“Hả?”
Tung Luân thoáng kinh ngạc kêu lên một tiếng. Vậy mà kim châm lại không thể trực tiếp xuyên thẳng vào tâm khiếu của Thi Cửu?
“Ầm~”, “Phanh…”, “Phanh…”, “Phanh…”…
Trong khoảnh khắc khi Tung Luân còn đang kinh ngạc, toàn bộ các đài cao vừa được huyễn hóa thành ở núi Mộ Khâu bỗng nổ tung. Từng lá cờ vốn hư ảo lại hóa thành thực thể, nhao nhao cắm vào đỉnh núi. Từng mảnh màu xám xịt trong phút chốc đã bao phủ khắp nơi trên núi.
“Rống~~”, “Ách a~~~”A…..”
Đủ thể loại tiếng gầm quỷ dị mà kinh khủng từ trong đó lộ ra. Vô số oan hồn lệ quỷ hư ảo, một đám tà thi thân hình cao lớn hóa ra từ trên mặt đất và từ trong các phần mộ. Còn bản thân Thi Cửu dùng tay phải nắm chặt kim châm, cùng đối kháng với kim châm, vừa phòng ngừa nó xuyên vào vị trí tâm khiếu, vừa chạy trốn vào trong núi.
“Nghiệt chướng, dám ra tay với ta?”
Khi tiếng gầm giận dữ của Tung Luân truyền khắp núi rừng, trong núi Mộ Khâu phát nổ “ầm ầm…”, từng lá cờ lần lượt nổ tung. Tử khí và thi khí vô cùng vô tận kéo toàn bộ núi Mộ Khâu vào một quỷ vực âm tà.
Thi Cửu không ngừng chạy trốn. Nghe thấy thanh âm của Tung Luân thì trong lòng gã lại càng sợ hãi, tốc độ chạy trốn theo bản năng cũng nhanh hơn vài phần. Đồng thời, kim châm cũng mang đến thống khổ càng ngày càng mạnh. Từ khi biến thành bộ dáng như bây giờ, đã thật lâu rồi gã không cảm nhận được cảm giác đau đớn, không nghĩ tới hôm nay vừa trải qua thì tựa như muốn gã phải đau tới chết.
Làm sao mà sư tôn có thể biết ta ở đây, không phải người nên cho rằng ta đã chết rồi ư, làm sao còn tìm được ta!?
Thi Cửu thực sự sợ hãi, cho dù gã từng vài lần nghĩ rằng bản thân mình ngày hôm nay có lẽ cũng không thua kém sư phụ trước kia. Nhưng lúc trực tiếp đối mặt với đối phương, gã căn bản không hề có dũng khí đối kháng, một lòng chỉ muốn chạy trốn.
Kế Duyên và Tung Luân đều bị liên lụy trong đại trận ở núi Mộ Khâu. Khi từng lá cờ tà dị tự bạo, bộc phát ra tà khí vô cùng. Trong đó xuất hiện vô số thi và quỷ, nhìn hư hư thực thực, nhưng vừa tiếp xúc thì biết tất cả đều là thật. Tử khí tà khí bài trừ linh khí xung quanh, lại còn liên quan đến ánh trăng, giống như vòng xoáy khóa chặt hết thảy núi Mộ Khâu. Vị trí mắt trận đã bị tự hủy từ lâu, hiện giờ đại trận đang tiêu hao, không tiếc tiêu hao hết tất cả mọi thứ, dùng lực lương bộc phát đủ để kiềm chế Tung Luân.
“Phanh…” “Phanh…” “Phanh…”
Ở bên cạnh Kế Duyên, cứ mỗi lần Tung Luân vung tay áo hoặc đánh ra từng đạo pháp quang thì lệ quỷ tà thi đang mọc như nấm đều hóa thành hư vô. Mỗi một lần như vậy đều quét đi phần lớn âm tà khí trong đại trận này.
Vào lúc này, nhìn qua thì thấy Thi Cửu đã bỏ chạy nhưng Tung Luân lại chẳng hề vội vàng. Lão định dùng cách thức tương đối nhẹ nhàng này quét sạch tất cả tà khí ở núi Mộ Khâu. Còn Kế Duyên thì lại càng không vội, hắn tin tưởng Tung Luân sẽ không để Thi Cửu chạy mất.
Một lát sau, khí tức của núi Mộ Khâu đã sạch sẽ hơn. Khắp núi đều là xác của tà thi. Dưới sự thi pháp của Tung Luân, rất nhiều thi thể giống như bị ăn mòn rất nhanh, trong thời gian rất ngắn đã dung nhập vào lòng đất, trở thành một phần bổ dưỡng và là một bộ phận của đất đai.
“Tiên sinh mời đi theo ta, gã chạy chưa xa đâu!”
Tung Luân và Kế Duyên hóa thành hai đạo độn quang bay đi. Một lúc lâu sau, ở trung tâm một ngọn núi trên Mộ Khâu, hai cỗ thi thể không hề sinh khí hoặc là nói không có bất kỳ khí tức nào đang nằm ở nơi này. Một thi thể lúc này động đậy một chút, sau đó chậm rãi mở mắt, thấy rõ hết thảy chung quanh, rồi thoáng thở phào nhẹ nhõm.
‘May mắn là còn có thể thần du quay về đây mà không để lại dấu vết, tất cả cũng nhờ vị Kế tiên sinh kia diễn giải “Vân Trung Du Mộng”. Nơi này không nên ở lại lâu!’
Sau khi ý niệm này vừa hiện lên, Thi Cửu lúc này chậm rãi trốn đến một phương hướng khác. Một cỗ thi thể khác cũng lặng yên không một tiếng động đuổi theo. Toàn bộ quá trình không có bất kỳ tiếng động nào phát ra, càng không có bất kỳ pháp lực ba động nào.
Chỉ là sau khi liên tục bỏ chạy hơn trăm dặm, tốc độ của Thi Cửu dưới tầng đất dần dần chậm lại, cảm giác thấp thỏm trong lòng càng ngày càng mạnh. Gã duy trì tư thế không nhúc nhích ở dưới lòng đất thật lâu. Ước chừng một khắc sau, Thi Cửu rốt cục vẫn nhịn không được, chậm rãi phá vỡ lớp đất đi ra ngoài.
Trên mặt đất là một con đường nhỏ hẹp quanh co, ven đường mọc đầy cỏ dại. Thi Cửu từ giữa đường xuất hiện, nhìn về phía trước. Con đường nhỏ kéo dài về phía xa. Sau đó gã chậm rãi xoay người. Phía sau cách đó một trượng, Kế Duyên và Tung Luân đứng ở bên kia nhìn gã.
“Sư tôn ở đây, Kế Duyên cũng ở đây, trốn không thoát rồi!”
Cùng thời khắc đó, một đạo kim quang hiện lên.
“Vèo… Phốc…”
Trước khi Thi Cửu kịp phản ứng lại, kim châm trực tiếp đóng đinh vào trong lòng gã. Thi Cửu đưa tay che ngực, cảm nhận được Nguyên Thần bị đóng đinh, thân thể nhoáng lên một cái, sau đó quỳ rạp trước mặt Tung Luân.
“Sư, sư tôn…”
“Hừ hừ, đồ đệ ta đã chết hơn hai trăm năm trước, ta cũng không phải sư tôn ngươi!”
Tung Luân cười lạnh nói một câu, hơi chắp tay về phía Kế Duyên.
“Kế tiên sinh, ta đã bắt được nghiệt chướng này. Gã và ta sớm đã ân đoạn nghĩa tuyệt, muốn giết muốn chém thì do tiên sinh định đoạt.”
Kế Duyên nhìn Tung Luân một cái. Tung đạo hữu đã nói như vậy, đừng nói Kế Duyên hắn không có ý định giết Thi Cửu, cho dù có tính toán này thì cũng phải nể mặt Tung Luân một chút, sẽ không trực tiếp động thủ.
“Sư tôn, tuy ta vào tà đạo nhưng cũng muốn tu thành chính quả. Mặc dù tự biết không cách nào đối mặt với người, càng không dám gặp người, nhưng sự kính trọng của ta đối với người chưa bao giờ giảm đi một chút nào! Kế tiên sinh, Thi Cửu ta đối với tiên sinh ngài cũng không có địch ý, còn tiết lộ chuyện Thiên Khải Minh cho ngài nữa. Vệ gia kia cho dù không có ta thì cũng sẽ bị diệt vong. ‘Vân Trung Du Mộng’ tốt xấu gì cũng giống như vật của sư môn chúng ta. Ta thu hồi lại thì cũng không thể đổ hết trách nhiệm lên…..”
“Khốn nạn! Ngươi còn có mặt mũi nhắc tới sư môn à? Cuốn sách đâu rồi?”
Tung Luân giận dữ quát một tiếng, cắt ngang lời của Thi Cửu. Người sau trầm mặc vài hơi thở, rồi ngoắc tay về phía mặt đất. Một thi thể khác cũng chậm rãi nổi lên khỏi mặt đất, sau đó gã lấy ra bản dịch “Vân Trung Du Mộng” của Kế Duyên từ trên cỗ thi thể này.
“Thỉnh sư tôn và Kế tiên sinh nhìn qua!”
“Tiên sinh, ngài cầm cuốn sách này đi.”
Kế Duyên khẽ gật đầu. Hắn không nói nhiều lời khách sáo, trực tiếp đưa tay tiếp nhận hai quyển sách từ trong tay Thi Cửu, nhìn lướt qua rồi thu vào trong tay áo. Sau đó hắn cũng không nói nhảm, hỏi thẳng.
“Ngươi biết bao nhiêu về chuyện của Thiên Khải Minh? Chọn những gì ngươi cảm thấy nguy hiểm nhất để nói.”
Thi Cửu ôm ngực, liếc nhìn Tung Luân rồi nhìn vào đôi mắt xám trắng tựa như có thể nhìn thấu nhân tâm của Kế Duyên. Gã trầm mặc một lát rồi mới mở miệng nói.
“Ta biết có một vị Cửu Vĩ Hồ Yêu hàng thật giá thật giao thiệp với bên đó…”