Chịu ảnh hưởng bởi một chấn động cường liệt, Liên Ngân La cảm giác khí huyết bốc lên, nhưng hắn còn chưa kịp ngừng lại, đã cảm thấy chấn động càng ngày càng mạnh, như rung động từ trung tâm, bắt đầu lan tràn ra cả tháp. Thiên Tháp run rẩy càng thêm lợi hại.
Nhìn thấy tình hình này, Liên Ngân La trong lòng ẩm đạm, thầm nghĩ:
– Thiên Tháp chỉ sợ là kết thúc rồi. Cơ nghiệp khổ cực mấy trăm năm của ta.
Thế nhưng cỗ lực lượng kia chấn động thập phần mạnh mẽ, phảng phất như muốn đem người ta cắn nuốt. Liên Ngân La đau buồn không thôi, không thể làm gì khác hơn là buộc lòng phải cách xa Thông Thiên Đài một chút. Hắn từ một chỗ xuất khẩu phiêu nhiên bay ra, cứ như vậy lơ lửng giữa không trung, kinh ngạc nhìn Thông Thiên Đài đang kịch liệt run rẩy, tâm phảng phất giống như bị người hung hăng đập nát.
Lúc này, trong tháp lan tràn ra cỗ lực lượng quá mạnh mẽ, các chủ khắp nơi cũng bất đắc dĩ đều rời khỏi tháp, người có sức mạnh trên thiên cảnh, đều là bồng bệnh giữa không trung, thần sắc cũng giống như Liên Ngân La, buồn bã mà nhìn, phẫn nộ run rẩy.
Mà những người sức mạnh dưới thiên cảnh, đều là đứng trên chỗ đất bằng phẳng cách chân tháp ba dặm, mỗi người đều cố nghển cổ, cũng đồng dạng có chút thất thần ngửa mặt nhìn lên.
Thiên Tháp đang run rẩy, mặt đất xung quanh cũng chấn động, làm trái tim mọi người, cũng liên tục rung động theo.
Thời gian duy trì quá trình này cũng không quá dài, thời gian chỉ khoảng không đến một nén nhang, dần dần, sự run rẩy của thông thiên cự bắt đầu ngừng lại.
Thế nhưng ngay khi thông thiên dừng rung động, mọi người đều mở to hai mắt nhìn, đảo hút một ngụm lãnh khí, thần tình tràn đầy kinh hãi mà nhìn đám mây trên đỉnh tháp phóng xuất ra một đạo ánh sáng thần kỳ.
Ánh sang thần kỳ này, nhất thời bao phủ lấy cả tòa tháp. Ở phía sau, mọi người đều không thể tưởng tuongj được, phát hiện tòa tháp cư nhiên lại bắt đầu tự động thu nhỏ lại, đám may kia đang ở cao cao phía chân trời, rất nhanh đã bị kéo xuống, cuối cùng lúc độ cao bằng một ngọn núi, lúc này mới dừng lại đứng bất động.
Nhưng nhìn thấy biến hóa thần kỳ như vậy, mọi người ở ngaoif tháp cũng đã sớm ngừng hô hấp theo, con mắt bọn họ trừng lớn như muốn lồi ra ngoài, mọi nguwoif đều không nghĩ ra, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra.
Thế nhưng ngay sau đó, con mắt mọi người lại lần thứ hai trừng lớn, hơn nữa thần tình còn mang theo chút cổ quái, khiến cho bọn họ hầu như muốn sụp đổ. Nguồn truyện: Truyện FULL
Lúc này, chỉ thấy bầu trời bên trên tháp, cỗ ánh sáng dần dần nhạt đi, bỗng nhiên một đạo ánh sáng từ đỉnh tháp bắn thẳng xuống dưới, đâm vào mắt mọi người sinh đau, nhưng chờ khi bọn họ thích ứng được, mở mắt ra thì kinh hãi phát hiện, khi đạo ánh sáng kia biến mất, cũng đồng thời xuất hiện ba người.
Không, kia không nên gọi là người, là quái vật.
Nếu như là người, sao có khả năng từ bên trong cấm địa của Thiên Tháp đi ra. Phải biết rằng Thiên Tháp này từ trăm nghìn năm trước đến nay, chưa bao giờ xuất hiện chút dị thường nào, nếu như ba người này là người, chẳng phải là lão quái vật ngàn năm, vạn năm tuổi rồi sao, hay là lão tổ tông của Thiên Tháp ?
Nghĩ tới đây, mọi người dưới chân tháp lần thứ hai đảo hút lãnh khí.
Một số người không chịu được lực lượng ý chí cường đại và một cỗ khí chất bễ nghễ thiên hạ này, không tự chủ được muốn quỳ xuống đất cúng bái.
Thế nhưng, trong mắt các chủ đang lơ lửng trong không trung giữa Thiên Tháp cùng với Liên Ngân La lại không nghĩ như vậy, trong đó còn có một người suýt nữa rơi từ không trung xuống đất, có thể thấy là hắn đang khiếp sợ.
Người này, tự nhiên có thể thấy chính là Khương Tề Sâm.
Bở vì ba người từ trong tháp đi ra, mặc dù có hai người mang vết thương chẳng chịt, hơn nữa da cháy đen, cả người thoạt nhìn giống như vừa từ trong đống lửa bước ra, thế nhưng trong đó cũng có một phân thân, dường như không chịu chút ảnh hưởng nào.
Mà phân thân này, Khương Tề Sâm có ấn tượng cực kỳ sâu sắc, không phải là Vân Thiên Hà thì là ai.
Thế nhưng điều khiến hắn khiếp sợ chính là, bọn họ ngày đó đang ở trong cấm địa của chung cực tháp, mà bọn họ hoàn toàn không biết gì cả, mà hiện tại, bọn họ vừa đi ra bằng cách nào.
Nhất là nữ nhân bên cạnh, khi Khương Tề Sâm nhìn thấy nàng, hắn cảm giác tâm mình không tự chủ được mà run rẩy, không phải là sợ hãi, bởi vì sợ hãi đã sớm biến mất.
Trong hơi thở của nàng mang theo một áp lực cực kỳ mạnh mẽ, còn có, trên trán nàng tự nhiên phóng xuất một cỗ ý chí bễ nghễ thiên hạ, hắn cảm nhận được bằng vào thực lực thiên cảnh của hắn, ở trước mặt nàng so với con kiến bé nhỏ còn không bằng.
Người này là ai? Thực lực của nàng đã đạt đến một cảnh giới kinh khủng nào?
Liên Ngân La ở phía sau, đau buồn trong lòng hắn đã biến mất từ lâu, lúc này tròng mắt của hắn dường như muốn lồi ra rồi, hắn không dám nhìn nữ nhân kia, bởi vì nàng mang đến cho hắn một sự kinh sợ mạnh mẽ, cảm giác của hắn không khác gì Khương Tề Sâm lúc này, những người khác cũng đều là như vậy.
Nhưng ánh mắt của hắn, lại gắt gao tập trung vào trên người Vân Thiên Hà, hiện tại trong tâm tình của hắn, đã không còn loại xúc động phẫn nộ và cuồng bạo muốn giết người cho hả giận nữa, trong lòng hắn lúc này, đã bị rất nhiều nghi vấn thay thế.
Tuy rằng hắn chưa từng gặp qua Vân Thiên Hà, thế nhưng vào năm trước, Thiên Tháp đã quan tâm đến người này, hơn nữa hiện nay trong tay hắn vẫn còn giữ bức họa của Vân Thiên Hà. Lại đến hôm nay, nhìn thấy Vân Thiên hà từ trên trời hạ xuống, hắn có muốn không nhận ra cũng khó.
Nghẹn tiếng thật lâu, rốt cuộc từ hàm răng cắn chặt của Liên Ngân La phát ra mấy từ:
– Tiểu tử, ngươi làm thế nào đi từ trong cấm địa của Thiên Tháp của ta đi ra?
Nhưng lời nói này của Liên Ngân La cũng là tiếng lòng của tất cả các Các chủ.