Bác sĩ riêng của gia đình cũng vội vàng nói: “Chú An bảo tôi đến nên tôi mới đến. Tôi xin phép đi trước a.”
Dứt lời hai người họ một trước một sau liền chạy mất dép. Hứa Trúc Linh nhìn thấy vậy thì phì cười. Đối với bọn họ mà nói thì Cổ Thành Trung vẫn rất uy nghiêm và đáng sợ nhưng sao cô lại không thấy sợ anh chút nào nhì “Chúng ta tiếp tục chứ?” Cổ Thành Trung bị người khác làm gián đoạn khiến anh bực bội nên hỏi Hữa Trúc Linh bằng một giọng hết sức rầu rĩ.
Hứa Trúc Linh vừa nói vừa tùm tìm cười: “Tiếp tục cái gì mà tiếp tục chứ? Bây giờ em sẽ đi nấu cơm cho anh ăn nha, mấy ngày nay anh cử truyền nước biển hoài mà vẫn chẳng thấy tốt hơn chút nào hết. Anh muốn ăn gì để em nấu cho anh ăn”
“Chỉ cần là đồ ăn do em nấu thì anh đều thích ăn hết.”
Cổ Thành Trung ôm lấy vóc dáng nhỏ bé của Hứa Trúc Linh rồi khẽ khàng nói tiếp: “Vậy ăn bánh chèo đi nha, mọi người cùng nhau làm sẽ rất đông vui và náo nhiệt đó. Trong khoảng thời gian này mọi người ai này đều mệt mỏi rồi, cũng nên cùng nhau thư giãn một chút. Người đã chết thì không thể sống lại được, tất cả mọi chuyện đã qua rồi thì cứ để nó qua đi… Chúng ta vẫn phải nhìn về phía trước mà tiếp tục sống thôi. Mặc kệ người khác như thế nào cũng sẽ không ảnh hưởng đến cuộc sống của chúng ta. Nhất định chúng ta sẽ hạnh phúc bên nhau tới lúc răng long đầu bạc Nghe cách mà Cổ Thành Trung nói như thế sẽ không có ai có thể chia rẽ được họ nữa.
Nếu có người chia rẽ bọn họ thì anh sẽ đấu với người đó.
Nếu ma quỷ chia rẽ bọn họ thì anh sẽ đầu với ma
Nếu ông trời chia rẽ bọn họ thì anh sẽ đầu với ông quy. trời.
Bất cứ ai cũng không cướp được Hứa Trúc Linh ra khỏi vòng tay của anh. Hứa Trúc Linh nghe vậy thì nhoẻn miệng cười, cô tin tưởng Cổ Thành Trung.
Sau đó Hứa Trúc Linh đi xuống dưới nhà bếp để làm bánh chèo, có hai người giúp việc phụ làm nên họ làm rất nhanh.
Sau đó mọi người quây quần bên bàn ăn cùng nhau thưởng thức vô cùng náo nhiệt.
Thầm Thanh đã rời xa khỏi thế giới này rồi, tin tức đó khiến cả Đà Nẵng đều bị chấn động. Nhưng sau nhiều ngày trôi qua thì mọi việc lại trở về với quỹ đạo của nó, cát bụi lại trở về với cát bụi mà thôi.
Người chết thì không thể sống lại, còn người sống thì vẫn phải tiếp tục hướng về phía trước.
Cũng may là bố nuôi vẫn còn sống, Ngân Phúc Lâm cũng vẫn còn sống và bọn họ cũng vẫn còn sống.
Lần này Có Thành Trung bị bệnh rất lâu khỏi nên anh không vội đi làm ngay mà cứ ở nhà tình đường, thỉnh thoảng chỉ xử lý vài vụ việc mà thôi.
Đối lập với một người cuồng công việc như trước đầy thì công việc hiện tại của Cổ Thành Trung lại ít ỏi đến mức đáng thương.
Nhưng ngược lại anh có nhiều thời gian để bầu bạn với Hứa Trúc Linh hơn.
Buổi tối bọn họ cùng nhau đi dạo trong công viên. Nơi này chủ yếu là những ông cụ bà cụ đến đây để hỏng gió và tham gia các hoạt động như khiêu vũ thể thao, tập dưỡng sinh hoặc dắt thủ cưng đi dạo. Nhìn họ thật là thư thái, thật là hạnh phúc.
Những người trẻ tuổi đến đây rất ít nên hai người không sợ bị người khác nhận ra thân phận của họ.
Thời tiết bắt đầu ẩm dần lên nên Cổ Thành Trung biết được tâm tư của Hứa Trúc Linh, anh bèn mua kem cho cô ăn. Anh mua cho mỗi người một cây kem, khi ăn hết thì đã tệ hết cả lười.
Hứa Trúc Linh nói đây chính là cây kem ngon nhất trên đời mà cô từng được ăn. Còn Cổ Thành Trung biết rõ ăn kem nhiều cũng không tốt cho sức khỏe nhưng khí thích một người thì người ta sẽ chủ động hóa theo người đó. Mặc dù tất cả những điều anh nói đều là dùng thì con người ta khi yêu vẫn thường hay nhưởng bộ. Đương nhiên anh cũng vẫn sẽ kiểm soát đồ ăn thức uống mà cô ăn hàng ngày, nếu những đồ ăn nào không tốt cho sức khỏe thì anh sẽ không cho cô ăn quá nhiều.
Hai người họ đang đi dạo trên con đường trải sỏi trắng xoay chung quanh cái hồ nhân tạo, trước mặt họ là một đôi vợ chồng già đã bạc hết tóc.
Bà lão ngồi trên xe lăn còn ông lão có vẻ còn khỏe mạnh hơn đang đẩy xe cho bà lão.
Hai người họ vừa cười vừa nói chuyện với nhau rất vui vẻ.
“Ông à, đó có phải là thiên nga không vậy?” Người vợ chỉ về phía con ngỗng màu trắng rồi hỏi.
“Ừ, là thiên nga đó. Bà cũng thật là tinh mắt đó nha, vừa nhìn là biết ngay thiên nga rồi.”
“Còn phải nói, mắt của tôi sáng tựa như sao đó ông không biết à?”
“Đúng vậy, nếu không lúc trước làm gì có chuyện trong một đám người đông như kiến mà bà vừa nhìn một cái là đã nhìn trúng tôi chứ.”
“Thời ông bớt bớt lại đi cho tôi nhớ, tại vì lúc đó nhìn ông xấu nhất nên tôi mới có ấn tượng sâu sắc với ông thôi. Chứ giờ ông đừng có mà mơ nha.
“
Hai người họ trò chuyện với nhau câu được câu mất nhưng ông lão luôn biết cách nói chuyện dí dỏm khiến bà lão cứ cười mãi không thôi làm lộ ra cả hàm răng đã bị rung gần hết.
Hứa Trúc Linh và Cổ Thành Trung cũng đi theo họ như hai kẻ đang bám theo đuôi vậy. Hai vợ chồng giả đi chậm thì họ cũng đi chậm, hai vợ chồng già đi nhanh thì họ cũng đi nhanh, mà hai vợ chồng giả dừng lại thì họ cũng dừng lại. Trong ảnh chiều tà của hoàng hôn, hai cái bóng của ông bà lão trải dài về phía sau.
Hứa Trúc Linh đạp lên cái bóng của bà lão ở phía trước mặt cô rồi hỏi Cổ Thành Trung với vẻ mặt vô cùng hạnh phúc: “Cổ Thành Trung, anh nhìn xem có phải em đang đạp lên bóng dáng của hạnh phúc không?”
“Ừ, cho nên nhất định chúng ta phải sống thật hạnh phúc”
“Đúng vậy, hạnh phúc vẫn luôn ở ngay trước mắt của chúng ta. Đời người ngắn ngủi như vậy thì tại sao chúng ta lại không biết tận hưởng niềm hạnh phúc mà sống chứ? Thật ra chuyện của bố mẹ nuôi đối với cả hai chúng ta đều là chuyện buồn. Ai cũng hiểu được điều đó, chẳng qua là không ai nói ra mà thôi”
Để có được hạnh phúc thì chúng ta cũng cần phải trả giá mới có được. Nhưng chúng ta không the vi sợ hãi sự nguy hiểm, sợ hãi nỗi đau thương mà trốn tránh nó được. Cổ Thành Trung à, anh không cần lo lắng cho em đâu, bất luận sau này có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa thì em cũng sẽ không hối hận vì đã yêu anh. Trước đây, bây giờ và cho đến sau này khi em già nua bệnh tật mà chết đi thì em vẫn sẽ không hối hận. Hứa Trúc Linh nghiêng đầu qua nhìn Cổ Thành Trung bằng ánh mắt dịu dàng nhất có thể rồi nói với anh những lời nói vô cùng tình tứ xuất phát từ tận đáy lòng của cô.