Thẩm Minh:…………
Thất bại ba lần liên tiếp.
Ở ngoài thì Thẩm Minh được gọi là hồ ly mặt cười, trên thương trường không có ai có thể trên cơ anh, mà về đến nhà lại không có sức chiến đấu, uy nghiêm của cháu trai cả và anh lớn chẳng còn sót lại chút gì.
“Mọi người cứ từ từ nói chuyện đi, cháu vào bếp xem hôm nay ăn gì.” Thẩm Minh thức thời đứng lên rời đi.
Đã lâu rồi nhà cũ Thẩm gia không được náo nhiệt đến vậy, quản gia và nhóm người hầu đều hí hửng bận rộn.
Thẩm Thái Viễn hơi thổn thức, trong mắt tràn đầy vẻ vui mừng. Giữa Thẩm Trình và Thẩm Minh đã xảy ra chuyện gì thì ông không hỏi kỹ. Bây giờ hai đứa cháu cùng nhau về nhà đã nói lên tất cả rồi.
Một bữa cơm hoà thuận vui vẻ.
Buổi chiều trời nắng chói chang, ngoài trời quá nóng, Giang Thiện Nguyên còn cần dưỡng bệnh, không nên đi lại nhiều, sau khi họ ngồi hàn huyên một lát thì đi ngủ trưa.
Tri Nhạc vẫn luôn ở cạnh ông.
Thẩm Trình có phòng riêng của mình, sau khi nhìn Tri Nhạc đi vào phòng cho khách thì hắn cũng về phòng mình ngủ một giấc.
Tối đó mọi người đi tản bộ trong sân, đưa Giang Thiện Nguyên đi tham quan khu vườn. Lần trước tới chỉ ở mấy ngày ngắn ngủi, trong lòng lại vướng bận chuyện bệnh tình nên đương nhiên là ông không có tâm trạng quan sát, bây giờ mới có thể nhàn rỗi để chậm rãi ngắm nghía.
Thẩm gia là một tòa nhà cổ có trăm năm lịch sử. Một tòa nhà cổ như vậy mà đến giờ vẫn dùng làm nơi ở thì cũng thuộc hạng máu mặt trong nước. Kiến trúc, hoa cỏ cây cối, núi giả đình đài trong nhà đều có lịch sử lâu đời. Tuy sau này đã cải tạo nhiều lần, còn lắp đặt thêm mấy trang thiết bị hiện đại nhưng về tổng thể vẫn giữ được bố cục ban đầu và sự cổ kính rêu phong.
Giang Thiện Nguyên và Thẩm Thái Viễn đi tuốt đằng trước, vừa đi vừa chống gậy.
Tri Nhạc đi cạnh Giang Thiện Nguyên để đỡ ông, vừa đi vừa tiếp chuyện hai ông cụ. Thẩm Minh và Thẩm Trình đi cuối cùng.
“Oa.”
Tri Nhạc ngẩng đầu nhìn cây bạch quả cao lớn, cậu nghe ông quản gia giới thiệu thì biết gốc cây này đã hai trăm tuổi rồi, nghe vậy cậu lập tức thốt lên ngạc nhiên.
“Đến tháng 10, tháng 11 mùa lá rụng, lá cả cây chuyển màu vàng kim mới là đẹp.” Thẩm Thái Viễn nói: “Đến lúc đó nhớ tới chơi nhé, ông nội chụp ảnh cho cháu.”
Tri Nhạc gật đầu đầy chờ mong.
Đoàn người tiếp tục đi về phía trước. Tri Nhạc vẫn đi bên cạnh Giang Thiện Nguyên, nghe những câu chuyện lịch sử ấy đến mê mẩn.
“Có ông nội là quên anh trai ngay.”
Thẩm Minh khoanh tay, thấp giọng nói chậm rãi, nói như vô ý mà lại như cố tình.
Thẩm Trình và Thẩm Minh bị tụt lại ra sau mấy bước. Hôm nay khó khăn lắm hai người mới có dịp gác lại công việc, mặc đồ thoải mái, đi dạo cùng các ông cụ. Đây là nơi họ đã sinh ra và lớn lên, đương nhiên đã quen thuộc với từng nhành cây ngọn cỏ nhưng lâu rồi chưa nhìn ngắm kỹ đến vậy nên họ cũng không thấy chán.
Ánh mắt của Thẩm Trình luôn dừng lại trên người Tri Nhạc đang đi phía trước.
Hắn không tiến lên đi cùng Tri Nhạc, thứ nhất là vì đường đi chật hẹp, không có chỗ cho nhiều người đi song song với nhau, thứ hai là hai ông cháu xa nhau lâu ngày mới được đoàn tụ, cần phải cho họ thời gian trò chuyện.
Thẩm Trình nhàn nhạt liếc Thẩm Minh một cái.
“Có người bên ngoài thì thì nắm chắc phần thắng, có thể khống chế mọi chuyện, thực tế thì…” Thẩm Minh tiếp tục đè thấp giọng: “Cũng chẳng khá hơn anh được bao nhiêu.”
Môi mỏng của Thẩm Trình hơi mím lại, không nói gì.
“Bây giờ hai đứa đang trong giai đoạn yêu đương mãnh liệt hả?” Thẩm Minh cong mắt cười: “Sao anh lại cảm thấy rằng chỉ có người nào đó đơn phương nhiệt tình nhỉ.” Thẩm Minh nhìn Tri Nhạc đi đằng trước rồi nhún nhún vai.
“Muốn đánh nhau à? Tên bại trận.” cuối cùng Thẩm Trình cũng mở miệng, lạnh lùng nói.
Thẩm Minh nhướng mày: “Khi còn nhỏ là nhường em thôi. Hiện tại sẽ không nhường nữa.”
“Thử xem?”
Hai người dừng bước, đang định thủ thế thì chợt phát hiện mình đang ở trong đình hóng gió nhỏ hẹp, khi còn bé thì họ thường đứng đây khoa tay múa chân tập Taekwondo. Ngày nay tổng giám đốc bá đạo cũng có tuổi thơ đấy, cũng giống mấy cậu bé bình thường thôi, hai anh em thường xuyên vận động thực hành đánh đấm, ở đây mẹ hoặc cha không thể không đứng bên cạnh trông.
Hai người đồng thời nhớ lại chuyện cũ, yên tĩnh chốc lát.
Sau đó họ liếc nhau, thu tay chân lại, cùng sóng vai đi về phía trước để bắt kịp đội ngũ.
Tối đó.
Đêm nay Thẩm Trình cùng Thẩm Minh đều ngủ lại, nhà cũ Thẩm gia đèn đuốc sáng trưng, nhóm người hầu dọn dẹp phòng ốc, đêm đen sâu thẳm, Giang Thiện Nguyên và Thẩm Thái Viễn đã bôn ba đường dài nên mệt rũ, hai ông về phòng ngủ trước. Những người khác cũng lục tục đi đánh răng rửa mặt.
“Anh ơi, đây là phòng của anh, khi còn nhỏ ạ?”
Tri Nhạc vào phòng Thẩm Trình, tò mò quan sát.
Phòng không lớn như căn phòng ở tòa biệt thự kia, phong cách cũng khác.
Thẩm Trình kéo Tri Nhạc đến bên mép giường rồi ngồi xuống.
“Ừm, đây là, anh và Thẩm đại ca, khi còn nhỏ ạ?”
Tri Nhạc nhìn khung ảnh để trên bàn học, bên trong là một bức ảnh gia đình. Trong ảnh là Thẩm Trình và Thẩm Minh mặc tây trang giống nhau như đúc, họ nắm tay cha mẹ, lạnh lùng nhìn vào ống kính.
Thẩm Trình tiện tay cầm khung ảnh lên xem rồi đưa tới trước mặt Tri Nhạc.
“Đâu mới là anh?”
Khi còn nhỏ Thẩm Minh và Thẩm Trình bị mẹ “kiểm soát”, từ kiểu tóc đến tất chân đều giống y hệt nhau. Khi chụp ảnh cả hai còn cùng nhau bày vẻ mặt lạnh lùng, vẻ mặt không khác nhau là bao. Nếu không phải nhớ vị trí đứng của mình hôm đó thì dù là bản thân Thẩm Trình hay Thẩm Minh thì cũng khó mà phân biệt được.
Hỏi Tri Nhạc cũng chỉ là thuận miệng mà thôi.
Nhưng Tri Nhạc quan sát một lát lại có thể chỉ ra đúng ai là Thẩm Trình.
“Người này.”
Dù là Thẩm Trình thì cũng phải kinh ngạc: “Sao lại nhìn ra được thế?”
Tri Nhạc sờ mũi, nhưng cậu không nói rõ được lý do.
Là trực giác sao? Thẩm Trình chỉ có thể nghĩ đến cái đó. Thẩm Trình cong môi, dù có tại sao thì, cái cảm giác hắn có đi đâu thì cũng được nhận ra trước tiên rất đáng để hưởng thụ.
Tri Nhạc còn đang xem bức ảnh kia, hình như cậu có điều suy tư.
Một lát sau, cậu ngẩng đầu hỏi: “Anh ơi, trước đây chúng ta, từng gặp nhau rồi sao?”
“Chưa từng.” Thẩm Trình đáp, “Làm sao vậy?”
Trước kia Thẩm Thái Viễn và Giang Thiện Nguyên từng gặp Tri Nhạc và hắn khi còn nhỏ, nhưng Thẩm Trình nhớ rõ chắc chắn là hồi bé mình chưa từng gặp Tri Nhạc lần nào, mãi đến lần “đính hôn” này mới là lần đầu tiên cả hai gặp nhau.