngũ, Lục sư đệ đứng ở cổng Hoành Quán, nhìn theo bóng lưng đi xa dần của các sư huynh, hỏi, “Sư gia gia, các sư huynh phải đi bao lâu ạ?”
“Có trời biết.”
Ngũ sư đệ hỏi, “Tại sao các sư huynh không đi sớm hơn? Sư tỷ bị yêu quái bắt đi lâu lắm rồi.”
Lục sư đệ gật đầu, “Lâu lắm rồi, một tháng trời rồi.”
“Đi sớm để làm gì chứ?” Doãn gia gia giận dữ trừng mắt, “Đi sớm không bằng đi đúng lúc.”
“Sư gia gia, người bói cho mấy sư huynh thử xem lúc nào họ quay về?”
“Ta có phải thầy bói đâu! Hừ!” Doãn gia gia vung tay áo bỏ đi.
—-
Ngày 20 tháng 8, mùng 7 tháng 7 âm lịch, ngày Thất Tịch.
Hạt Gia không dời qua bên xưởng. Nhưng mà hôm nay, ông ta cùng Lam Úc đến xưởng một chuyến. Hàng mới đến có chút vấn đề.
Lam Úc để cho Lam Diệm đi theo.
Hạt Gia cười, “Để Lam Diệm qua đó chỉ chút kỹ thuật mới cũng tốt.”
Mặt Lam Diệm cứng lại. Đùa cái quái gì thế này, hắn đâu có biết kỹ thuật gì mới. Chẳng qua chỉ là dùng chút mánh pha tạp vào ma túy, để Hạt Gia kiếm được nhiều hơn mà thôi.
Lam Úc cười sâu xa khó hiểu, “Đừng có vướng chân tụi tao là được.”
Lam Diệm ngồi phía sau xe, sau khi đi hơn một tiếng đồng hồ, đường đi trở nên xóc nảy.
Trước mắt Lam Diệm tối đen như mực, chỉ cảm giác được xe đang tròng trành.
Xe chạy thêm 20 phút nữa thì dừng lại.
Nơi này là xưởng gia công của Hạt Gia, hàng mới đến sẽ tới nơi này trước rồi mới sang tay.
Lam Diệm nhìn trái ngó phải một chút. Nơi này ắt hẳn là một thôn nhỏ rất hẻo lánh, liếc mắt nhìn, ngoại trừ căn xưởng, những nơi khác cỏ dại mọc đầy.
Hạt Gia tiến vào trước.
Lam Úc khoác vai Lam Diệm, “Mày biết tại sao tao đưa mày đến đây không?”
Lam Diệm lười để ý đến gã.
Lam Úc cười cười tiến sát rạt mặt Lam Diệm, “Nơi này có thứ mày cần nhất, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu. Sau này mày làm con chó của tao, tốt biết bao?”
Lam Diệm vẫn không lên tiếng, thậm chí ngay cả nhìn hắn cũng không nhìn Lam Úc lấy một lần.
“Có khí phách.” Lam Úc buông Lam Diệm ra, cười lớn.
Hạt Gia đợi một hồi, nhận được một cuộc điện thoại liền vội vàng rời khỏi.
Ông ta vừa đi, ở nơi này Lam Úc chính là Lão đại.
Đại khái là thù hận của Lam Úc ứ đọng quá lâu, gã đã không còn tính nhẫn nại khi còn làm tổng giám đốc của Lam thị, gã nói với Lam Diệm với vẻ tàn độc, “Hôm nay mày chạy không thoát khỏi nơi này đâu.”
Tiếng nói vừa dứt, bên cạnh liền xuất hiện khoảng mười tên mặc đồ đen.
Lam Úc xoa lên vết thương trên vai mình, “Một đao này ác thật. Tao sẽ giải quyết mày trước, sau đó thì sẽ bầm thây con nhỏ đó ra.” Gã tiến lên, “Tao hành hạ mày lâu như vậy mà mà cũng không chết, tao vẫn luôn thấy rất quái lạ, rốt cuộc thì chỗ nào có vấn đề?”
Lam Diệm nhìn Lam Úc, rất lạnh đạm.
Lam Úc cười, “Bây giờ thì tao nghĩ thông rồi. Đối phó với loại người như mày thì phải đánh vào tinh thần. Tao đã gặp rất nhiều đứa nghiện, chẳng đứa nào giống mày. Ở trước mặt Hạt Gia thì đúng là giống như một con chó vậy, nhưng thỉnh thoảng thì lại có chút gì đó không giống. Trong bụng mày đang xem thường Hạt Gia với tao chứ gì?”
Lam Diệm ở bên cạnh tự mình ngồi xuống.
Lam Úc nhìn dáng vẻ của hắn, cười lạnh, “Gần đây tụi tao đánh hai chuyến hàng, đều gặp chuyện không may cả, có phải làm giở trò quỷ gì không?”
“Không phải.” Cuối cùng Lam Diệm cũng lên tiếng.
“Không phải? Tao bực rồi đấy, gần đây sao bọn cớm cứ vồ cái nào là dính cái đó, giống như biết trước được địa điểm và thời gian chúng tao giao hàng vậy.”
“Có vấn đề gì thì đi hỏi Hạt Gia.” Lam Diệm lươn lẹo.
“Đừng lấy Hạt Gia ra để thoái thác.” Lam Úc nói, “Mày tưởng hôm nay tao muốn xử mày Hạt Gia không biết hay sao? Mấy người này còn là do Hạt Gia điều đến đấy. Bị đánh nhừ tử mày cũng thử qua rồi, bị đàn ông chơi chắc là mới mẻ chứ nhỉ?”
Vẻ mặt của Lam Diệm không đổi. Nhìn từ cách bố trận này, hắn đã đoán ra mấy phần.
Tất cả mọi việc đều tiến hành theo kế hoạch của hắn.
Mấy ngày trước Sư phụ róc xương đã không chút suy nghĩ để lộ ra địa chỉ xưởng này, còn thần thần bí bí nói là mình nghe lén được, bảo Lam Diệm nhất định phải giữ bí mật.
Lam Diệm gật đầu đồng ý, nháy mắt thì đã chuyển địa chỉ cho Thẩm Tiệp.
Hôm nay trước khi ra ngoài, hắn đã báo cho Thẩm Tiệp biết.
Bây giờ việc hắn phải làm, chính là kéo dài thời gian.
Thế nhưng, Lam Diệm liệu được động tĩnh của Hạt Gia và Lam Úc, nhưng lại để lọt mỗi mình Doãn Tiểu Đao.
Hôm trước, Lam Diệm đã dặn dò Doãn Tiểu Đao, mấy ngày này làm việc nhà cho thật tốt, đợi hắn trở về làm cơm chiên cho cô. Đừng đi đâu hết.
Cô gật đầu đáp được.
Hắn tưởng rằng, cô sẽ luôn nghe lời hắn.
Sau đó, đương lúc Lam Diệm nghĩ phải kéo dài thời gian với bọn áo đen thế nào thì cánh cổng bị đẩy ra.
Vẻ mặt của Doãn Tiểu Đao lạnh tanh, đứng ngay trước cổng, dáng đứng sừng sững cùng cây đao trên tay tựa như một chiến thần.
Không biết có phải ảo giác hay không, Lam Diệm dường như nghe thấy Đào Đao đang rung lên ù ù.
“Ai dám động anh ấy.” Giọng điệu của Doãn Tiểu Đao cực lạnh.
Khoảnh khắc Lam Úc nhìn thấy cô, căm hận dâng lên như sóng triều. Gã cảm thấy vết thương trên vai bỗng đau như cắn như xé.
Chính người phụ nữ này, khiến gã phải nếm trải mùi vị thất bại. Gã thế mà lại đánh không lại một người phụ nữ? Thật nực cười.
Nỗi nhục thua cuộc khiến cho lửa giận của Lam Úc bỗng chốc phừng lên. Gã đoạt lấy cây súng ngắn của thủ hạ, chớp mắt liền nhắm chuẩn Doãn Tiểu Đao.
Mở chốt an toàn, nhắm bắn, động tác lưu loát liền mạch, không chút do dự.
Doãn Tiểu Đao nhanh nhẹn né tránh.
Lam Úc bắn liền mấy phát, đều không trúng. Sát khí ngập tràn trong mắt gã, bỗng chốc nòng súng nhắm về phía Lam Diệm.
Lam Diệm đang tính kêu Doãn Tiểu Đao đừng qua đây, nhưng cô đã nhanh nhẹn xông đến trước mặt hắn.
Lam Úc cười thâm độc, bóp cò.
Lam Diệm thích bóng lưng của Doãn Tiểu Đao, đường cong duyên dáng, khỏe khoắn rắn rỏi. Thế mà máu tươi tung tóe bây giờ, khiến cho trước mắt hắn đột nhiên trắng xóa một mảng, có sắc màu, chỉ còn lại máu tươi.
Hắn cảm thấy tất thảy hy vọng trong đời hắn đều mất tăm cả rồi.
Hắn cố gắng sống tiếp, là bởi vì cô. Cho dù rằng hiện tại hắn bị nàng tiên nâu đeo bám, nhưng chỉ cần có cô ở bên cạnh, hắn liền tin mình có thể lần nữa cai dứt hẳn.
Cô ngốc như vậy, đần đến thế, không có hắn, lấy ai chiên một thùng cơm cho cô.
Mà hắn không có cô… Sống còn ý nghĩa gì chứ?
Doãn Tiểu Đao cảm thấy một cơn đau cực đại truyền từ lồng ngực đến, đau đến mức suýt chút cô nắm không vững Đào Đao và Câu Hiển Kiếm.
Thế nhưng cô vẫn che cho Lam Diệm ở sau lưng.
Nụ cười của Lam Úc càng toét càng rộng, gương mặt đã trở nên méo mó. Gã bồi thêm một phát súng.
Lam Diệm tiến lên xoay người lại, đấu lưng với Lam Úc. Tay hắn run rẩy, ôm lấy Doãn Tiểu Đao vào lòng, “Đao thị vệ…”
Lam Úc vui sướng lắm, gã nhìn dáng vẻ của đôi uyên ương khổ mệnh kia, cảm thấy vô cùng hả hê. Bây giờ gã không vội vàng gì kết liễu tính mạng hai người này, gã muốn chơi đùa một hồi. Gã ngồi xuống ghế, ra hiệu cho đám áo đen tiến lên, “Để cho con nhỏ này nhìn dáng vẻ bạn trai mình bị làm nhục thử xem, nói không chừng nó sẽ tức đến chết đấy.”
Ý thức của Doãn Tiểu Đao có chút mơ hồ, nhưng cô vẫn biết, cô phải bảo vệ Lam Diệm.
Cô không thể ngã xuống. Cô mà ngã xuống, hắn sẽ thế nào đây? Ai đến giúp hắn cai nghiện, hơn nữa hắn thích cô đến thế, nếu như cô ngã xuống, hắn sẽ đau lòng đến nhường nào.
Cô muốn gọi hắn, nhưng cổ họng khô rát.
Doãn Tiểu Đao nhìn đám áo đen tiến đến gần, cô cắn răng, ráng sức nâng Đào Đao lên. Cơn đau nơi vết thương cấu xé tất thảy tri giác của cô.
Lam Diệm ôm lấy cô che chở trong lòng, siết chặt không buông, “Lam Úc, ngày chết của mày đến rồi.” Cảnh sát còn chưa đến, nhưng có một người, hẳn là đã mai phục ở đây từ sớm.
Lam Úc cười, “Câu nói này là tao nói với mày đấy.”
“Anh hai, ngày chết của anh đến rồi.” Lúc này, ngoài cửa truyền đến một âm thanh, Lam Nhị vận đồ vest đi giày da bước vào. Theo sau lưng gã là một đám đàn ông mặt đằng đằng sát khí.
Lam Nhị nhìn thấy bộ dáng của Doãn Tiểu Đao thì sửng sốt, “Cô ấy…” Lam Nhị tính toán thế nào cũng không bao giờ tính Doãn Tiểu Đao vào. Trong lòng của gã, cô từ đầu đến cuối không cùng một dạng, huống hồ gã cũng không muốn thật sự tổn thương cô.
Lam Diệm không nói gì. Hắn cúi người xuống, để Doãn Tiểu Đao nằm sấp trên lưng, sau đó cõng cô dậy, đi thẳng ra ngoài.
Bây giờ mắt hắn chẳng nhìn thấy ai nữa. Lam Úc, Lam Nhị, trong tầm mắt của hắn, đều trống rỗng cả.
Lam Diệm cõng sức nặng của tính mạng mình, đi ra ngoài.
Lam Nhị ngơ ngác nhìn Doãn Tiểu Đao mặt cắt không còn giọt máu, nhường đường cho Lam Diệm.
Sau khi Lam Diệm bước ra khỏi căn phòng, cảm thấy thính giác của mình bị khuếch đại lên. Hắn có thể nghe được cả tiếng máu tươi nhỏ giọt rơi trên mặt đất.
Một giọt, một giọt, đang phác lên con đường mà hắn đi qua.
Thế nhưng hắn không nghe thấy tiếng cô thở.
Khóe môi cô dán lên sau gáy hắn, giống như đang say ngủ.
“Đao thị vệ, em khờ quá.” Lam Diệm nói mà không chút biểu cảm, “Em thấy qua mấy người chết vì hít thuốc phiện chưa? Bộ dạng đều rất xấu xí. Nếu như ngày nào đó anh mà xấu đến như thế, anh sẽ giận lắm. Cho nên, anh cứ đẹp trai thế này mà chết đi cũng rất tốt.”
Doãn Tiểu Đao không trả lời.
Lam Diệm tiếp tục nói, “Em khờ lắm, thế mà lại đến cứu anh…”
Cô vẫn không cử động lấy một cái.
Hắn căng miệng cười, “Này, Đao thị vệ, anh chiên cho em một thùng cơm có được không?”
Không trả lời.
“Cơm chiên em thích nhất, có trứng gà, có tôm, có bắp hạt, còn có rất nhiều thịt nữa.”
Không trả lời.
“Em thích ăn một thùng không? Hay là hai thùng? Anh đều làm cho em ăn hết.”
Không trả lời.
“Đao thị vệ, anh còn có thể làm rất nhiều thức ăn, đều là những món em chưa từng ăn.”
Không trả lời.
“Anh có thể nấu 365 ngày mà không lặp món nào hết, để cho em thấy được phong độ của đầu bếp lớn.”
Không trả lời.
“Này…”
Không trả lời.
“Đao thị vệ…” Nụ cười trên môi Lam Diệm sắp sửa không giữ được nữa.
Lúc này, Doãn Tiểu Đao có chút ý thức, khóe môi khẽ mấp máy, “Tứ… Lang…” Gần như không thể nghe thấy.
Bước chân của Lam Diệm khựng lại, “Đao thị vệ, em đợi đã, anh lập tức đi tìm bác sĩ.”
Doãn Tiểu Đao hé nửa mắt, muốn nhìn hắn cho rõ, nhưng lại mờ mờ mịt mịt, cô gắng sức nói, “Sống… sống… cho… tốt…” Cô chỉ sợ hắn sống không được tốt. Ngày trước hắn đã khổ đủ rồi, cô hy vọng mai này hắn sẽ luôn vui vẻ, luôn luôn là Tứ Lang rạng rỡ của cô.
“Không có em, anh sẽ không sống một mình.”
(1) Hán Việt: tử khí đông lai. Bắt nguồn từ truyền thuyết rằng trước khi Lão Tử qua ải Hàm Cốc, quan trông ải Doãn Hỷ nhìn thấy mây tía từ phía đông đến, biết là sắp có thánh nhân qua ải. Quả nhiên Lão Tử cưỡi trâu đi đến.
Khí tím/ mây tía là loại khí tốt lành, mang lại bình an may mắn, là dấu hiệu của cát tường.