Nói cách khác, Tiêu Phong Hàn đã khiến cho Quân Phi Yến bị thương nặng, nhưng kẻ đứng sau chuyện này mới thật sự là người giết Quân Phi Yến.
Vì tình cảm và lý trí, nàng trở thành Quân Phi Yến, nàng nhất định phải tìm ra thủ phạm và trả thù cho Quân Phi Yến.
Nhưng Tần Lam vừa nói ra những lời này, mấy người đang ở trong viện đều chấn động.
Lão phu nhân đang ngồi trên ghế đứng bật dậy, bàn tay đang cầm gậy không khỏi run lên.
“Nha đầu, ngươi đang nói cái gì? Ngươi hôn mê không tỉnh là do có người hằng ngày đều bỏ An Hồn Lạc sao?”
Quân Lôi Đình trừng mắt, thậm chí trong mắt còn hiện lên hồng hồng.
Quân Huyền Diệp vừa nghe được tin tức từ cha mình vội vàng chạy về, vừa vào nhà liền nghe thấy lời Tần Lam nói, khuôn mặt tuấn tú lập tức cứng đờ.
“Đúng vậy, tổ mẫu, phụ thân, hôm nay con đi ra ngoài định may thêm vài bộ y phục, không ngờ đột nhiên nôn ra máu sau đó hôn mê, là người của Huyền vương phủ đã cứu con, sau khi tỉnh lại con mới biết con đã trúng An Hồn Lạc, may mắn con mệnh lớn, đã phun ra toàn bộ máu độc, trong người chỉ còn lại chất độc, sau khi uống thuốc giải thì đã ổn rồi.”
Lời Tần Lam nói giống như tiếng sét giáng xuống.
Mọi người hoàn toàn không để ý đến việc người của Huyền vương phủ đã cứu Tần Lam.
Chỉ có sự sợ hãi, hồi hộp dâng lên từ tận đáy lòng.
Nha đầu Quân gia bọn họ bị thương nặng nằm trên giường, lại có người âm thầm tiếp tục hãm hại, vậy mà cả nhà trên dưới Quân gia đều không biết.
Rốt cuộc, nếu Quân nha đầu không sớm tỉnh lại, bọn họ không những mất đi nàng mà còn trút hận lên Huyền vương.
Quân Lôi Đình không dám nghĩ, rốt cuộc con gái ông không sống được, ông nên làm thế nào a?
Ông cả đời trung thành với triều đình, trung thành với hoàng thượng, nhưng nếu như nữ nhi của ông thật sự không còn nữa, ông muốn đi liều mạng với Huyền vương, ông cũng chết chắc!
Đương nhiên đây chỉ là trường hợp xấu nhất con gái ông thật sự chết.
Nhưng hiện tại nói cho ông ta biết, con gái ông bị người khác âm thầm vô thanh vô tức hạ độc khiến nàng hôn mê, muốn giết con gái của ông.
Ngươi nói xem, kẻ đứng đằng sau chuyện này phải độc ác và kiên nhẫn đến mức nào?
Điều này hắn làm chắc chắn là để đối đầu với Huyền vương!
Người này thật đáng chết!
Càng nghĩ càng hận, càng nghĩ càng tức, Quân Lôi Đình suýt chút thì nghiến răng nghiến lợi.
Quân Lôi Đình sải bước đến trước mặt Bà Lưu…
Nhưng lúc này có một đạo thần ảnh nhanh hơn ông ta, hai ba bước đã đến trước mặt Bà Lưu, trực tiếp giơ chân đá văng Bà Lưu ra sau hai mét.
“Nói, ai ra lệnh cho ngươi?”