“May là tại hạ đã sớm biết công chúa thông minh, tất nhiên phải thêm đề phòng coi chừng công chúa. Nàng cho rằng thần thật sự không biết cái mật đạo thông ra ngoài cung kia sao? Muốn dụ chuột thì phải giữ lại hang chuột mới được. Đan Thiết Hoa dũng mãnh, đáng tiếc là người dũng mãnh cũng không thắng được một bao thuốc mê! Sau khi bà ta truyền tin liền bị thần giam giữ trong đại lao, đợi sau khi ta và nàng thành hôn, nếu công chúa nhớ đến nô bộc cũ cũng có thể vào trong lao nhìn một chút…”
Thân thể Niếp Thanh Lân hơi lay chuyển, nhíu mày hỏi: “không biết Cát đại nhân đã làm gì?”
“đi bên cạnh Vệ đại nhân đã lâu như vậy, cũng có hiểu biết đấy. Từ ba ngày trước ở Lang Tây xảy ra nội loạn, nghĩa tử Cao Xương của Lang Tây Vương đã chém đầu Lang Tây Vương không rõ thế sự, đã sớm quy phục ta, hôm nay dẫn đầu đại quân đến đây, một là để chờ sắc phong trở thành phiên vương Lang Tây chính thức, hai là giúp bản Thái phó canh giữ kinh thành, chấn chỉnh những đám phiên vương mơ mộng hão huyền có thể thừa dịp loạn chạy vào kinh. Nếu không phục thì sẽ có kết cục máu chảy đầm đìa như Lang Tây Vương!”
Niếp Thanh Lân nghe được, trong lòng lo lắng, nhìn mắt Cát Thanh Viễn âm trầm thâm thúy, nàng không thể không thừa nhận Cát Thanh Viễn đại nhân chỉ dùng mấy tháng ngắn ngủi mà tâm tư thâm trầm hơn cả Thái phó. Lúc thi đình còn là một người trẻ tuổi cần chỉ dẫn, nhưng bây giờ đã là ác ma có thể từ một suy ba phỏng đoán lòng người rồi.
Nghĩ vậy, nàng đứng dậy chuẩn bị xuống kiệu. đã đến nước này thì không cần diễn kịch với vị Cát đại nhân này nữa, cùng lắm thì bị tống vào đại lao, cũng không để cho tên Cát tặc danh chánh ngôn thuận đánh cắp giang sơn.
Thế nhưng nàng chưa đi ra khỏi kiệu, Cát Thanh Viễn nháy mắt với Trầm ma ma đứng ở bên kiệu, Trầm ma ma lập tức áp cái khăn tẩm dược lên mặt công chúa.
Hít phải thuốc mê, Niếp Thanh Lân chỉ cảm thấy thân thể mềm nhũn, chậm rãi ngã vào trong kiệu.
Cát Thanh Viễn chậm rãi xoay người lại, hắn đợi ngày này đã quá lâu rồi, cho nên một lỗi nhỏ nhặt sai sót cũng không cho phép xuất hiện. Nửa đường còn lại, tất nhiên sẽ có một nữ tử có thân hình giống công chúa vào kiệu hoa, trên mặt đội mũ phượng cùng hắn bái thiên địa trước mặt khách. Chỉ là, giai nhân hôn mê trong kiệu thật không nghe lời, nên trừng phạt thế nào đây?
Đến khi Niếp Thanh Lân yếu ớt tỉnh dậy thì đã ở trong động phòng của Cát phủ, trong phòng nến đỏ chập chờn, khắp nơi đều là chữ hỷ chướng mắt. Vừa đúng lúc Cát Thanh Viễn chiêu đãi hết khách mời trở về động phòng. hắn phất tay để Trầm ma ma và hai thị nữ trong phòng đi xuống, vén ống tay áo ngồi ở trước giường: “Công chúa đã tỉnh? Thế thì đứng dậy, vậy thì bổ sung cấp bậc lễ nghĩa trước mặt công công (cha chồng) nàng một lần nữa!”
nói xong tự túm lấy Niếp Thanh Lân vẫn còn đang mềm nhũn, ôm nàng đi tới phòng của tân khách.
một vị lão giả ngồi ngay ngắn ở phía chủ vị, ngồi lẻ loi tự rót rượu uống một mình trước linh vị hơi ngả sang màu đen vì hương khói.
“Phụ thân mẫu thân tại thượng, hài nhi mang tân nương đến dập đầu bái thiên địa”. nói xong Cát Thanh Viễn đặt công chúa lên một cái đệm tròn, đè cổ nàng xuống hành đại lễ với lão giả ngồi ở phía chủ vị.
Niếp Thanh Lân giãy dụa ngẩng đầu, nhìn vị kia tuổi chưa quá năm mươi nhưng khuôn mặt già nua, giống như đã gần đi đến đoạn đường cuối của cuộc đời, nàng cố gắng tích góp khí lực, khàn khàn nói: “Cát lão đại nhân để mặc những hành vi của Cát Thanh Viễn, dìm Lễ huyện, chẳng lẽ muốn làm tội nhân thiên cổ với vô số dân chúng Đại Ngụy sao?”
Cát lão đại nhân cũng không nhìn nàng, vẫn chậm rãi rót rượu trước linh vị, sau đó lại đem chén rượu đặt trước mặt mình, chậm rãi mở miệng nói: “Công chúa nên hỏi vị Cát đại nhân đã đi theo ái thê từ nhiều năm trước, chứ hiện nay chỉ còn là cái xác ở lại, nhưng chỉ là cái xác không hồn dựa vào oán thù để tồn tại. Nếu chém hết người trong thiên hạ có thể đổi lấy tính mạng của ái thê, nếu vậy thì người trong thiên hạ chết hết cũng có sao đâu?”
nói đến đây, ông ta chậm rãi ngước mắt, đôi mắt đục ngầu vì đêm khuya nhớ ái thê mà khóc, lại âm trầm đánh giá công chúa trước mặt: “Tuy khôngnhìn rõ ràng, nhưng cũng coi như là xinh đẹp, tiện chủng Niếp gia các ngươi vốn không xứng với ta, nhưng con ta chưa ngồi lên long ỷ, cần nhờ đến chân của Niếp gia ngươi làm nền. Năm đó ái thê của ta chịu không ít khuất nhục của tên phụ hoàng cầm thú của ngươi, bây giờ có thể đòi lại chút ít. Bây giờ không còn sớm, A Khê, mang tiện chủng này trở về đi, vi phụ đã sai người chuẩn bị vài thứ để hầu hạ công chúa, con của ta đừng lãng phí, để cho công chúa mở to mắt ra trải nghiệm…”
Khi đang nói chuyện, trên mặt lão giả lộ ra sự vui vẻ ác độc, chậm rãi đứng dậy, nâng linh vị vào trong ngực như trân bảo hiếm thấy, run rẩy biến mất sau bức rèm che phòng bên cạnh, chỉ là tiếng cười độc ác thật lâu vẫn chưa tắt…
thì ra đối với một người, yêu đến nhập ma là bộ dạng đáng thương lại đáng sợ như vậy. Niếp Thanh Lân bị lời nói ác độc của Cát lão đại nhân làm cho khiếp sợ, chỉ cảm thấy Cát lão đại nhân đúng như lời hắn nói, là một cái xác sống. yêu đến mức nào mới có thể làm một người ngay thẳng trở thành bộ dạng ngày hôm nay.
Đến tận khi bị Cát Thanh Viễn ôm lấy nàng mới sực tỉnh. Sau khi vào gian phòng, điểm tâm trên mặt bàn đã được bê xuống, một cái dây thừng đặt trong một cái khay sơn đen, còn có rất nhiều ngọc trụ, chày gỗ lớn nhỏ không đều nhau. Dù đã sớm được thấy hộp uyên ương bát hí, thế nhưng trong khay kia có một vật có gai nhọn không lộ ra, đây cũng không phải là vật làm cho người vui vẻ.
Cát Thanh Viễn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn bị dọa trắng của công chúa, khẽ cười nói: “Sao thế, nàng sợ?”
Trong lòng Niếp Thanh Lân chùng xuống, vốn đã nghĩ đều điều xấu nhất, nhưng tuổi còn nhỏ, căn bản là nàng không đoán được thế gian còn có tâm tư ác độc như vậy…
Cát Thanh Viễn nhẹ nhàng đặt công chúa lên giường, chậm rãi cởi áo đỏ trên người, lộ ra thân thể cường tráng, khẽ cười nói: “Mấy ngày nay công chúa làm nhiều việc rất không ngoan, làm vi phu rất không thoải mái. Vốn nên trừng phạt để cho nương tử mấy ngày không xuống giường được, nhưng bây giờ nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệnh của nương tử lại không đành lòng. Hôm nay là đêm động phòng của ta và nàng, tất nhiên nên ngọt ngào một chút. Nàng không cần để ý đến lời phụ thân nói, công chúa chỉ cần thả lỏng thân thể, vi phu thích thú tất nhiên sẽ ôn nhu…”
nói xong hắn cởi quần áo, đi tới nhìn nhìn cái khay trước mặt, lấy một cái bình nhỏ tinh xảo, nhìn chữ viết bên trên cười nói: “Đây là vật tốt, được gọi là ‘Xuân thủy lưu’, dùng thử một lần…”
nói xong mở nắp, cười cười đổ vào miệng Vĩnh An công chúa. Thứ nước thuốc nóng bỏng được đổ thẳng vào yết hầu Niếp Thanh Lân, khi xuống bụng, khí nóng lập tức tràn ra tứ chi…
Giai nhân trước mặt mặc áo ngủ bằng gấm, sắc mặt ửng hồng, đôi chân trần cũng quá mức chọc người, Cát Thanh Viễn cảm giác mình cũng như uống dược thúc tình, có chút khó nhịn, đưa hai tay ra sau Niếp Thanh Lân đang giãy dụa, dễ dàng bỏ áo ngoài, lộ ra cái yếm thấp, tuy gầy nhỏ nhưng trước ngực tuyệt đối không khô quắt, đẩy vải lên, da thịt như ngọc được ánh nến chiếu sáng trắng muốt…
Niếp Thanh Lân cắn răng, biết rõ dược tính rất mạnh, nếu như sau một lúc dược có tác dụng, chỉ sợ tôn nghiêm rụt rè của nữ nhi gia đều ném sạch. Việc đã đến nước này thì không thể sống tạm bợ rồi, không liên quan đến trinh tiết, chỉ sợ những khuất nhục sẽ kéo dài không dứt dưới đôi tay của hai phụ tử đã nhập ma này.
Nghĩ vậy, nàng khẽ cười khổ, lúc trước dùng lời lẽ chính nghĩa an ủi Bát hoàng tỷ, thì ra nếu thật sự rơi xuống đầu mình thì không thể dễ dàng như lời đã nói… Nếu sự sắp xếp bên phía Lang Tây Vương đã không như dự tính, thì nàng cũng chỉ có thể chết. Nàng chậm rãi cắn lưỡi, trong lòng thầm nghĩ: Đêm tân hôn Vĩnh An công chúa chết trên giường Cát đại nhân, không biết vị Cát đại nhân này sẽ dùng bao nhiêu tâm tư để xử lý đây?
Cát Thanh Viễn không phát hiện sự khác thường của người đẹp dưới thân, khó nhịn cúi đầu, chuẩn bị giật cái yếm, đột nhiên bên ngoài có người bối rối gõ cửa: “Thái…Thái phó, việc lớn không xong rồi!”
Đáng tiếc Cát đại nhân trong phòng là tên đã lên dây, lập tức nhíu mày nói: “Đồ khốn, xảy ra việc gì mà phải quấy rầy động phòng?”
Người ngoài phòng run run nói: “Có… có người công thành rồi!”
Chỉ một câu này, Cát Thanh Viễn ngồi bật dậy trầm giọng hỏi: “Là binh mã của phiên vương nào?”
Kẻ báo tin bên ngoài run khẽ, muốn khóc, giống như cảm thấy lời mình muốn nói rất vớ vẩn: “Là… là một đám ăn mày!”
Lông mày Cát Thanh Viễn nhíu chặt, thuận tay cầm dây đỏ buộc tay chân của giai nhân lại, cầm quần áo đi ra. Niếp Thanh Lân trên giường khó chịu vặn vẹo thân thế, nhưng trong lòng lại đảo quanh: Lẽ nào…
Sau khi Cát Thanh Viễn ra khỏi động phòng, mang theo mấy tướng quân vội vàng cưỡi ngựa lên tường thành. Đứng ở đầu tường chỉ thấy cát bụi cuồn cuộn ở xa, không biết bao nhiêu quân đội đang xông đến vây quanh kinh thành.
Quân đội tới gần thành giằng co với binh mã Lang Tây Vương, chẳng phải là một đám đông ăn mày thối sao? Toàn một đám quần áo nát, chân đầy bùn, cũng không biết đời này đã tắm rửa qua chưa. một cái cờ lớn dính bùn được một người cầm cuốc giơ lên, cố gắng đón gió, cố gắng lắm có thể nhận ra được chữ “Vệ” trên đó. một cơn gió lớn thổi qua, khí chất trên người một tên cái bang không sạch sẽ cũng đón gió, loại tanh hôi này lại có một khí chất rất riêng.
Lại nhìn tên cầm đầu đám ăn mày thối, có phong phạm của bang chủ cái bang!
Tóc dài rối tung, trên thân không một mảnh vải, bùn nhão trên người như bị mồ hồi rửa qua để lại vết bẩn. cái quần trắng dưới thân bị nước bùn nhuộm nhìn không ra màu sắc ban đầu, hai chân không đi giày, có thể coi là thế, nam nhân mắt phượng điều khiển ngựa, mắt lạnh lùng ngạo nghễ trừng lên, tay cầm trường đao, giống như nguyên soái mặt áo giáp vàng, nhìn tinh binh lương tướng Lang Tây Vương đang sẵn sàng đón địch, cười lạnh rồi lớn tiếng nói: “Quan thủ thành hãy xưng tên, thấy binh mã bản Hầu lại không mở cửa, khi mở được cổng thành sẽ chém đầu các người, tế quân kỳ của Hắc Kỳ Quân ta!”
Cát Thanh Viễn cảm giác tâm mình chìm đến tận đáy, rốt cuộc đã sai sót ở đâu?
Tuy người đến mặt có bùn, nhưng cho dù liếc hắn vẫn nhận ra, người đến lại là yêu Giao đại nhân vốn nên táng thân trong biển nước mênh mông ở Lễ huyện!