Lăng Hàn nói.
– Không chạy chỗ khác, lại dẫn truy binh lại đây.
– Khà khà, mọi người cùng nhau chạy, náo nhiệt mà!
Đại bạch thỏ không chút phủ nhận.
– Thỏ chết tiệt, ngươi chờ!
Tần Liên Nguyệt càng thêm phẫn nộ, kêu to oa oa, nếu không phải bị nguyên lực của Lăng Hàn quấn lấy, nàng khẳng định đi tìm con thỏ hèn hạ này liều mạng.
– Thịt thỏ, thật giống như ăn rất ngon.
Hai mắt của Hổ Nữu phát sáng, nhìn chằm chằm đại bạch thỏ.
– Đến a, Thỏ Gia ở chỗ này, phóng ngựa lại đây, ai sợ, người đó chính là Tôn Tử!
Đại bạch thỏ này rất vô lại, còn uốn éo cái đuôi, một bộ hèn hạ đến trong xương.
– Thịt thỏ của Nữu!
Hổ Nữu hưng phấn, đột nhiên vọt tới, tốc độ của nàng càng nhanh hơn, ánh chớp lóe lên, đã cưỡi đến trên lưng đại bạch thỏ.
Con bạch thỏ này cao bằng nửa người, mà Hổ Nữu cũng cao bằng nửa người, một người một thỏ về mặt hình thể tương đương. Một cái cả người trắng như tuyết, chỉ có hai mắt như Hồng Bảo Thạch, một cái khác như ngọc đúc, cực kỳ đáng yêu.
Chỉ nhìn bề ngoài, bọn họ đều là loại lừa gạt chết người không đền mạng, nhưng trên thực tế…
Hổ Nữu há mồm táp tới đại bạch thỏ, một cái liền cắn trúng đuôi, đau đến con thỏ hèn hạ này cả người run cầm cập, thân hình khó mà tin nổi nhanh hơn gấp đôi, xèo… liền bắn ra ngoài, cấp tốc vượt qua Lăng Hàn.
– A…
Nó kêu thảm thiết.
– Ngươi là chó sao, đau chết Thỏ Gia nhà ngươi rồi!
Hổ Nữu cũng rất phiền muộn, răng của nàng có thể nói thuận buồm xuôi gió, lại không thể cắn thủng cái đuôi của con thỏ hèn hạ này, thực khó mà tin nổi. Hàng hung tính quá độ, cắn đuôi của đối phương không tha, còn không ngừng lắc đầu, muốn mạnh mẽ cắn đứt nó.
Đại bạch thỏ không ngừng kêu thảm thiết, chạy trốn càng nhanh.
Lăng Hàn vội tăng nhanh tốc độ, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn một người một thỏ biến mất ở trước mắt, dù sao hắn vẫn không có tu luyện Lôi Động Cửu Thiên tới đại thành, hơn nữa còn mang theo một đám người a.
Cũng còn tốt, truy binh phía sau càng rơi ở phía sau, rất nhanh liền biến mất không còn tăm hơi.
Lăng Hàn lại chạy về phía trước một đoạn, chỉ thấy con bạch thỏ kia đã không chạy nữa, mà nỗ lực muốn bỏ rơi Hổ Nữu. Nhưng Hổ Nữu cắn đuôi của đối phương, mặc cho con thỏ hèn hạ kia làm sao cũng vô dụng, chính là không chịu buông ra.
– Nhả miệng! Nhả miệng!
Đại bạch thỏ gấp đến độ giơ chân.
– Đuôi của Thỏ Gia vốn ngắn, lại bị ngươi cắn đứt, để sau này Thỏ Gia còn làm sao có mặt gặp người!
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Thỏ hèn hạ, giao Long Huyết Phách Vương Tham trong tay ngươi cho ta, ta liền giúp ngươi một tay.
Đại bạch thỏ ngẩn ra, dừng động tác lại, nhìn Lăng Hàn nói:
– Ngươi lại nhận ra cây linh tham này? A!
Nó lập tức kêu thảm thiết, Hổ Nữu lại bắt đầu lý sự.
– Nhân tộc, Nhân tộc, nhanh bảo tiểu nha đầu này nhả ra, Thỏ Gia nhà ngươi sắp ngỏm rồi!
Đại bạch thỏ tiếp tục kêu thảm thiết.
– Nhân sâm!
Lăng Hàn đưa tay ra.
Đại bạch thỏ lộ ra vẻ đau lòng, đây chính là nó phí đi sức chín trâu hai hổ mới từ trong Dược cốc lén trộm ra, mới chỉ liếm mấy cái, vậy mà đã phải giao ra? Nhưng cái đuôi bị cắn rất đau, hơn nữa tiểu nha đầu quái lạ này cho nó một loại cảm giác uy hiếp không cách nào diễn tả, để nó không dám ra chiêu oanh kích, bằng không… Sẽ có đại tai nan không thể tưởng tượng.
Nó không thể làm gì khác hơn là co hai chân trước lại, ném nhân sâm về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn tiếp nhận, tỉ mỉ nhìn một chút, chỉ thấy sợi rễ của cây nhân sâm này vẫn còn, sức sống rất đủ. Hắn cười ha ha, thu nhân sâm vào Hắc Tháp, lần này tốt rồi, một năm sau liền có thể ăn lượng lớn nhân sâm.
Đây là Long Huyết Phách Vương Tham, truyền thuyết là bảo dược do nhân sâm ngàn năm tắm rửa Chân Long huyết sản sinh biến dị.
Phải biết Chân Long huyết bá đạo cỡ nào, nhân sâm này có thể tắm rửa máu rồng mà không chết, trái lại hấp thu tinh hoa trong máu rồng, hiệu quả tự nhiên rất kinh người. Bất quá nó tuyệt không thể là Long Huyết Phách Vương Tham đời thứ nhất, công hiệu đương nhiên không thể so sánh, nhưng là trân phẩm trong bảo dược cấp chín, ngay cả Thiên Nhân Cảnh cũng động tâm.
Gieo xuống, chỉ cần một năm liền có thể thu gặt như cải củ.
Lăng Hàn cười nói:
– Hổ Nữu, nhả ra đi, con thỏ hèn hạ này vẫn chưa đun sôi, ăn không ngon!
Lúc này Hổ Nữu mới nhả ra, suy nghĩ một chút nói:
– Con thỏ này ăn ngon, không nấu cũng ngon!
Nàng lại nhìn chằm chằm đại bạch thỏ, nước miếng chảy ra lần thứ hai.
—————