Hai tròng mắt Bạch Tà màu đỏ tươi, tràn ngập sát khí nhìn chằm chằm Cốt yêu, nếu phải nói, thì Bạch Tà là đang nhìn chằm chằm mặt của Cốt yêu, trước một khắc khi kiếm sắp đâm vào Cốt yêu liền ngừng lại.
Khóe miệng Yến Hàn Mặc nhếch lên một độ cung liền cứng đờ, “Ngươi còn đang đợi cái gì? Còn nghĩ sư tôn ngươi sẽ thích ngươi sao, đừng nghĩ, sư tôn ngươi là của ta, cuối cùng thì hắn cũng sẽ cùng ta rời khỏi thế giới này.”
Yến Hàn Mặc lại thay đổi một loại giọng điệu khác: “Giết đi, giết sạch người của thế giới này, liền không còn ai sẽ phản bội ngươi.”
Thanh âm Yến Hàn Mặc trầm thấp hồn hậu, phảng phất từ chân trời truyền đến, lại phảng phất như ngay tại bên người, không ngừng quanh quẩn ở bên tai Bạch Tà, xuyên thấu qua đầu quả tim y.
Thần sắc Bạch Tà có chút thống khổ, đôi tay khẽ run rẩy, giống như đang giãy giụa cái gì, mũi kiếm vẫn dừng lại trước ngực Cốt yêu, đình trệ không tiến, phảng phất nếu lại tiến lên một bước thì chính là vực sâu.
Thấy y chậm chạp không động thủ, sắc mặt Yến Hàn Mặc có chút giận dữ, đầu ngón tay giật một cái, Cốt yêu vẫn luôn cầu xin bỗng động, một bên sợ hãi kêu gào, một bên lại không tự chủ được tiến lên một bước.
Chỉ thấy mũi kiếm màu trắng xuyên qua cơ thể Cốt Yêu, không hề xảy ra cảnh tượng máu đỏ phun ra trong tưởng tượng, nhưng sắc mặt Cốt yêu lại trở nên vặn vẹo, âm thanh rắc rắc vang lên, ngũ quan thanh tú biến mất không thấy, cuối cùng dần dần biến thành một cái đầu lâu trắng.
Khung xương màu trắng lấy mắt thường cũng có thể thấy được tốc độ tối sầm xuống, thanh âm hoảng sợ kia cũng dần dần im lặng.
Đôi mắt Bạc Tà một đốn, tròng mắt đỏ tươi khôi phục lại một chút lý trí, đôi mắt có chút tan rã, Yến Hàn Mặc thấy vậy không chút do dự cắt ra một vết thương trong lòng bàn tay mình.
Huyết sắc đỏ tươi nhỏ từng giọt xuống trước mắt Bạch Tà, giống như bị thứ gì thúc giục, trái tim Bạch Tà khẽ run lên một chút, một sợi lý trí kia cũng thật mau lại bị sát ý bao phủ, sát ý lúc này càng nặng hơn trước, kiếm ý khủng bố từ trên trời giáng xuống.
Yến Hàn Mặc chỉ là lui về phía sau vài bước, cười khinh miệt một tiếng, theo sau liền xoay người rời đi, thân ảnh trên bầu trời cũng đi theo.
Sau khi Bạch Tà nhập ma hiển nhiên tu vi được đề cao lên rất nhiều, Yến Hàn Mặc lấy ra mười thành thực lực, thế nhưng đều có chút chống đỡ không được, bị đánh đến liên tiếp bại lui.
Bất quá, cho dù trên người bị huyết sắc nhuộm dần, ý cười trên mặt Yến Hàn Mặc một chút cũng không giảm, nhìn đám người đen nghìn nghịt ở nơi xa, Yến Hàn Mặc câu miệng cười, ngự kiếm bay qua đó.
Nhìn đến thân ảnh của Yến Hàn Mặc, mọi người đại hỉ, đều nhao nhao đứng dậy tiến tới.
“Lần này Yến đạo hữu trở về, là tìm được đường ra ngoài rồi sao?” Một người trong đó đầy ý vui mừng nói, bọn họ đã ở chỗ này vài ngày, mỗi ngày đều lo lắng ma thần lại đến đây tập kích bọn họ, hơn nữa mỗi một lần đánh ma thần, bọn họ đều phải tổn thất rất nhiều người, mà ma thần lại càng ngày càng cường đại.
Yến Hàn Mặc cười khẽ nói: “Một canh giờ sau tiểu bí cảnh sẽ mở ra, chỉ cần các ngươi chống đỡ được đến khi đó liền có thể ra ngoài.”
“Thật sao!” Mọi người đại hỉ, bắt đầu hoan hô nhảy nhót.
“Chống đỡ được sau một canh giờ là có ý gì?” A Nô Bỉ nằm trong lòng ngực Tiểu Linh Đang híp mắt nhìn Yến Hàn Mặc, tuy lúc này trên mặt Yến Hàn Mặc mang theo ý cười, nhưng hắn lại ngửi thấy được mùi máu tươi cùng sát khí, còn có ma khí trên người tên này.
Yến Hàn Mặc cười nói: “Ý trên mặt chữ, bất quá A Nô Bỉ tôn chủ, nếu ngươi muốn bảo vệ được tiểu hài tử kia của ngươi, ta khuyên ngươi vẫn là nhanh chóng rời đi.”
A Nô Bỉ ngẩn ra, đáy mắt lộ ra vài phần sát khí, Yến Hàn Mặc này cư nhiên biết rõ thân phận của hắn, mấy ngày trước đây có người cách không truyền âm cho hắn, gọi hắn là tôn chủ, hắn đi tìm thanh âm kia nhưng đều không tìm được người gọi.
Yến Hàn Mặc này hiện tại lại giáp mặt vạch trần thân phận của hắn, đây là định tính xé rách da mặt sao?. harry potter fanfic
A Nô Bỉ liếm liếm môi dưới, lông trên lưng dựng đứng lên, Lạc Hằng cùng Bạch Tà đều không ở đây, thương trên người hắn còn chưa tốt lên, ma khí bên này lại hạn chế, bản thân hắn cũng chưa chắc là đối thủ của Yến Hàn Mặc.
“Tự ngươi tìm một chỗ trốn trước đi.” A Nô Bỉ nói.
Tiểu Linh Đang hơi giật mình, vẻ mặt cũng nghiêm túc lên, Yến Hàn Mặc đã biết thân phận của A Nô Bỉ, chính là không có khả năng sẽ buông tha A Nô Bỉ.
Những người khác nghe thế, nhao nhao nhìn về phía A Nô Bỉ, vẻ mặt đều hoảng sợ, tôn chủ Đọa Lạc Chi Uyên sao lại ở đây? Bọn họ cư nhiên lại cùng một đại ma đầu ngồi ở chỗ này lâu như vậy!
Bạch tông chủ không chỉ nuôi một đại ma đầu Lạc Hằng, liền người hầu bên cạnh y cũng nuôi một đại ma đầu! Hai ngày này bọn họ còn tranh chấp với người ta…
Mọi người đồng thời lui ra sau, cùng hai người Tiểu Linh Đang giữ ra một khoảng cách nhất định, nhưng A Nô Bỉ không quan tâm đến động tác của những người đó, chỉ tràn ngập địch ý mà nhìn Yến Hàn Mặc.
A Nô Bỉ quét nhìn từ trên xuống dưới Yến Hàn Mặc một hồi, bỗng dưng như nghĩ đến điều gì, địch ý trong mắt càng nặng, “Tôn chủ thứ tư Đọa Lạc Chi Uyên?”
Yến Hàn Mặc không trả lời, nhún nhún vai nói: “Không cần có địch ý lớn với ta như vậy, đối thủ của ngươi không phải ta.”
Yến Hàn Mặc tạm dừng một cái chớp mắt, một lát sau hắn xoay nhìn về phía sau, nở nụ cười, “Đối thủ của các ngươi tới.”
“Cái gì?”
Mọi người nghi hoặc, nhưng khi nhìn kĩ theo mắt hắn, thân ảnh Yến Hàn Mặc đã biến mất, “Một canh giờ sau tiểu bí cảnh sẽ mở, hy vọng các ngươi có thể căng được đến lúc đó.”
Mọi người vẫn khó hiểu, đứng tại chỗ, hai mặt nhìn nhau, Yến Hàn Mặc này rốt cuộc là có ý gì?
Giây lát sau, không trung trên đỉnh đầu bọn họ bỗng chốc đen lại, một Tử thần giống như từ dưới địa ngục bò ra xuất hiện trước mắt bọn họ, lại khi nhìn kỹ, ngũ quan như khắc ra kia còn không phải Bạch Tà thì có thể là ai!
Lại khi nhìn thấy ma khí trên người y, mọi người càng thêm hoảng sợ, hiện tại bên người bọn họ không chỉ có một tông chủ từ Đọa Lạc Chi Uyên, Bạch Tà cư nhiên cũng là ma, còn có một cái đại ma đầu Lạc Hằng còn không biết đang ở chỗ nào chờ bọn họ.
Mọi người có chút khóc không ra nước mắt, đây chính là cái vận khí cứt chó gì vậy, sớm biết thế đã không cùng đến đây đuổi giết Lạc Hằng, thật vất vả từ trong miệng ma thần chạy ra, hiện tại lại sắp rơi vào miệng của mấy cái đại ma đầu này.
Lông trên người A Nô Bỉ đều dựng đứng, trạng huống của Bạch Tà hiện tại rất giống lúc Lạc Hằng nhảy xuống nghiệp hỏa, thậm chí còn nặng hơn, ánh mắt Bạch Tà nhìn bọn họ đều không khác gì nhìn người chết.
Lạc Hằng kia còn chưa biết chạy đi đâu rồi, đồ đệ hắn cứ phát cuồng như vậy xuống, tâm trí không bị hủy hoại mới là lạ.
Tiểu Linh Đang lần đầu nhìn đến bộ dạng này của Bạch Tà, cũng nhất thời bị kinh sợ, nuốt nuốt nước miếng, thử hỏi một câu, “Tông chủ?”
“Nhân lúc tông chủ ngươi còn chưa để mắt đến ngươi, chúng ta nhanh đi đi, tông chủ của ngươi hiện tại đã mất tâm trí rồi.” A Nô Bỉ nhắc nhở.
Tuy nhiên Tiểu Linh Đang còn chưa động, Bạch Tà trên không trung đã động, tay cầm kiếm, hướng một đám người đánh tới.
Trong lòng Bạch Tà bây giờ chỉ còn một ý niệm, giết người, giết sạch người của thế giới này liền tốt.
Mắt thấy Bạch Tà sắp đem một kiếm đâm thủng yết hầu của một người, Tiểu Linh Đang liền hô lên, “Tông chủ, ngươi không thể loạn giết người vô tội, Lạc tông chủ sẽ không cao hứng.”
Bạch Tà dừng lại kiếm, ánh mắt chuyển hướng Tiểu Linh Đang, sắc mặt có chút khó hiểu, tựa hồ đang suy nghĩ Lạc tông chủ là ai, vì cái gì sẽ không cao hứng.
Tiểu Linh Đang thấy vậy, vội vàng chạy tới, đôi tay có chút phát run dời đi kiếm của Bạch Tà, “Tông chủ, có chuyện gì, chúng ta đi tìm hỏi Lạc tông chủ được không?”
“Ngươi bị ngốc sao!” A Nô Bỉ bị bỏ qua một bên biến hóa thành hình người, tiến lên vài bước, kéo Tiểu Linh Đang ra phía sau mình, “Ngươi ngại mạng quá dài à, bảo ngươi rời đi, còn chạy về phía trước, mấy tên này vẫn luôn đuổi giết Lạc tông chủ của ngươi, chết thì chết, còn cứu bọn họ làm cái gì!”
Tiểu Linh Đang nhỏ giọng nói: “Cái này không giống, không phải là vấn đề cứu bọn họ mà là tông chủ không thể loạn giết người vô tội.”
“Hắn đã nhâp ma, còn có thể phân rõ ai vô tội!” A Nô Bỉ tức giận nói.
“Vậy cũng không được.” Tiểu Linh Đang dậm chân nói, hắn không thể trơ mắt nhìn tông chủ phạm phải sát nghiệt.
Trong lúc hai người đang nói chuyện, thân hình Bạch Tà động, A Nô Bỉ đành phải một tay xách Tiểu Linh Đang thối lui.
“A Nô Bỉ, ngươi có thể giúp vội một chút được không?” Tiểu Linh Đang nhỏ giọng nói.
A Nô Bỉ không quay đầu lại nói: “Không giúp, trên người ta còn có thương tích, ta không đánh lại tông chủ ngươi.”
Hai tròng mắt Tiểu Linh Đang ảm đạm xuống, hít sâu một hơi, giãy giụa nói: “Vậy ngươi thả ta xuống.”
Hắn không thể trơ mắt nhìn Bạch Tà tạo sát nghiệt, một khi phạm phải sát nghiệt, liền không còn đường lui, trước kia vẫn luôn là Lạc tông chủ bọn họ che chở hắn, lúc này nên là hắn phát huy tác dụng.
A Nô Bỉ nhìn biểu tình bướng bỉnh của hắn, có chút tức muốn hộc máu, “Ngươi muốn tìm chết cứ việc nói thẳng!”
Lúc này Bạch Tà đã hướng một người giết tới, mắt thấy kiếm kia sắp tước đầu của người nọ, A Nô Bỉ thầm mắng một tiếng, hắn đến đây là tới chơi, chứ không phải làm thánh nhân.
“Tự mình tìm một chỗ trốn trước đi.” A Nô Bỉ ném người trong tay xuống, thân ảnh đã biến mất tại chỗ, khi lại xuất hiện liền đã chặn một kiếm kia của Bạch Tà, cùng Bạch Tà đấu lên.
Bên trong tiểu bí cảnh, trong phạm vi nhỏ đều tạc nứt nổ tung, có A Nô Bỉ gia nhập, những người khác mới có chút thời gian thở dốc, khắp nơi đều nhao nhao bỏ chạy.
A Nô Bỉ lúc này một chút cũng không ổn, Bạch Tà mất đi lý trí, thực lực so với bình thường đều cao hơn rất nhiều, hơn nửa canh giờ sau, A Nô Bỉ cuối cùng không địch lại, ngã trên mặt đất, chỉ có thể nhìn Bạch Tà chấp kiếm đi tới.
Nhân loại đúng là một cái so với một cái còn phiền phức, tính tính, Lạc Hằng tính ra còn tốt, nhưng cái tên chết tiểu hài tử kia, nếu không có hắn còn không biết sẽ bị bao nhiêu người khi dễ nữa.
Mắt thấy kiếm Bạch Tà liền hạ xuống, hai mắt A Nô Bỉ không lộ vẻ bi thương, biểu tình trước sau vẫn cao ngạo.