Thích Thủ Lân e rằng căn bản chẳng quan tâm đến đứa con. Hắn chỉ muốn làm cho cậu mang thai. Để cho mối ràng buộc điên cuồng này có thể bén rễ trong cơ thể cậu, cắn xé máu thịt cậu, hành hạ cậu để bước đến thế giới này rồi dần lớn lên thành hình người. Sau đó còn dùng giọng điệu thuần khiết nhất mà gọi “ba ơi”.
Thích Thủ Lân muốn duy trì loại gen cuồng tín đó và sử dụng máu thịt của Trì Diễm làm đất ẩm ươm mầm cho hạt giống của mình. Rồi nuôi dưỡng ra một thực thể điên cuồng đầy chấp niệm, vô tội mà tàn nhẫn, sẽ kiên quyết giam cầm chặt chẽ Trì Diễm bên người của Thích Thủ
Vĩnh viện cũng không thể chạy thoát.
“A……” Thích Thủ Lân thở ra một hơi dài bên tai của Trì Diễm. “Chạm đến rồi…… tử cung của em.”
“Rất nhỏ…… vừa nhỏ lại vừa mềm.”
Nước mắt của Trì Diễm không ngừng rơi: “Đừng đâm nữa…… sẽ rách, a, sẽ chết……”
Thích Thủ Lân bị tiếng kêu của cậu làm cho bật cười: “Sao dễ hư như vậy được. Cứng cỏi như vậy mà.”
Sau đó liền không ngừng đâm vào rút ra, biến tử cung của beta ngây thơ thành một chiếc cốc thủ dâm khiến mình thỏa mãn.
Tử cung chưa từng được ghé thăm cùng với chịu đựng qua sự yêu thương kịch liệt như vậy, nội mạc tử cung đầy đặn mút hôn lấy quy đầu dương v*t to tròn của alpha, khát khao nó lưu lại càng nhiều t*ng trùng để ươm mầm càng tốt.
Không biết vì sao, Trì Diễm bật khóc không ngừng. Cứ sau vài giây. Thích Thủ Lân liền hôn lên khóe mắt đỏ hoe của cậu: “Đừng khóc. Em có biết hay không…… Em vừa khóc, tôi liền cảm thấy cực kỳ hưng phấn.”
“Cái gì cũng không màng nghĩ đến, chỉ muốn đè em ra mà chịch thôi.”
Trì Diễm kinh hãi nhìn hắn một cái, nhưng vẫn không kiềm được nước mắt. Nhưng cơn nấc sao có thể dừng lại dễ dàng như vậy được? Cơ hoành thỉnh thoảng co giật chặt chẽ, ngay cả phía cơ trong khoang sinh sản của hậu huyệt cũng đột nhiên siết chặt lại. Từng thớ cơ siết chặt lại, kẹp đến mức Thích Thủ Lân càng thêm hưng phấn.
Trì Diễm sợ tới mức bịt chặt miệng lại, khóe mắt sưng húp không khóc nổi nữa. Nhưng vì sao cái kia của Thích Thủ Lân lại trở nên lớn hơn thế này.
Thích Thủ Lân xoa người cậu rồi ôm vào trong lòng, nói tiếp: “Khóc có ích gì? Trong tương lại em lớn bụng vẫn sẽ bị tôi đè xuống chịch, vừa chảy nước mắt, vừa chảy sữa…… nhất định sẽ cực kỳ đẹp.”
Trì Diễm vẫn che miệng, a ưm lắc đầu. Thích Thủ Lân muốn hôn cậu, chỉ có thể hôn ở trên mu bàn tay cậu.
“Trì Diễm, em không biết tôi yêu em nhiều như thế nào đâu.” Thích Thủ Lân không hôn được cậu cũng không khó chịu, chỉ chậm rãi chuyển đến gáy của cậu.
“Hận không thể làm em tan chảy, nhai nát, rồi nuốt vào trong bụng.” Môi lưỡi hết sức gợi tình mà liếm hôn, sau đó lộ ra răng nanh.
Người ta nói rằng con người hiện nay vẫn duy trì một số mối liên kết với chó sói. Chỉ mới phân ra ba loại giới tính ABO. Nhưng ngay cả khi giao phối vẫn còn sự hoang dã, đau đớn và đẫm máu.
Răng nanh của con người không sắc bén như động vật, cho nên khi đánh dấu tựa như một sự tra tần chầm chậm.
Trì Diễm thậm chí còn còn cho là Thích Thủ Lân chỉ muốn để lại một số dấu vết bình thường trên người cậu thì hắn mới bỏ qua như lúc trước. Nhưng khi lực cắn tăng lên, cậu mới nhận ra có điều gì đó không ổn ——
Thích Thủ Lân đang cắn trên phần da trên tuyến thể của cậu! Hắn muốn đánh dấu cậu!
“Thích Thủ Lân! Anh mau nhả ra!” Trì Diễm vặn vẹo cổ thì bị đối phương mạnh mẽ đè vào trong gối, kêu la trong vô vọng. “Tôi là beta, anh không thể đánh dấu tôi!”
Alpha nâng eo đâm sâu một cái, dương v*t lúc đầu chỉ chơi đùa với khoang sinh sản và tử cung, giờ đây đã hoàn toàn xâm nhập, quy đầu bắt đầu phình to ra. Vào lúc này, Thích Thủ Lân đúng thật là bị bản năng hoàn toàn chi phối, không cho phép người bạn đời có bất cứ ý định trốn thoát nào.
“A……” Trì Diễm phát ra tiếng kêu khàn khàn cuối cùng.
Sau cổ đau đớn, pheromone nồng độ cao của alpha trong thời kỳ động dục được rót vào, cảm giác nghẹt thở, sau đó còn bị một lượng lớn tinh dịch trực tiếp bắn vào trong tử cung……
Mỗi cảm giác đều được nâng đến cực hạn.
Sự vui sướng và thống khổ của cậu, đều bị một mình Thích Thủ Lân nắm chặt trong lòng bàn tay.
Thích Thủ Lân cuối cùng cũng chịu buông ra, đầu lưỡi đảo quanh một vòng trong miệng. Quả nhiên, nồng độ pheromone trong máu là cao nhất.
Hắn nâng người Trì Diễm ra khỏi gối, cho cậu thở để cậu không ngất xỉu.
Quá trình xuất tinh của alpha vẫn còn đang tiếp diễn. Bụng của Trì Diễm dính đầy tinh dịch của bản thân, cảm nhận được tử cung bị nội bắn đến mức đạt đến cao trào mà run rấy, phun ra một lượng lớn chất dịch.
Chờ đến khi nút thắt cuối cùng cũng biến mất, Thích Thủ Lân mới rút ra. Tùy tiện dùng khăn giấy mà lau lên dương v*t ướt đẫm của mình.
Như thế này không được, tử cung của Trì Diễm nhạy cảm như vậy, bị nội bắn thì sẽ cao trào. Đến ngay cả tinh dịch cũng hoà với nước dâm mà chảy ra ngoài. Không lưu lại được chút nào hết.
Thích Thủ Lân cau mày không vui.
Nhưng cũng may là khi alpha hoàn thành đánh dấu trọn vẹn là lúc thể xác và tinh thần hắn thấy thoải mái nhất. Thích Thủ Lân ôm lấy Trì Diễm đã bất tỉnh mà nằm xuống, chậm rãi liếm láp sau cổ cậu để cầm máu cho vết răng sau cổ, cũng để cho pheromone trong nước bọt xâm nhập vào tuyến thể của Trì Diễm mà chạy đến toàn thân.
Dù chỉ tồn tại trong một khoảng thời gian nhắn, nhưng đủ để cho Trì Diễm toát lên mùi hương của riêng hắn một đoạn thời gian
Thích Thủ Lân nghĩ thầm, hắn sớm nên làm như vậy. Hơn nữa sẽ phải luôn làm như vậy.
Cho dù có lành lại, hắn cũng phải cắn tiếp, bất chấp việc Trì Diễm có chấp nhận hay không.
Cũ mới đan xen, tầng tầng lớp lớp.
Chính là tình yêu cả đời này không thể buông bỏ của Thích Thủ Lân dành cho cậu.
Một căn bệnh vô phương cứu chữa.
【 tác gia có lời muốn nói: 】
Vừa cắn cổ vừa chịch của SZQ đã an bài hết rồi, không biết mai nên chơi tư thế nào đây ta ( vò đầu bứt tai)