— Không phải chỉ dựa vào cảnh giới thủ thắng, nên biết rằng trên đời này có rất nhiều Nhật Diệu Vương!
Tám người Triệu Phàm Lục mặt đỏ như máu, nhưng bọn họ càng không có dũng khí đánh nữa.
Vì vinh dự, bọn họ có thể liều mạng! Nhưng vấn đề bây giờ là dù có liều mạng cũng chỉ là chết uổng, chẳng phải là không đáng giá?
Chu Hằng nhìn không có gì hay, chiến đấu vừa rồi ở trong mắt người khác có lẽ là vô cùng đặc sắc, nhưng hắn nhìn quá bình thường, hắn gọi Liên Tĩnh Hương: – Đi thôi!
– Tiểu tử kia quá kiêu ngạo, Chu tiểu tử ngươi không đi đánh hắn một trận? Con lừa đen lại giật dây.
– Hắc hắc, không phải mới nãy ngươi còn rất sợ hãi hay sao? Chu Hằng buồn cười.
– Bổn tọa uống một chút rượu, hiện tại dù là thiên vương lão tử đến đây, bổn Thần Lư đại nhân cũng không sợ!
Con lừa đen phun hơi rượu nói.
Quả nhiên là rượu làm to gan mà!
Chu Hằng cười ha ha, lại không có hứng thú hơn thua với người như nam nhân đuôi bọ cạp, mục tiêu của hắn đã sớm nhắm vào cường giả tầng cao hơn.
Hàng rào cảnh giới Nhật Diệu Vương không thể phá nổi, đừng nói 8 vầng trăng không thể đánh xuyên qua, ngay cả hắn bây giờ là 13 vầng trăng cũng như vậy! Nhưng nếu số vầng trăng tăng thêm thì sao?
15 vầng, 20 vầng thì sao?
Chu Hằng có một loại cảm giác, hàng rào Nhật Diệu Vương nhất định có thể đánh thủng được, chỉ là ít nhất phải đạt đến 18 vầng trăng, thậm chí còn hơn!
– Đứng lại! Hắn vừa xoay người đi mấy bước, liền thấy nam nhân đuôi bọ cạp nhảy lên chặn đừng. 10 vầng trăng tròn tỏa sáng, hai tay của nam nhân đuôi bọ cạp phình to ra một vòng, cả người đen bóng, tỏa ra uy thế khủng bố.
– Ngươi đang gọi ta? Chu Hằng mỉm cười.
Tên này là kẻ ngốc hả? Lúc này còn cười được!
Mọi người vây xem đều thầm nhủ, nhìn không ra người ta hung hăng đến đây không phải chuyện gì tốt lành hay sao!
– Lúc trước bảo ngươi nhường chỗ ngươi không nghe, cho rằng Xích Minh ta dễ khinh hay sao? Nam nhân đuôi bọ cạp lạnh lùng nói, ánh mắt chớp động, bùng lên tia sáng lạnh khiếp người.
Chu Hằng như là không nghe được, chỉ nói: – Tránh ra, ngươi cản đường ta!
– Hừ! Bây giờ còn muốn giả câm giả điếc? Nam nhân đuôi bọ cạp Nam nhân đuôi bọ cạp, bước thẳng về phía Chu Hằng, mỗi một bước đặt xuống, dưới chân đều sinh ra gợn sóng, lan ra hư không xung quanh.
Thật là lợi hại!
Nơi này ít nhất cũng là tồn tại Nguyệt Minh Hoàng, nhìn cảnh này trong lòng đều kinh hoàng, lực lượng người này quá mạnh mẽ, có người sắp gặp tai họa!
Nam nhân đuôi bọ cạp từng bước áp sát tới gần Chu Hằng, vẻ mặt hung tàn như mèo vờn chuột. Hắn là thiên tài trong bộ tộc, chưa từng bị người ta từ chối, Chu Hằng đã khơi dậy sát cơ của hắn.
– Nằm xuống cho ta! Hắn giơ tay phải chụp vào đầu Chu Hằng.
Hắn muốn một chưởng nứt đầu Chu Hằng, sau đó bóp nát Thần chích chạy ra, làm cho Chu Hằng thần hình câu diệt!
10 vầng trăng sáng chói, nam nhân đuôi bọ cạp như thiên thần giáng xuống, làm cho đáy lòng mỗi người tuôn ra cảm giác bất lực.
Xong, tiểu tử kia chết chắc rồi!
Bốp!
Chu Hằng tiện tay vung một cái, một tiếng vang dội, nam nhân đuôi bọ cạp bị đánh văng lên. Nhưng thân thể hắn mới rơi xuống, Chu Hằng lại giơ tay kéo hắn lại, tay kia giơ lên, đánh lên đầu của hắn.
Phụp, đầu của nam nhân đuôi bọ cạp lập tức lọt vào trong lồng ngực.
– Xích Minh! Nam nhân vòi voi, nam nhân mặt hổ, mặt lông khỉ, ba người đồng thời hô lên, vội bay ra bắn vụt về phía Chu Hằng.
Oong oong oong, sau lưng bọn họ đồng loạt dâng lên những vầng trăng tròn.
10 vầng trăng! 10 vầng trăng! 10 vầng trăng!
Ba người này cũng đều là tuyệt đại thiên kiêu 10 vầng trăng!
Chu Hằng một tay nắm ngực nam nhân đuôi bọ cạp, ném lên xông về phía ba người đang lao tới, trong tiếng gió rít, ba người mặt lông khỉ sợ tổn thương tói nam nhân đuôi bọ cạp, đành phải đồng loạt lui ra sau.
– Bằng hữu, có gì từ từ nói, thả hắn trước đã! Mặt lông khỉ nói, trong bốn người, hắn có uy thế mạnh nhất, 10 vầng trăng tròn đều có màu vàng, ánh trăng trút xuống làm hắn như Kim Cương Chiến Thần.
Chu Hằng cười ha hả, nói: – Hiện tại biết có chuyện từ từ nói? Vừa rồi tên khốn này ra tay với ta, sao không thấy các ngươi nói chuyện?
Mặt lông khỉ không khỏi toát ra vẻ hờn giận, bọn họ thế mạnh quen rồi, theo bọn họ thấy khi dễ người khác là chuyện đương nhiên, ai bảo ngươi yếu ớt chứ? Mà quả thật bọn họ rất mạnh, chiến đấu cùng cấp thi ngoài mấy người có hạn ra, căn bản không có đối thủ, càng làm cho bọn họ bá đạo hơn.
Theo hắn thấy, Chu Hằng quả thật mạnh mẽ, nhưng đó là khi đồng bạn mình chưa chuẩn bị, thế nên mới bị một đòn đánh bại, bằng không thì thắng thua thế còn còn chưa chắc!
– Thả người trước! Mặt lông khỉ ánh mắt sắc lạnh, bắn ra hai tia sáng như có thể xuyên thấu hư không vô tận.
– A… Xem như đáp lại, Chu Hằng mạnh mẽ xé xuống một cánh tay của nam nhân đuôi bọ cạp, cũng làm nam nhân đuôi bọ cạp phát ra tiếng hét thảm. Tuy rằng đầu của hắn bị đánh lọt vào trong ngực, nhưng Nguyệt Minh Đế nào có dễ chết như thế?
– Khốn kiếp! Ba người mặt lông khỉ đều giận dữ quát lớn.
Điều này khiến cho mọi người xung quanh nhìn mà trong lòng hoảng sợ!
Lúc trước nam nhân đuôi bọ cạp khí phách cỡ nào, một người trấn áp tám đại Nguyệt Minh Đế vượt qua cực hạn, nhẹ nhàng như không, tựa như thiên thần bất bại! Nhưng chỉ chớp mắt đã bị người ta đạp như chó chết, thế này cũng tương phản quá lớn đi chứ?
Lớn đến mức làm người ta không tiếp nhận được!
Nhưng mà má nó cũng thật hả giận, ai mà không có lòng phản cảm bốn người nam nhân đuôi bọ cạp bá đạo? Chỉ là bốn người này thật sự quá mạnh mẽ, mặc kệ người nào cũng là tồn tại khủng bố có được 10 vầng trăng tròn, ai cũng phải cân nhắc xem mình có là đối thủ với bọn họ hay không?
Tuy rằng người có thể đến đây phần lớn đều có cao thủ đi theo, nhưng chiến đấu cùng cấp, ai mà không biết xấu hổ gọi ra “người lớn”? Thắng thì đã sao, có thể nở mặt được sao?
Nếu như hai phe lén đấu, vậy thì không sao, tùy tiện thủ đoạn gì cũng dùng được, chỉ cần thắng thôi!
Nhưng bây giờ khác, toàn bộ thế lực lớn ở Tiên giới gần như đều đến, càng là vào lúc này, mọi người càng tuân thủ quy củ.
Sĩ diện buồn cười.
———-oOo———-